Chương 1: Như một con chó chết

Chương 1: Như một con chó chết

"Sở Tinh Lan, nhận rõ vị trí của mình đi, ngươi chẳng có điểm nào hơn được Vũ Thư cả, cứ mãi đeo bám sư tôn mình, ta thật hối hận vì đã nhận ngươi làm đồ đệ."

Kèm theo giọng nói đầy châm biếm bên tai, cơn đau nhói ở bụng khiến ánh mắt Sở Tinh Lan hơi biến sắc, nhìn về phía người dùng tay móc kim đan của mình, sư tôn Trang Hạ tông chủ Lăng Tiêu Tông.

"Ngươi bản lĩnh kém cỏi, để mất kim đan lại còn vu khống cho Vũ Thư. Ta thật sự nhìn lầm ngươi rồi. Nể tình sư đồ bao năm qua, ta sẽ tha mạng cho ngươi."

Một bên làm chuyện tàn nhẫn, một bên đổ hết tội lỗi lên đầu Sở Tinh Lan, cứ như thể bản thân hoàn toàn vô tội.

Sở Tinh Lan vốn dĩ có dung mạo cực kỳ nổi bật. Dù trên người đầy máu, vẻ rực rỡ vẫn không che lấp được, khiến người khác không khỏi ngoái nhìn thêm vài lần.

Có một lỗ thủng xuyên qua đan điền của cậu, bàn tay trắng trẻo với khớp xương rõ ràng đang rút ra kim đan bên trong. Máu lập tức tuôn ra không ngừng.

Kim đan thượng phẩm, do cậu tu luyện suốt mấy trăm năm, bị người mà cậu tôn kính bao năm rút ra. Sở Tinh Lan nhìn Trang Hạ thủ đoạn tàn nhẫn, ánh mắt tràn đầy vẻ không dám tin, trái tim đau đớn không thôi.

"Sư tôn, vì cứu sư đệ mà người không màng đến bao năm tình nghĩa giữa chúng ta sao? Người có từng xem ta là đồ đệ không?"

Rõ ràng cùng ngày bái nhập môn phái, nhưng một người được xem là trân bảo, còn một người thì bị vứt bỏ như rác rưởi. Cậu chỉ là một kẻ đáng thương trong sự đối lập ấy.

Trang Hạ đáp: "Chưa từng."

Nếu không vì Thường Vũ Thư, với tư chất của Sở Tinh Lan, hắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới, chứ đừng nói là nhận làm đồ đệ.

Hiện tại cũng chính là thời điểm ra tay.

"Sư tôn đối xử tuyệt tình với ta như vậy, từ nay về sau tình nghĩa thầy trò đến đây chấm dứt." Sở Tinh Lan nhắm mắt lại, khẽ cười lạnh, tuyên bố đoạn tuyệt tình nghĩa thầy trò. Đôi mắt trong trẻo nhìn Trang Hạ như thể đã sớm đoán trước được điều này.

"Sư tôn, hắn chết ở đây, nếu để người khác biết, e rằng không tốt cho danh tiếng của người." Thường Vũ Thư nhìn cảnh sư đồ tương tàn, mắt không hề chớp, "Nếu ảnh hưởng đến thanh danh của sư tôn, vậy chính lỗi của Vũ Thư rồi."

Trong lòng hắn thầm vui sướng. Vậy là hắn không cần khổ luyện mà cũng có thể dễ dàng có được kim đan mà mình muốn.

"Sở sư huynh tức giận như vậy, liệu có làm sư tôn bị thương không?"

"Một kẻ phế nhân, có thể gây ra trò gì chứ. Không cần để tâm."

Trang Hạ quay đầu nhìn Sở Tinh Lan đang ôm bụng máu chảy không ngừng. Sắc mặt cậu tái nhợt đáng sợ, như thể sắp chết đến nơi.

Tại sao mình lại cảm thấy có chút không nỡ? Rõ ràng ban đầu nhặt Sở Tinh Lan về cũng chỉ vì kim đan của hắn.

Thường Vũ Thư thấy biểu cảm lưỡng lự của Trang Hạ, trong lòng lập tức khó chịu, cảnh giác liếc mắt cảnh cáo Sở Tinh Lan.

"Sư tôn, có phải người không khỏe không? Hay chúng ta trở về tông môn tìm y tu khám thử xem nhé?"

Tên này sắp chết rồi mà còn không chịu an phận. Sư tôn lại vì hắn mà dao động sao?

Không được! Nếu Sở Tinh Lan mất kim đan rồi quay về tông môn, với mối quan hệ như nước với lửa giữa hai người, hắn chắc chắn sẽ vạch trần âm mưu của họ. Đến lúc đó, mình sẽ bị vạn người chỉ trích, còn biết sống thế nào chứ?

Thà để hắn chết ở bãi tha ma trong bí cảnh hoang tàn này.

Tu sĩ mất kim đan chẳng khác gì phàm nhân chịu trọng thương. Trong bí cảnh này, làm sao hắn có cơ hội thoát thân đây?

Hắn chết trong bí cảnh, đó là kết cục tốt nhất đối với họ.

Sở Tinh Lan đã đắc tội với không ít người, bình thường cũng không giao hảo với ai, nên chẳng ai tình cờ đi qua cứu hắn.

Thường Vũ Thư giả vờ cơ thể không khỏe nhưng cố chịu đựng, khiến Trang Hạ chú ý.

"Đi thôi. Ta chưa từng nhận kẻ như vậy làm đồ đệ. Từ nay về sau hắn đã bị trục xuất khỏi sư môn."

Cuối cùng, vẫn vì lo lắng cho sức khỏe của Thường Vũ Thư, Trang Hạ vội vàng dẫn Thường Vũ Thư rời đi, bỏ lại Sở Tinh Lan trong bí cảnh hoang vắng.

"Sư tôn...."

"Sở Tinh Lan, sau này gặp lại bản tôn, chớ gọi nhầm."

Trong bãi tha ma nhiên đổ mưa.

Những giọt mưa lạnh buốt rơi xuống gương mặt tuấn mỹ của Sở Tinh Lan. Mái tóc rối bời nhuốm bùn đất, nước mưa thấm qua vết thương ở bụng, cuốn ra thêm máu tươi. Cơn đau chí mạng khiến cậu tỉnh lại trong đau đớn.

Cậu vừa mở mắt, ánh mắt đã không còn vẻ yếu đuối như trước, mà là sự lạnh lẽo vô tình thấu tận xương tủy. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, mở miệng là mắng ngay.

"Đau chết đi được! Hệ thống chó chết, ngươi không thể làm giảm đi chút đau đớn nào à? !"

Cơn đau như khoan vào tim khiến Sở Tinh Lan đau đến mức méo mặt. Cậu nằm giữa trời mưa như trút, suýt lăn lộn vì đau, bộ dạng thảm hại không thôi.

Đây không phải lần đầu tiên cậu lâm vào cảnh thê thảm như vậy kể từ khi đến thế giới này. Cậu đã quen với việc bản thân luôn lấm lem bụi bặm.

"Chó hệ thống, tiến độ nhiệm vụ của ta thế nào rồi?" Sở Tinh Lan nằm trên mặt đất hỏi về tiến độ nhiệm vụ. "Nhiệm vụ đến giờ đã hoàn thành, cuộc hợp tác của chúng ta cũng nên kết thúc tại đây thôi"

【100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chó l**m. Chỉ cần ký chủ tử vong thành công, sẽ có thể thoát khỏi thế giới này.】

Hệ thống cuối cùng cũng đợi được lúc nhiệm vụ hoàn thành, liền thả lỏng cảnh giác. Bản thể là quả cầu sáng nhỏ xuất hiện ra trước mặt Sở Tinh Lan, vui vẻ nhảy nhót.

Nó đã đạt được điểm số mà nó muốn, còn việc Sở Tinh Lan có thể rời khỏi thế giới này hay không, hệ thống cũng chỉ đang lừa dối mà thôi.

【A! Ngươi định làm gì?! Mau buông ra!】

Sở Tinh Lan vươn tay tóm lấy quả cầu sáng vừa ló mặt ra, mạnh mẽ siết chặt. Quả cầu lập tức xuất hiện vô số vết nứt, chỉ cách hủy diệt trong gang tấc.

"Cuối cùng cũng bắt được ngươi rồi, hệ thống."

Khuôn mặt đầy chật vật của Sở Tinh Lan mang theo nét điềm tĩnh và chút điên cuồng. Cậu vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể để tấn công hệ thống.

Hệ thống: 【Cảnh báo! Cảnh báo! Hệ thống đang bị tấn công bởi ký chủ! Mau buông tay! Ta biến mất thì ngươi cũng chẳng được lợi lộc gì đâu! Ta khuyên ngươi chớ hành động dại dột!】

Hệ thống không ngờ Sở Tinh Lan lại dám phản kháng mình. Khi cảm nhận được mối đe dọa hủy diệt, nó phát ra tiếng cảnh báo như tiếng kêu cứu thê thảm.

Trước giờ Sở Tinh Lan vẫn luôn bị dụ dỗ ngoan ngoãn làm nhiệm vụ, tại sao vừa thấy hệ thống xuất hiện lại lập tức quay lưng phản bội?!

Là vì hệ thống đã quá chủ quan!

"Ha ha ha ha..."

Sở Tinh Lan cười lớn, như thể tảng đá đè nặng trên vai cuối cùng đã được gỡ bỏ. Không chút do dự, cậu bóp nát hệ thống. Những mảnh vỡ của nó như ánh sáng lấp lánh rơi xuống, rồi bị cậu nuốt trọn.

【Đồ vong ân bội nghĩa! Nếu không có ta, làm sao ngươi sống trong thế giới này lâu như vậy!】

"Chính ngươi đã kéo ta vào thế giới này, còn hại ta mất đi kim đan. Giờ ta giết ngươi chẳng phải là thiên đạo tuần hoàn sao? Ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi."

Thần thức của Sở Tinh Lan điên cuồng nghiền nát hệ thống, giống như con chó điên cắn chặt không buông, từng chút từng chút báo thù mà nuốt chửng.

Cùng chết với ta đi!

Dù có chết, cậu cũng muốn kéo theo kẻ đền mạng!

【Đồ điên! Ngươi đúng là đồ điên! Đang cố gắng trốn thoát...trốn thoát thất bại...thất bại...】

【Hệ thống đã bị tiêu diệt. Ngươi thắng rồi. Từ nay ngươi được tự do.】

Hệ thống vỡ vụn phát ra tiếng kêu thê lương cuối cùng trước khi bị Sở Tinh Lan chiếm đoạt hoàn toàn.

Cùng với sự hủy diệt của nó, tất cả cơ sở dữ liệu của hệ thống giờ đây trở thành một phần trong tâm trí Sở Tinh Lan.

Sở Tinh Lan vốn chỉ là một sinh viên bình thường ở thế kỷ 21, sống một cuộc đời giản dị, mỗi ngày đi học rồi về nhà. Chỉ tiếc rằng cậu luôn là kẻ xui xẻo.

Khi bị hệ thống độc ác này kéo vào thế giới tu tiên, ác mộng của cậu bắt đầu.

Cậu vốn là một người vô lo vô nghĩ, bị ép trở thành 'chó l**m', biến thành trò cười khắp nơi.

Nhưng năm tháng chịu đựng đã qua, Sở Tinh Lan không bao giờ chấp nhận số phận. Là một người kiên cường, cậu chỉ chờ cơ hội dẫn dụ hệ thống lộ diện và kết liễu nó!

"Đồ cặn bã hại đời ta, cút xuống địa ngục đi!"

Đòn cuối cùng rút cạn linh lực trong người Sở Tinh Lan. Không còn kim đan, cơ thể cậu như một người phàm ngã xuống rìa bãi tha ma.

"Cứ như vậy đi. Có khi chết rồi lại được quay về gặp ba mẹ."

Cơ thể cậu dần mất đi hơi ấm. Trong cơn mơ hồ, cậu bỗng cảm giác mưa rơi trên người đã ngừng lại.

"Trời tạnh rồi sao?"

Giữa những tiếng ù tai, cậu nghe thấy tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh. Một ánh mắt nóng rực từ trên cao quét xuống, cẩn thận dò xét từng tấc cơ thể cậu.

Cảm giác bị nhìn chằm chằm ấy khiến người ta như ngồi trên đống lửa.

Sở Tinh Lan run rẩy hàng mi, mở mắt nhìn lên. Đập vào mắt là một chiếc ô giấy dầu che mưa. Bàn tay cầm ô trắng muốt, thon dài, trên người có mùi hương thanh khiết của đan dược, kèm theo một vạt áo đỏ thêu mây vàng quen thuộc.

Gương mặt của một thiếu niên diễm lệ nhưng không kém phần anh khí dần tiến lại gần, chỉ còn cách cậu một khoảng cực kỳ thân mật, khiến Sở Tinh Lan suýt nghĩ rằng y định hôn trộm mình.

Hồng y thiếu niên được nuôi trong ổ vàng này xổm trước mặt cậu, đôi mắt hoa đào đa tình nhìn cậu chằm chằm. Nụ cười ác ý hiện trên khuôn mặt khi ngón tay thon dài chọc vào má Sở Tinh Lan.

"Xem ta tìm được gì đây, tình địch của ta, sao lại nằm đây như một con chó chết thế này?"

Comments