Kiếm trận tựa mưa rơi đầy trời, kiếm khí tung hoành, sát ý bộc phát, khiến người ta không khỏi run sợ.
"Đạo hữu, đang làm gì vậy? Có gì từ từ nói chứ."
Sở Tinh Lan vừa định né sang một bên, nhìn theo quỹ tích kiếm khí thì thấy kiếm này không nhắm vào cậu, mà từng nhát kiếm như thể có hệ thống định vị, không lệch một ly mà lao thẳng về phía Minh Tích Nguyệt.
Kiếm khí hóa trận, mục tiêu là giết Minh Tích Nguyệt!
Hận thù sâu đậm đến mức nào vậy? Mới gặp mặt đã tặng ngay gói quà chuyển kiếp, không có chút bản lĩnh thì e là phải sống lại từ đầu luôn rồi.
Tang Tịnh Viễn ra tay với Minh Tích Nguyệt thật tàn nhẫn.
Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt, hỏi: "Tích Nguyệt, người ta muốn giết ngươi đấy. Ngươi đã làm chuyện gì khiến trời người căm phẫn vậy? Mới vào Thiên Diễn Tông đã bị đồng môn truy sát. Nhưng mà nghĩ kỹ lại, với ngươi thì chuyện này cũng không có gì lạ nhỉ."
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đều là loại người đi đến đâu cũng gây chuyện, mỗi lần gặp nhau đều là trong hoàn cảnh bị truy sát, lúc thì sóng vai chiến đấu, lúc lại đào hố hại đối phương không chút do dự.
Minh Tích Nguyệt ở Thiên Diễn Tông bao nhiêu năm, thế nào mà lăn lộn đến mức này?
"Kẻ tám lạng, người nửa cân, đúng là tướng phu thê."
Sở Tinh Lan chợt nhận ra, cậu ở Lăng Tiêu Tông cũng sống kiểu này, cả hai đều không được chào đón, chẳng ai hơn ai.
Xét theo một nghĩa nào đó, hai người thối nát như nhau.
Minh Tích Nguyệt thản nhiên mặt không đổi sắc, thậm chí chẳng buồn nhấc mí mắt lên: "Có lẽ vì hắn tu vô tình đạo, ghen tị vì ta có đạo lữ chăng?"
Vô tình đạo vốn là con đường khó tu luyện nhất, không bị phá đạo thì cũng tu mãi rồi đọa ma.
Chẳng ai bắt Tang Tịnh Viễn phải chọn vô tình đạo, cũng không biết hắn bị gì k*ch th*ch mà cứ cố chấp tu luyện, thế mà cũng thật sự thành công được đôi chút.
Nghe tiếng xì xào bọn họ, sắc mặt Tang Tịnh Viễn càng lạnh hơn:
"Minh sư thúc! Ngươi làm ra chuyện như vậy mà còn dám quay về sao?! Rút kiếm!"
Minh Tích Nguyệt không rút kiếm, kiếm của y hiếm khi ra khỏi vỏ, một khi xuất ra sẽ là huyết vũ tinh phong.
Y không nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng xoay cổ tay, mặt ô họa bức tranh sơn thủy đón kiếm đỡ chiêu chí mạng này, kiếm như bị hút vào sông núi trên mặt ô không còn chút kiếm khí, rơi xuống mặt đất.
Minh Tích Nguyệt nhặt thanh kiếm rơi trên đất lên, cười híp mắt trả về, vô cũng tiêu sái.
"Ấy ấy ấy, sư điệt à, ta khó khăn lắm mới về được Thiên Diễn Tông một chuyến, sao ngươi lại rút kiếm chứ? Sư thúc ta đây, đau lòng lắm đó ."
Minh Tích Nguyệt chẳng giận chẳng cáu, vẫn cười với vẻ mặt đểu cáng, hoàn toàn không bất ngờ trước việc Tang Tịnh Viễn muốn giết mình.
Tang Tịnh Viễn kết ấn, lại dùng kiếm quyết tiếp tục tấn công Minh Tích Nguyệt: "Đương nhiên là thanh lý môn hộ, chấn chỉnh môn phong! Cho dù là sư thúc bối phận cao hơn, nhưng làm ra chuyện cướp người làm lô đỉnh thì cũng không thể ngồi không không quản."
Minh Tích Nguyệt dù gì cũng là người của Thiên Diễn Tông, mặc dù rất ít khi lấy danh nghĩa đệ tử tông môn ra mặt, nhưng môn quy vẫn áp dụng được với y.
Loại hành vi không chính trực này là thứ hắn khinh thường nhất. Cho dù Minh Tích Nguyệt có là con trai tông chủ, hắn cũng quyết phải xử lý đến cùng.
"Cái gì mà lô đỉnh? Ai bịa đặt vậy?!"
Sở Tinh Lan đang ngồi hóng trận đấu rất chi là vui vẻ, nghe vậy thì lập tức cứng đờ, nghiến răng nghiến lợi phát ra tiếng kêu chói tai, chỉ muốn tóm được kẻ tung tin đồn này rồi đập cho một trận nhừ tử.
"Đừng để ta biết là ai nói! Nếu không ta xé nát miệng các ngươi!"
Người ta đang an phận dưỡng thương mà cũng không yên, đủ loại tin đồn nhảm nhí cứ ùn ùn kéo đến, thà rằng chết quách ở bãi tha ma còn hơn.
Cậu đã biết vụ ầm ĩ ở Dược Vương Cốc lúc trước kiểu gì cũng khiến lời ra tiếng vào, nhưng không ngờ lại bị truyền bá đến mức lố lăng như vậy.
Nào là cưỡng chế yêu, nào là lô đỉnh, gì cũng nói được hết, nghe có vẻ rất 'cao h' đấy biết không.
Đây còn là tu tiên chính phái sao?
Hèn gì lúc cái tên sư tôn cũ Trang Hạ tìm đến cậu, sắc mặt lại kỳ quặc đến thế, nói năng thì lắp ba lắp bắp, câu cú lộn xộn, cứ như bị tẩu hỏa nhập ma vậy.
Thanh danh thẳng nam của cậu đã một đi không trở lại.
Tuy rằng đã mất từ lâu rồi.
"Ông cụ non, đừng nghe người ngoài nói bậy nói bạ. Nhân phẩm của ta, ngươi còn không tin được sao?" Minh Tích Nguyệt thở dài một tiếng, thu lại ô, trong đôi mắt phượng ánh lên ý cười, mái tóc đen tung bay càng tôn thêm khí chất phong hoa tuyệt đại của y, "Nếu ta thực sự làm vậy, thì đã bị cha ta đánh chết từ lâu rồi. Người đời không rõ nghe lời đồn mà bị lừa gạt, ngươi cũng phải có chút chính kiến đi chứ?"
Vị sư điệt cùng tuổi này của y nhân phẩm thì không có vấn đề, nhưng lại quá ngây thơ, ai nói gì cũng tin.
Nếu y thực sự làm chuyện bại hoại đạo đức kia, thì đã bị thanh lý môn hộ từ lâu rồi, đâu cần chờ đến hôm nay.
"Ngươi còn có thứ gọi là nhân phẩm sao? Ta nghe nói trước đây ngươi còn nói Sở Tinh Lan là tình địch của ngươi, lời nào từ miệng ngươi mới là thật đây?"
Tang Tịnh Viễn hoàn toàn không tin nhân phẩm của Minh Tích Nguyệt.
Bởi vì y căn bản không hề có thứ đó!
"Minh sư thúc, rút kiếm đi! Để ta lĩnh giáo kiếm quyết của ngươi một phen."
"Ta tu đạo vốn không tùy tiện giết chóc, sư điệt à, đừng làm khó sư thúc nữa."
Hai người lại tiếp tục đấu pháp, đánh đến long trời lở đất.
Thần tiên đánh nhau, phàm nhân hóng hớt.
Lấy ba người họ làm trung tâm, mọi người xung quanh lập tức tản ra, trốn sang một bên vừa né tránh vừa háo hức xem kịch vui.
"Sở Tinh Lan, mau giải thích đi! Không thì ta sắp bị thanh lý môn hộ thật rồi! Ta oan uổng quá mà!"
Minh Tích đt Nguyệt hoàn toàn không bị thương, vẫn thong dong tự tại, nhưng miệng thì kêu la như thể sắp bị đánh chết đến nơi, không muốn tiếp tục dây dưa với Tang Tịnh Viễn.
"Nếu cứ tiếp tục thế này, lời đồn ta và Tang sư điệt vì ngươi mà đại chiến chẳng mấy chốc sẽ lan truyền khắp tu chân giới."
Danh tiếng của Minh Tích Nguyệt vốn đã không tốt lắm, qua một thời gian nữa thì mấy tin đồn nhảm kia cũng tự lắng xuống.
Hai người tự xưng là đạo lữ thì đó không gọi là tin đồn, mà gọi là phát cơm chó.
Tang Tịnh Viễn là một tu sĩ tu vô tình đạo vô cùng có danh vọng, gia nhập vào chuyện bát quái này chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, chỉ khiến tin đồn ngày càng lan rộng.
Người ta chỉ thích hóng mấy chuyện giật gân, quan hệ của những nhân vật chính trong chuyện này càng hỗn loạn càng tốt.
Bọn họ chỉ muốn đổ thêm dầu vào lửa mà thôi.
Nghi ngờ tu sĩ vô tình đạo vì Sở Tinh Lan mà đạo tâm tan vỡ, thiên tài ngày nào có lẽ đã nhập ma vì yêu.
Hai đại thiên tài của tu chân giới Minh Tích Nguyệt và Tang Tịnh Viễn đại chiến vì đồ đệ bị trục xuất của Lăng Tiêu Tông!
Sở Tinh Lan - đệ nhất mỹ nhân tu chân giới, khiến hai đại thiên tài điên cuồng vì yêu!
Chấn động! Đồng môn Thiên Diễn Tông tương tàn, tẩu hỏa nhập ma, tất cả là vì hắn?!
Sở Tinh Lan vừa tưởng tượng ra cảnh tượng đó đã thấy đau đầu không chịu nổi, sợ sự việc sẽ ngày càng bùng nổ, đành vội vàng ra tay giúp y cản một chiêu kiếm quyết, ngoài miệng cũng gắng sức duy trì hình tượng đạo lữ.
"Bọn ta đúng thật là đôi bên tình nguyện, bên ngoài toàn là lời đồn vô căn cứ. Đạo hữu, mong thủ hạ lưu tình."
Không được, về sau nhất định phải bắt Minh Tích Nguyệt viết văn bản thanh minh, cứ thế này thì có ngày phát điên mất!
Tang Tịnh Viễn cảm thấy phản ứng của họ không giống đạo lữ chân chính, đạo lữ nào lại ở chung như chí hữu, thỉnh thoảng còn hố đối phương một nữa.
Nhưng khi nhìn thấy tín vật trên eo Sở Tinh Lan, hắn mới có chút do dự thu kiếm vào vỏ, đánh giá họ vài lần.
"Tín vật đạo lữ sao? Ngươi cũng đã đưa cả cái này rồi, sư thúc thật lòng à? Mời đạo hữu và sư thúc đi theo ta."
Cả ba người truyền tống qua trận pháp, trực tiếp tiến vào bên trong tông môn được ẩn giấu.
Chứng kiến cảnh tượng này, không ít người bắt đầu suy đoán.
"Chẳng lẽ Lăng Tiêu Tông nhìn lầm rồi, Sở Tinh Lan thực sự là một thiên tài?"
Và thế là, tin đồn 'Sở Tinh Lan là tuyệt thế thiên tài' bắt đầu lan rộng.
Comments