Chương 16: Ngựa chạy trên đầu, cỏ xanh mươn mướt

Chương 16: Ngựa chạy trên đầu, cỏ xanh mươn mướt

*(ý chỉ bị đội mũ xanh, cắm sừng)

"Vừa mới nhập môn đã có thể luyện chế ra pháp bảo xuất sắc như vậy, chẳng trách hắn thích ngươi đến thế."

Một nam nhân tóc đen bước ra từ rừng trúc, vận hắc bào, trông ôn hòa như gió xuân. Hắn mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sở Tinh Lan với nụ cười hiền lành, mang theo vài phần cảm giác tương tự như sư tôn Minh Huyền.

Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống khu rừng trúc, bao phủ người áo đen trong một tầng ánh sáng mờ nhạt, trong khi Sở Tinh Lan ẩn mình trong bóng tối, một sáng một tối tương phản rõ rệt.

Nguy hiểm! Nguy hiểm! Nguy hiểm!

Vừa nhìn thấy người này, tuy không nhìn thấu tu vi của đối phương, nhưng bản năng mách bảo cậu đây là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, không phải người cậu có thể đối phó!

Con đường tu tiên này thực sự đầy chông gai.

Sở Tinh Lan cảm thấy thiên đạo đã cho cậu một cú ngã đau điếng, cậu khó khăn lắm mới đứng dậy được, vậy mà lại tiếp tục bị thiên đạo vươn chân ra ngáng một cú nữa, khiến cậu ngã lăn ra đất, đầu rơi máu chảy.

Cậu có thể sống đến giờ đều nhờ vào chút vận khí ít ỏi.

Kiếm của Sở Tinh Lan rời vỏ, chỉ thẳng vào người áo đen, chất vấn kẻ đột nhiên xuất hiện:

"Ngươi là ai? Trên đỉnh này chỉ còn sư tôn và đại sư huynh, đại sư huynh chưa từng đưa ta gặp ngươi."

Cái giọng điệu quái gở này...

Sở Tinh Lan cảm nhận được sát ý từ đối phương.

Lẽ nào cậu bị kẻ theo đuổi sư tôn ghen ghét nhắm trúng rồi sao?

Với những gì đã đọc qua, Sở Tinh Lan biết rõ bị một kẻ điên nghi ngờ có tình cảm với người hắn ta thích là một chuyện rất nguy hiểm.

Nếu không phải vì tu vi hiện tại chưa đạt kim đan, không thể ngự kiếm phi hành, cậu chắc chắn đã quay đầu bỏ chạy.

Cậu không nhìn thấu tu vi của người áo đen, cũng chẳng biết thần hành phù có thể giúp cậu trốn thoát hay không.

Hắc bào nhân phớt lờ kiếm của Sở Tinh Lan, chỉ vào bàn cờ bên cạnh cây cổ cầm.

"Ta chẳng qua chỉ là người chơi cờ, đang đánh một ván cờ không theo quy tắc. Lại đây xem thử quân cờ của ta đã đi đến đâu rồi."

Mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của hắn.

"Ai là quân cờ của ngươi?" Sở Tinh Lan nghe ra hàm ý của hắn, lập tức khó chịu ra mặt.

Tên này là ai chứ?

Cả giọng điệu lẫn lời nói đều hoàn toàn không xem người khác là sinh vật sống, chỉ coi tất cả như những ký hiệu lạnh lẽo trên bàn cờ.

Hắc bào nhân mỉm cười: "Lấy người làm quân cờ rất thú vị, chẳng phải sao? Ngươi không thấy vậy sao? Ta đã tốn không ít công sức mới có thể đưa ngươi đến đây."

Lấy người làm cờ, bày bố thế cục thiên hạ.

Sở Tinh Lan sa sầm mặt mày, gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào hắc bào nhân, hận không thể treo hắn lên cây đánh cho một trận.

"Ngươi chính là kẻ đã mang ta đến đây!"

Nhiều năm uất ức khiến cậu bùng nổ cơn giận, hất tung bàn cờ trước mặt, quân cờ rơi lả tả xuống đất.

"Ta không biết đánh cờ, cũng không làm quân cờ cho các ngươi! Nhưng ta biết lật bàn cờ. Đồ khốn nạn, tội phạm bắt cóc! Mau đưa ta quay về!"

Cuối cùng cũng tìm được kẻ chủ mưu, cậu đã thắc mắc tại sao mình lại đang đi trên đường mà đột nhiên bị hệ thống bắt cóc đến thế giới này.

"Đứa nhỏ này thật vô lễ, dù có lật bàn cờ thì cũng chẳng thể thay đổi điều gì. Ngươi, cũng như trước đây, vẫn chỉ là một con rối bị người khác điều khiển mà thôi."

Hắn dùng dây đàn chặn kiếm của Sở Tinh Lan. Vài sợi dây đàn đứt gãy, hóa thành những con rắn dài lao về phía cậu.

"Ngay cả kiếm cũng cầm không vững, vậy mà dám chống lại ta, ngươi cũng nên học một bài học rồi."

Dây đàn truy kích Sở Tinh Lan, mấy sợi nhỏ bé vậy mà có thể xuyên thủng những cây trúc cứng rắn như sắt thép!

Sở Tinh Lan không dám tưởng tượng nếu bị những sợi dây đó xuyên qua cơ thể, cậu sẽ đau đớn đến mức nào.

Tu vi của đối phương mạnh hơn cậu quá nhiều. Hai người giao đấu vài chiêu, Sở Tinh Lan hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.

Dây đàn sắc bén như tia chớp, sắp sửa đâm thẳng vào đan điền của cậu!

Đột nhiên, một bóng dáng đỏ rực lao đến chắn trước mặt cậu, cứng rắn đỡ lấy dây đàn. Một tiếng rên khẽ vang lên, bàn tay phải của người này rút kiếm, chém về phía hắc bào nhân, lập tức chém đứt dây đàn thành hai đoạn.

Động tác nhanh gọn dứt khoát.

"Cách xa hắn một chút."

Hắc bào nhân bị thương nhẹ ở vai, vẫn tươi cười như cũ nhìn xích y thiếu niên cứu người.

"Sao lại tức giận như vậy? Ta chỉ nói chuyện với tiểu bằng hữu mà thôi."

Ngăn chặn đòn tấn công của hắc bào nhân đương nhiên là Minh Tích Nguyệt, thiếu niên biết rõ rằng thực lực của người trước mắt sâu không lường được, nhưng vẫn tiếp tục rút kiếm ngăn cản hắc bào nhân đến gần cậu.

Kiếm của Minh Tích Nguyệt rất kỳ quái, mang theo luồng sát ý mãnh liệt không thể kiềm chế được, giống như vừa bước ra từ một bãi chiến trường giết người như ngóe vậy, thanh kiếm này dường như có thể khắc chế hắc bào nhân một phần nào đó, khiến hắn thoáng e dè.

Minh Tịch Nguyệt cười tươi như hoa, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lẽo như băng: "Vị đại thúc này, ngươi lôi lôi kéo kéo đạo lữ của ta giữa ban ngày ban mặt, đỉnh đầu ta có một đàn ngựa chạy trên thảo nguyên xanh mướt rồi đây này, trông bực mình thật đấy."

Y lén la lén lút rình mò đi theo cả chặng đường, thế mà lại nhìn thấy một nam nhân xa lạ có ý đồ bất chính với Sở Tinh Lan, ra tay độc ác đến mức suýt làm cậu bị thương.

Đánh đạo lữ ngay trước mặt y, sao có thể nhịn?

Sở Tinh Lan: "Minh Tích Nguyệt, sao ngươi lại ở đây? Ngươi đi trước đi."

'Sẽ còn gặp lại' này của y còn chưa qua được nửa ngày, cậu hoài nghi Minh Tích Nguyệt từ đầu tới cuối vốn không hề rời đi, vẫn luôn ẩn nấp ở một nơi xa phía sau dõi theo, nếu không thì không thể nào phát hiện được cậu gặp nguy hiểm nhanh như thế.

Bản thân Sở Tinh Lan cảm thấy cái mạng hèn này sống hay chết cũng chẳng sao, nhưng cậu không muốn liên lụy đến người khác.

"Ta đi theo kèm cặp, sao có thể vứt bỏ ngươi không quản chứ." Minh Tích Nguyệt chớp mắt, một tay khoác lên vai cậu, "Giữa chúng ta sao lại xưng hô xa lạ như vậy, trước đây ngươi không gọi thế đâu."

Sở Tinh Lan không thích y thân cận thế này cho lắm, nhưng lại nhận ra được thân thể Minh Tích Nguyệt đang run rẩy vì đau đớn, lập tức hiểu ra đối phương đang bị thương, nương nhờ vào cậu để chống đỡ, vậy nên đành mặc kệ y dựa vào.

Hắc bào nhân bước gần thêm một bước, hai người lập tức trở nên căng thẳng.

Minh Tích Nguyệt ném thẳng một đống đan dược qua, lập tức nổ tung, động tĩnh này đủ để thu hút sự chú ý của người xung quanh!

Hắc bào nam nhân có chút ngạc nhiên ngoài ý muốn: "Võ đức của ngươi đâu? Kiếm tu các ngươi đánh nhau còn mang theo đống đan dược kỳ quái nữa à?"

"Ai nói ta là kiếm tu! Ta là luyện đan sư của Hợp Hoan Tông, có những đan dược kỳ quái trong người chẳng phải hợp tình hợp lý à?" Minh Tích Nguyệt thiên phú xuất chúng, song tu cả đan đạo lẫn kiếm đạo mà không hề thua kém bất kỳ ai. Y lau vết máu nơi khóe miệng, vẫn cố ý giữ nguyên tư thế đẹp trai nhất, "Vất vả lắm mới có một tên xui xẻo thử nghiệm thuốc mới, đó là phúc phận của ngươi."

Minh Tích Nguyệt cố gắng chống đỡ để lải nhải cho sướng mồm, mùi máu tanh từ trong rừng trúc lan ra.

Hắc bào nam nhân đã ngửi thấy mùi: "Mùi máu này... thì ra là ngươi."

Thật thú vị, không ngờ Minh Tích Nguyệt lại dính với Sở Tinh Lan, kế hoạch sắp có vấn đề rồi.

Gió thổi phần phật làm tung bay tà áo của hắc bào nhân. Hắn nghe thấy tiếng bước chân đang tiến gần, cũng không tiếp tục trêu đùa bọn họ nữa.

"Có người đến rồi, hôm nay tạm thời không nói chuyện nữa, thời gian còn lại các ngươi cứ từ từ chơi đi.

Có vẻ hắn rất quen thuộc địa hình nơi đây, chỉ trong chớp mắt đã biến mất giữa rừng trúc, không còn tung tích.

Sở Tinh Lan nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, trong lòng sinh nghi: "Người này... có phải là Tang Lâm Vãn của Tử Hà Phong không?"

Kẻ sát hại đồng môn, chỉ có hung thủ mới hay quay lại hiện trường gây án.

Hơn nữa, kẻ có ác ý lớn với đệ tử Chiêu Dương Phong như vậy, ngoài kẻ bị đồn đã tàn sát cả môn phái năm xưa, cậu chẳng thể nghĩ ra ai khác ngoài Tang Lâm Vãn.

Minh Tích Nguyệt hơi khựng lại, theo bản năng phản bác: "Không thể nào! Tang sư huynh đã chết từ lâu rồi. Ta từng xem qua tranh vẽ của hắn, hoàn toàn không giống chút nào. Ngươi đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi, đừng suy nghĩ lung tung!"

Tang Lâm Vãn đã chết từ lâu, mộ của hắn còn được chôn ở sau núi Tử Hà Phong.

Lẽ nào hắn có thể sống lại rồi đầu thai chỉ để quay về dằn mặt một tân đệ tử mới nhập môn?

Sở Tinh Lan: "Vậy rốt cuộc hắn là ai?"

Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ về vấn đề này, Minh Tích Nguyệt đã tinh ranh liếc mắt, lập tức giở trò.

"Tinh Lan, nhìn ta đi. Còn không nhìn ta, ta sẽ chết thật đó."

Comments