Chương 31: Đi cạnh tranh với bọn họ

Chương 31: Đi cạnh tranh với bọn họ

"Đồ nhi cứ nói, đừng ngại."

Minh Huyền luôn có hứng thú với những ý tưởng kỳ quái của Sở Tinh Lan, lập tức khuyến khích cậu nói ra suy nghĩ của mình.

"Là đồ đệ của ta, con muốn làm gì thì cứ mạnh dạn làm. Nếu có chuyện gì xảy ra, vi sư sẽ chống lưng cho con. Luyện khí sư vốn là phải có gan nghĩ, có gan làm, đi theo lối mòn thì có ý nghĩa gì chứ?"

Ba người tìm một nơi yên tĩnh để thảo luận. Hai vị luyện khí sư Minh Huyền và đại sư huynh đều rất hào hứng với đề xuất của Sở Tinh Lan, nhân tiện thêm vào vài yếu tố đặc trưng của tu chân giới.

Cả đám si mê kỹ thuật cứ thế thảo luận từ hoàng hôn đến bình minh, càng nói càng hăng, thậm chí còn có lúc kích động đến mức đập bàn, không ngừng vẽ vời trên giấy. Một bản thiết kế phức tạp và tinh xảo dần dần xuất hiện trong tay bọn họ.

Không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua, nhưng một loại pháp khí hoàn toàn mới, đủ sức làm rung chuyển cả tu chân giới đang dần được thành hình.

Nhìn thành quả trước mắt, Sở Tinh Lan bỗng có chút lo lắng.

"Cái này... có khi nào sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến tu chân giới không? Nếu bọn họ mải mê thứ này mà lơ là tu luyện, chẳng phải sẽ làm chậm trễ quá trình tu hành của họ sao?"

Đến lúc đó, nếu vô số thiên tài vì nghiện "mạng" mà bỏ bê tu hành, có khi cậu sẽ bị các tông môn đuổi giết mất.

"Con lo gì chứ? Giữ vững tâm trí trước cám dỗ cũng là một phần trong tu hành. Nếu ngay cả thất tình lục dục cũng không thể khống chế, vậy thì có khác gì phàm nhân? Nếu đã như vậy, thì đừng tu tiên nữa, sớm muộn gì cũng sẽ phạm sai lầm vì d*c v*ng của mình, vậy thì cứ xuống núi đi."

Minh Huyền có cách nhìn riêng về chuyện tu luyện, từ trước đến nay chưa từng lo lắng về những chuyện như vậy. Trước khi phi thăng, ai mà chẳng phải tu luyện giữa hồng trần, tất cả đều là phàm nhân!

"Hơn nữa, các tông môn bây giờ không phải đều đang thay đổi nhờ con sao? Đã bước đi con đường này rồi thì đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Đây chính là đạo của con, đừng nghi ngờ nó."

Minh Huyền quay trở về tông môn, phát hiện bầu không khí trong tông môn đã thay đổi hoàn toàn. Chẳng cần nghĩ cũng biết là kiệt tác của người nào.

Nhìn phong cách tu chân kỳ quặc này, Sở Tinh Lan thầm giật mình. Thiên Diễn Tông vốn đã chẳng có khí chất cao quý gì, nay lại càng trở nên quái dị hơn.

Minh Huyền liếc mắt nhìn đệ tử mình, rồi nhẹ giọng bảo:

"Chỉ cần các con chăm chỉ tu luyện, đến khi có thực lực ngang hàng với vi sư, dù có đắc tội người khác, cũng chẳng ai làm gì được các con.

Minh Huyền mạnh đến mức nào, Sở Tinh Lan vẫn chưa thể nhìn thấu. Cậu chỉ biết rằng trong giới tu chân, người có thể đấu lại Minh Huyền thực sự không có mấy ai.

Đại sư huynh vỗ vai cậu, cười nói:

"Sư đệ à, ngươi đúng là nhân tài hiếm có. Chỉ cần cho ngươi thêm chút thời gian, không chỉ tông môn, mà cả tu chân giới này cũng sẽ phải thay đổi vì ngươi."

Tiểu sư đệ luôn có ý tưởng kỳ lạ này của hắn quả nhiên không đơn giản.

Sở Tinh Lan: "Sư huynh coi trọng ta quá rồi, ta chỉ kiếm miếng cơm mà thôi."

Cậu chỉ là quá nhớ mạng internet mà thôi.

Trong thế giới tu chân này chẳng có chút thú vui giải trí nào, cậu không khác gì một con cá mắc cạn trong sa mạc, sắp khô héo đến nơi rồi.

Cơn nghiện internet lại trỗi dậy, tiện thể sáng tạo ra chút đồ chơi hiện đại để vơi bớt nỗi nhớ quê hương.

Phong chủ của khí phong rất giỏi trong chế tạo pháp khí, việc cải tạo đá truyền tin cũng không quá khó khăn. Chỉ có một vấn đề nan giải: thế giới tu chân này không có mạng.

Đá truyền tin cùng lắm cũng chỉ có thể kết nối hai người với nhau, muốn thiết lập một hệ thống mạng khổng lồ để cả thế giới tu chân có thể trực tuyến cùng lúc mà không bị sập, đây mới thực sự là bài toán khó nhất.

Điều đó đòi hỏi một lượng linh lực khổng lồ để duy trì, mà những thứ như trận pháp phù văn lại không phải thế mạnh của các luyện khí sư.

"Đồ nhi, những chuyện khác vi sư sẽ giúp con giải quyết, không cần lo lắng" Trong lòng Minh Huyền đã nghĩ đến vài đối tượng hợp tác, "Nhưng phù văn thì vẫn cần phải nghiên cứu kỹ, cái này sẽ mất một chút thời gian. Một luyện khí sư xuất sắc ít nhiều cũng phải tinh thông một chút phù văn, con đến học cung học hỏi đi, tự thiết kế một bộ phù văn kết hợp với đá truyền tin."

Minh Huyền quan tâm hơn cả là những gì mà Sở Tinh Lan có thể học được từ quá trình luyện khí. Rất nhiều thứ hắn đều để đồ đệ tự mình làm, khi nào không làm được thì hắn mới ra tay giúp đỡ.

"Học cung?"

Chẳng lẽ cậu vẫn chưa thể thoát khỏi kiếp nạn đến trường sao?

Học cung là nơi do tổ sư khai tông lập phái xây dựng từ thuở ban đầu, với quan niệm rằng đồng môn đồng tông nên giao lưu trao đổi công pháp với nhau để cùng tiến bộ. Đây cũng là một cơ hội dành cho tất cả đệ tử trong môn phái.

Vào ngày mồng một và mười lăm hàng tháng, mỗi phong đều sẽ cử đại diện đến giảng bài, tất cả đệ tử đều có thể đến nghe giảng.

Sở Tinh Lan nghe xong đã nghĩ, chẳng phải đây chính là mấy buổi học miễn phí của đại học sao?

"Đồ nhi, đóng cửa luyện công là không ổn, con cũng nên ra ngoài một chút."

Sư tôn thấy Sở Tinh Lan từ khi bái sư đến nay gần như không rời khỏi khí phong, nếu không luyện khí thì cũng bế quan tu luyện, lo cậu không có bạn bè trong giới tu chân.

"Không có việc gì thì đi làm quen nhiều bạn một chút, thanh niên kết giao bằng hữu chẳng có gì sai. Tốt hơn nhiều so với vi sư cô độc lẻ loi, thân thích bằng hữu đếm trên đầu ngón tay này."

Tiểu đồ đệ này của hắn rất kỳ lạ, đối xử với ai cũng khách khí nhưng lại xa cách, cứ như không muốn dính dáng đến bất kỳ ai vậy.

Không thấy buồn chán sao?

Sư huynh Cát Kiếm Bình rất tán thành ý kiến này, còn hào hứng cổ vũ Sở Tinh Lan: "Tiểu sư đệ, ngươi nhất định phải đi một chuyến! Bên đó vui lắm đấy! Đáng tiếc là ta đã bị cấm vào học cung rồi, giờ chẳng còn chút niềm vui nào nữa."

Nhắc đến chuyện bị cấm vào học cung, giọng điệu của Cát Kiếm Bình có chút tiếc nuối.

Sở Tinh Lan nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.

"Sư huynh, huynh đã làm gì để bị cấm cửa vậy?"

Sư huynh nhìn có vẻ hiền hậu thành thật, sao lại có tiền án tiền sự thế này?

Sư tôn bất lực đáp: "Sư huynh con hồi đó nổi danh là kẻ chuyên gây chuyện, gặp ai đánh nấy, bị giam trong chấp pháp đường chịu phạt cũng là chuyện thường tình. Vi sư không biết đã phải đến chấp pháp đường đón nó về bao nhiêu lần rồi."

Lâu dần, danh tiếng của Cát Kiếm Bình trong tông môn cũng bị phá hỏng, cuối cùng bị cấm cửa khỏi học cung.

Từ đó, sự nghiệp quậy phá của hắn cũng bị chặn đứng.

Sở Tinh Lan liếc nhìn đại sư huynh đang tỏ ra thân thiện, im lặng không nói gì. Nhìn sao cũng không ra cái dáng vẻ chuyên đi gây sự này.

Sư huynh, có khi nào kỹ năng chạy trốn của huynh cũng luyện ra từ mấy lần bị truy sát đó không?

Cát Kiếm Bình chẳng mảy may bận tâm đến quá khứ, còn rất tự hào về những gì mình đã làm.

"Ai bảo bọn họ dám nói xấu ta ngay trước mặt, đáng đánh! Sư đệ, nếu có ai dám bắt nạt ngươi, cứ đánh thẳng tay, có chuyện gì cứ gọi ta, ta có kinh nghiệm rồi!"

"Kiếm Bình, không được dạy hư sư đệ." Minh Huyền nhíu mày, cầm thước gõ vào đầu Cát Kiếm Bình, "Nếu ta còn bắt gặp, ta sẽ đánh gãy tay con đấy. Pháp khí mà ta giao cho con luyện chế đã làm xong chưa?"

Cát Kiếm Bình lập tức xị mặt: "Từ từ đã, lần sau nhất định xong."

Số lượng pháp khí lần này thực sự quá nhiều, hắn luyện đến mờ mịt cả trời đất mà vẫn chưa xong.

Dù vậy, sư huynh vẫn rất nghĩa khí, nhân lúc sư tôn không để ý đã lén truyền cho Sở Tinh Lan không ít kinh nghiệm gây chuyện, còn tặng cậu một con tiên hạc chạy trốn cực nhanh. Sở Tinh Lan vui vẻ nhận hết.

Sư huynh, không hổ là huynh!

Sở Tinh Lan hí hửng cưỡi tiên hạc, chuẩn bị đến học cung nghe giảng về phù văn, nhân tiện tìm kiếm nhân tài trong lĩnh vực này.

Lớp học miễn phí, đương nhiên phải tranh thủ mà đi nghe lỏm.

Thành quả lần này có thể sẽ ảnh hưởng đến quá trình đột phá kim đan của cậu. Một lòng hướng đến phi thăng, Sở Tinh Lan còn chưa đợi trời sáng đã không thể chờ được nữa mà lao ra ngoài làm 'học bá'

Giờ này mọi người còn chưa ngủ dậy, cậu nhất định phải là người đến đầu tiên, ngồi hàng ghế đầu, làm học bá đỉnh nhất.

"Tiên hạc, xuất phát! Chúng ta đi cạnh tranh với bọn họ nào!"

Hãy để giới tu chân cảm nhận một chút áp lực của học tập không ngừng nghỉ!

Tín vật tông môn mà Minh Tích Nguyệt tặng cho cậu phát sáng, một giọng nói oán trách vang lên:

"Ngươi định đi đâu? Ngươi tính bỏ rơi ta à?"

Comments