Bên trong phòng chứa mệnh đăng bỗng chốc chìm vào im lặng vì câu nói bâng quơ như lời đùa cợt của Minh Tích Nguyệt. Sở Tinh Lan vẫn đang tiêu hóa những từ ngữ khiến cậu khó mà hiểu nổi này.
Tách từng chữ ra thì cậu đều biết, nhưng ghép lại với Minh Tích Nguyệt thì lại không thấy có chút liên quan nào.
"Thiên sinh mị cốt? Ngươi? Ngươi tưởng ta dễ bị lừa lắm sao? Thà ngươi nói mình là đan dược thành tinh may ra ta còn tin được."
Sở Tinh Lan chưa từng nghĩ bốn chữ này lại có thể gán vào người Minh Tích Nguyệt trước mặt. Nhìn trái nhìn phải thế nào cũng không thấy y có chút gì liên quan đến thiên sinh mị cốt cả.
Y có gì mị hoặc chứ?
Trong ấn tượng của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt đúng là đẹp đến mức không giống người thường, nhưng lại ra tay cực kỳ tàn nhẫn, mỗi lần đánh người đều đánh đến chết đi sống lại, lời nói hành động bỉ ổi khiến người ta tức chết.
Y đẹp như thế mà không tìm được đạo lữ, chắc chắn có liên quan đến cái đức hạnh này của y.
Mị hay không mị không biết, nhưng chắc chắn xương y rất cứng, lần nào đánh nhau cũng đau chết đi được.
Thấy vẻ mặt hoài nghi lộ rõ của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt chỉ nhún vai, giọng điệu bất đắc dĩ:
"Đúng là vậy. Ai cũng thấy ta không giống, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc ta đánh họ. Họ chỉ thấy ta đáng ghét, chứ không cảm nhận được thiên sinh mị cốt có gì đặc biệt."
Đây là lời mà trước đây Sở Tinh Lan đã nói với y 'chỉ cần đánh cho phục là được.' Y cảm thấy có lý, thế là cứ thế mà làm, đánh đến mức ai cũng từ bỏ tà niệm với y, chỉ còn lại nỗi sợ khắc cốt ghi tâm.
Và đương nhiên, y cũng thành quả vương luôn.
*quả: cô độc
Hồi trước, khi Minh Tích Nguyệt phát hiện ra cơ thể mình có điều khác thường, đi kiểm tra thì biết mình sở hữu thể chất thiên sinh mị cốt. Lúc ấy y cảm thấy bầu trời như sụp đổ, chỉ có người cha không đáng tin Lữ Trường Trạch là vui mừng ra mặt, còn khen y đúng là nhân tài kiệt xuất của Hợp Hoan Tông, bảo y mau quay về kế thừa gia nghiệp.
Còn nói rằng, chỉ cần cho y thời gian, y sẽ là người có tốc độ tăng tu vi nhanh nhất trong lịch sử Hợp Hoan Tông, phi thăng chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Lữ Trường Trạch suýt nữa bị Minh Triển Tiên một kiếm chém cho tan xác.
Dù sở hữu kỳ cốt, nhưng nếu tu vi không đủ mạnh, Minh Tích Nguyệt sẽ bị rất nhiều người nhắm đến.
Sở Tinh Lan thầm nghĩ, chẳng trách trước đây y hay bị truy sát, thì ra là do cơ thể này mà ra.
Quả nhiên, con trai ra ngoài cũng cần phải tự bảo vệ mình cho tốt.
"Lẽ nào ngươi là thụ?"
Trong thoại bản đều bốc phét như thế!
Những cuốn thoại bản về đoạn tụ mà Sở Tinh Lan nhặt được trước đây đều viết vậy, thiên sinh mị cốt luôn là thụ!
Sở Tinh Lan bỗng cảm thấy như mình vừa khai sáng chân lý, tâm trạng cũng dễ chịu hẳn lên. Ít nhất thì cậu không cần quá lo lắng về chuyện "cúc hoa tàn" nữa.
Ha! Minh Tích Nguyệt cũng có ngày hôm nay!
Minh Tích Nguyệt chẳng hiểu gì cả.
"Thụ là sao?"
Tại sao trong lời Sở Tinh Lan nói lúc nào cũng xuất hiện những từ kỳ quái thế này?
Qua một hồi ấp úng của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt dù không phải kẻ ngốc cũng lập tức hiểu ra, ánh mắt phượng hơi nheo lại, tức thì trở nên nguy hiểm.
"Đừng lấy mấy thứ trong thoại bản ra làm thật, mấy kẻ viết thoại bản đó chính bản thân họ còn chẳng hiểu, chỉ toàn tưởng tượng mà thôi. Thiên sinh mị cốt là một loại kỳ cốt, tu luyện công pháp Hợp Hoan Tông sẽ đạt hiệu quả gấp bội. Nếu song tu với ta, tu vi sẽ tăng nhanh hơn tu sĩ Hợp Hoan Tông bình thường rất nhiều, thế nên luôn có kẻ muốn đi đường tắt. Ta có phải thụ hay không, Sở Tinh Lan, có cần đích thân trải nghiệm một chút không?"
Trong giới tu tiên khắc nghiệt này, có thể chất như Minh Tích Nguyệt chính là tiên đan đại bổ trong mắt người khác. Nếu tin tức bị lộ ra, chắc chắn sẽ có không ít kẻ nhòm ngó y.
Kỳ cốt cũng có nhược điểm, mà nhược điểm ấy không biết bao giờ sẽ bộc phát. Vì vậy, cha nương y lo lắng vô cùng, một bên điên cuồng ép y tu luyện để có đủ sức tự bảo vệ mình, một bên thì liên tục giục y mau chóng tìm một đạo lữ.
Cách xử lý tốt nhất với thiên sinh mị cốt chính là có một đạo lữ ở bên, như vậy mới có thể ngăn chặn những ánh mắt thèm khát kia.
Minh Tích Nguyệt là một chiến thần kiên trì với tình yêu thuần khiết, y không tùy tiện tìm người, cứ lần lữa mãi nên mới kéo dài đến tận bây giờ, cũng vì thế mà vẫn chưa chính thức xuất sư khỏi Hợp Hoan Tông.
Thôi cứ tùy duyên vậy. Minh Tích Nguyệt cảm thấy bản thân đâu phải là sinh vật bị kỳ cốt chi phối.
Mỗi khi Minh Tích Nguyệt nghiêm túc, ánh mắt y luôn mang theo sự nguy hiểm. Không biết y ăn gì mà lớn lên lại còn cao hơn cả cậu, điều này khiến Sở Tinh Lan cảm nhận rõ áp lực và nguy cơ.
Cứ như cậu có thể bị ăn tươi nuốt sống bất cứ lúc nào vậy.
Sở Tinh Lan lập tức lùi ba bước, giữ một khoảng cách an toàn:
"Miễn đi, ta không thèm thân thể của ngươi. Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là thẳng nam, đừng có tùy tiện tìm người song tu đấy!"
Vẫn nên bớt đùa thì đi thôi, Minh Tích Nguyệt trông giống kiểu sẽ giết người hơn là bị người ta ăn.
Cậu vẫn chưa muốn mở cánh cửa bước vào thế giới mới đâu.
Minh Tích Nguyệt chậm rãi nói:
"Thật ra trên người ta còn có một điểm đặc biệt nữa."
"Là gì?"
Ngoài tu vi tăng vùn vụt ra, chẳng lẽ còn có bí mật nào khác?
Minh Tích Nguyệt vô cùng hài lòng với dung mạo xuất chúng của mình, chỉ cần khẽ cười một cái cũng đủ làm người khác thất thần. Nhưng trong nụ cười ấy lại mang theo chút phiền muộn:
"Dĩ nhiên là vì ta quá đẹp, ai gặp cũng thích. Nhưng đáng tiếc, ta lại chẳng thể câu mất hồn của người trong lòng."
Đôi khi y hận không thể khiến Sở Tinh Lan yêu y ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nghĩ đến việc cậu chẳng có chút hứng thú nào với nam nhân, y lại cảm thấy có chút chán nản.
Thẳng nam · Sở Tinh Lan: "Ta lại phát hiện một điểm đặc biệt khác."
"Là gì?"
Chẳng lẽ Sở Tinh Lan đột nhiên nhận ra được điểm tốt của y?
"Mặt ngươi đặc biệt dày, chắc cũng nhờ có thiên sinh mị cốt mà được tặng thêm đấy." Sở Tinh Lan thản nhiên phun ra một câu.
Ngươi đã nhìn lại danh tiếng của mình ở Thiên Diễn Tông chưa? Ở đâu ra cái kiểu "ai gặp cũng thích" vậy hả?
Minh Tích Nguyệt cười sảng khoái:
"Hahaha, có lý."
Sau khi đặt mệnh đăng vào chỗ, hai người chầm chậm bước ra ngoài. Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, càng tôn lên vẻ thanh thoát như ngọc của Sở Tinh Lan.
Minh Tích Nguyệt nhìn đến ngây người, ánh mắt dõi theo cậu. Y khẽ cười, buột miệng nói ra một câu chẳng rõ hàm ý.
"Tinh Lan, đột nhiên ta lại càng thích ngươi hơn rồi."
Mỗi lần ngươi xuất hiện, thời điểm đều trùng hợp đến mức khiến ta cảm thấy chúng ta là một đôi trời định vậy.
Sở Tinh Lan: "Ngươi bị bệnh à."
Đừng nói cứ như ngươi thật sự cong vậy.
Xử lý xong mọi chuyện ở đây, Tang Tịnh Viễn đang cầm một bức mật thư chờ Minh Tích Nguyệt.
"Minh sư thúc, đây là mật thư do tông chủ gửi đến, mong ngài cùng xem xét giải mã."
Sở Tinh Lan thấy bọn họ có việc quan trọng cần bàn, quyết định rời đi trước, một mình quay về Chiêu Dương Phong để tiếp tục tu luyện.
Minh Tích Nguyệt lập tức xụ mặt, sống chết không chịu bước đi:
"Ta không nỡ rời xa Tinh Lan, ta mà đi, chắc chắn các ngươi sẽ thừa cơ lén lút đào góc tường của ta. Ta phải ở bên cạnh giám sát!"
Nhưng vì chuyện quan trọng, Tang Tịnh Viễn đành kéo y đi.
Ngay khi Minh Tích Nguyệt rời đi, một ánh mắt đầy địch ý quen thuộc lại lần nữa dán chặt vào lưng cậu, tựa như thiêu đốt da thịt, khiến người ta khó chịu vô cùng.
Sở Tinh Lan lập tức quét mắt qua, ánh mắt đó biến mất ngay tức khắc. Nhưng khi cậu quay đầu đi, nó lại xuất hiện lần nữa. Suốt dọc đường, có một bóng người ẩn nấp trong bóng tối, không ngừng rình mò theo dõi bọn họ!
'Ta sẽ luôn luôn nhìn lén ngươi... mãi mãi mãi mãi...'
Lặp lại mấy lần như vậy, Sở Tinh Lan cũng thấy phiền. Nếu muốn gây chuyện thì cứ ra mặt đi, cứ lén lén lút lút như thế là sao?
Trình độ tìm cớ gây sự này kém quá đấy!
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài, Sở Tinh Lan cũng không nhịn nổi nữa. Ngay khoảnh khắc đối phương thò đầu ra lần nữa, cậu lập tức ra tay, mạnh mẽ đẩy người đó ép sát vào tường, tạo nên một tư thế bá đạo như đang bắt nạt đồng môn.
"Ngươi là ai? Theo dõi ta lâu như vậy, đừng nói là yêu ta rồi đấy nhé. Ta đây là người đã có đạo lữ rồi."
Không cần biết ba bảy hai mốt, trước tiên cứ làm đối phương buồn nôn cái đã.
"Phì!"
Người kia như thể bị xúc phạm ghê gớm, sắc mặt đen kịt lại, không nhịn được mà mắng thẳng mặt.
"Ta chỉ muốn xem thử kẻ từng bắt nạt Thường đạo hữu ở Lăng Tiêu Tông là loại người gì. Loại người như ngươi mà cũng vào được Thiên Diễn Tông sao? Thật sỉ nhục khi phải chung tông môn với ngươi!"
Tên Sở Tinh Lan này đúng là mặt dày! Sao hắn có thể trà trộn vào đây làm đệ tử thân truyền được?
Quá vô lý!
Sở Tinh Lan hơi bất ngờ, thì ra là kẻ ái mộ Thường Vũ Thư.
Cậu thầm nghĩ, Thường Vũ Thư rốt cuộc đã cho bọn họ uống bùa mê thuốc lú gì mà đến tận Thiên Diễn Tông vẫn còn có kẻ hâm mộ thế này?
Chẳng lẽ y chính là xuân dược hình người trong truyền thuyết?!
Không đúng, đây đâu phải thế giới Hoa Thị!
Đây là một thế giới tu tiên nghiêm túc, với phong cách vô cùng chính thống.
Đối với loại người tìm tới cửa kiếm chuyện, Sở Tinh Lan có cả một bộ bí kíp chuyên dụng để tiễn họ về chốn luân hồi. Cậu lập tức rút kiếm, gương mặt chẳng chút biểu cảm nhưng trên đó lại viết rõ rành rành bốn chữ: Giết người diệt khẩu.
"Không muốn làm đồng môn với ta? Vậy ta tiễn ngươi đi đầu thai, thế là không còn phải chung tông môn nữa rồi."
Cậu đúng là quá chu đáo mà.
Comments