Minh Tích Nguyệt nghe thấy lời khiêu khích của Sở Tinh Lan, khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm. Thiếu niên có dung mạo rực rỡ bất ngờ tiến sát lại gần, ép Sở Tinh Lan đến mức không còn chỗ nào để lùi.
"Đây là do ngươi tự yêu cầu đấy nhé. Những chuyện khác ta không dám nói, nhưng hôn ngươi, ta vẫn dám."
Sở Tinh Lan vẫn luôn không chịu thừa nhận tình cảm của Minh Tích Nguyệt dành cho cậu là xuất phát từ chân tâm, chỉ cho rằng đó là sự cố chấp với quá khứ. Thế thì hôm nay, y sẽ để Sở Tinh Lan nhìn rõ lòng y.
Dù là 'Ngưng Hương Tiên Tử' hay Sở Tinh Lan, y cũng chỉ thích con người này mà thôi.
Lưng tiên hạc không lớn, cả hai đứng sát nhau có phần chật chội. Khi Minh Tích Nguyệt ép sát lại, Sở Tinh Lan không còn đường lui. Nếu tiếp tục lùi nữa, cậu sẽ ngã khỏi lưng hạc mà rơi xuống.
Sở Tinh Lan nhìn Minh Tích Nguyệt mỗi lúc một đến gần, trong lòng bỗng nhiên giật thót.
"Minh Tích Nguyệt, ngươi định làm gì? Ngươi thực sự muốn hôn ta sao? Ngươi quên mất mình thích nữ nhân rồi à?"
Đôi môi của Sở Tinh Lan vốn đã đẹp, lúc nói chuyện lại khẽ mở khẽ khép, trông vô cùng mê hoặc. Hôn lên chắc chắn sẽ rất thoải mái.
"Đừng nói chuyện."
Minh Tích Nguyệt vòng tay ôm lấy eo Sở Tinh Lan, không để cậu lùi về sau, tránh cho người bị ngã xuống. Gương mặt yêu diễm của y ngày càng phóng đại trước mắt Sở Tinh Lan, gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi cong dài, kèm theo nhan sắc gây chấn động thị giác.
Minh Tích Nguyệt chưa kịp hôn lên môi cậu, đã bị bàn tay trắng trẻo của Sở Tinh Lan chặn lại. Bàn tay kia không giống như đang cản trở, mà lại như đang mời gọi.
Y khẽ bật cười, tiếp tục cúi xuống hôn, như thể đang hôn môi cậu vậy. Đầu lưỡi còn cố tình l**m nhẹ vào lòng bàn tay Sở Tinh Lan, hơi ẩm ướt khiến người ta tê dại cả người.
Thật đúng là một con hồ ly tinh!
Sở Tinh Lan vốn dĩ nhạy cảm, nơi nào cũng là điểm mẫn cảm. Cảm giác nóng rực nơi lòng bàn tay như ngọn lửa châm ngòi, khiến mặt cậu tức đỏ bừng. Như thể Minh Tích Nguyệt không chỉ hôn bàn tay, mà là đang hôn khắp cơ thể cậu vậy.
Cậu muốn rút tay lại theo bản năng.
Nhưng lại không dám.
Bởi vì một khi rút tay lại, Minh Tích Nguyệt sẽ lập tức thuận thế mà hôn lên môi cậu!
Tên này... thực sự dám đưa lưỡi ra ư?!
Y quá đáng lắm rồi!
Từ xa nhìn lại, bọn họ ôm chặt nhau trên lưng tiên hạc, gương mặt gần đến mức như dán vào nhau. Ngay cả lớp lông tơ trên mặt cũng có thể thấy rõ, trông chẳng khác gì đang hôn môi thật sự.
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch..."
Sở Tinh Lan nghe rõ tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận vang lên trong lồng ngực. Nhịp tim hỗn loạn đến mức chẳng thể phân biệt đó là của ai.
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt của Minh Tích Nguyệt, thấy được d*c v*ng không chút che giấu trong đó.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Minh Tích Nguyệt... có lẽ không còn thẳng nữa rồi.
Cuối cùng, cậu nhịn không được mà buột miệng:
"Huynh đệ à, ngươi cong rồi đó!!"
Sở Tinh Lan bỗng có cảm giác tội lỗi sâu sắc, cậu đã thành công bẻ cong một tu sĩ rồi!
Minh Tích Nguyệt hôn lên lòng bàn tay cậu thật lâu mới chịu buông ra, lùi lại một chút. Đôi môi diễm lệ nở nụ cười đầy thỏa mãn:
"Đa tạ khoản đãi. Nếu lần sau có thể hôn môi thì càng tốt. Tinh Lan à, lần sau không được nuốt lời đâu đấy."
Sở Tinh Lan tâm loạn như ma: "Câm miệng."
Trong lòng cậu rối như tơ vò.
Vừa rồi cậu không đẩy Minh Tích Nguyệt ra, để mặc đối phương muốn làm gì thì làm. Thế chẳng phải nghĩa là... cậu cũng cong luôn rồi sao?!
Cả hai im lặng hồi lâu.
Tiên hạc hận không thể dùng cánh che tai lại.
Các ngươi chơi trò gì vậy? Hôn thôi mà cũng bày trò nhiều như vậy?!
Nó đã gánh vác quá nhiều!
Không bao lâu sau, tiên hạc đưa bọn họ đến gần học cung. Nó run rẩy như cái sàng, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, giả vờ mình chỉ là một con tiên hạc ngốc nghếch.
Minh Tích Nguyệt tinh ranh vô cùng, liếc một cái đã nhìn ra tiên hạc có linh trí. Thấy trên thân nó có hơi thở của kẻ khác, sắc mặt hắn lập tức sa sầm.
"Con tiên hạc này của ngươi, e là đã thành tinh rồi nhỉ? Ai tặng cho ngươi vậy?"
Tự dưng có người tặng quà cho đạo lữ!
Minh Tích Nguyệt cho người này vào danh sách tình địch đến đào góc tường nhà y, năng lực phán đoán tình địch của y luôn trong trạng thái hoạt động.
"Đại sư huynh tặng đấy, ngươi định làm gì?" Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy khí chất của Minh Tích Nguyệt thay đổi, lại chuyển qua trạng thái tìm ăn giấm của tình địch.
Ánh mắt của y như muốn nuốt luôn cả nhà người ta vậy.
Nó chỉ là một con tiên hạc thôi mà!
Như thể có thần giao cách cảm, Minh Tích Nguyệt rút kiếm ra, sắc mặt hung dữ.
"Tiên hạc đã biết quá nhiều rồi, chi bằng hiến tế cho cái bụng của ta đi, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi sớm nhập luân hồi."
Trong tu chân giới nếu biết quá nhiều sẽ rất dễ rước đến họa sát thân.
"Không được! Không được đâu!" Sở Tinh Lan vội vàng ngăn cản hành vi điên dại lâu lâu lại lên cơn của Minh Tích Nguyệt, "Ngươi mà giết nó, ngươi bảo ta về kiểu gì?"
Dù cậu có bất chấp hình tượng ngồi quỷ hỏa về thì cũng phải hết mười ngày mười đêm đấy!
Minh Tích Nguyệt nghĩ lại, lúc này mới từ bỏ: "Tạm thời tha nó một mạng. Chờ ta về rồi, ta ngự kiếm khi hành đưa ngươi đi."
Sở Tinh Lan trông thần trí của Minh Tích Nguyệt mạnh lên trông thấy, có lẽ lúc này y đã bế quan tu luyện thành công rồi: "Khi nào về?"
Không thể không nói, phương pháp ném con vào chốn hoang vu tu luyện này của Minh tông chủ tuy có rủi ro mất mạng, nhưng thật sự rất hiệu quả.
Kiếm tu vốn dĩ là phải đột phá bản thân trong lúc chiến đấu.
"Không nỡ à? Ta đang trên đường về, qua mấy tháng nữa là ta về đến Thiên Diễn Tông rồi." Minh Tích Nguyệt lải nhải với Sở Tinh Lan những chuyện mà y gặp trên đường. "Trên đường về ta thấy có khá nhiều thứ thú vị, còn có đồ ăn ngon, ngươi thích cái gì ta mang về cho."
"Ở đó có mỹ nhân không?"
Sở Tinh Lan nghe nói ngoại vực có rất nhiều mỹ nhân, thậm chí còn có lời đồn về giao nhân, cậu chưa thấy giao nhân bao giờ, không biết có giống với truyền thuyết không.
Nụ cười trên mặt Minh Tích Nguyệt c**ng c*ng: "Ngươi hỏi cái này làm gì."
Lẽ nào y chưa đủ đẹp hay sao? Đang yên đang lành, Sở Tinh Lan nhắc đến mỹ nhân làm gì.
"Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Minh Tích Nguyệt cũng tùy tiện trả lời: "Mỹ nhân ngoại vực cũng chả có gì đặc biệt, trông thế nào cũng không bằng một mỹ nhân của Thiên Diễn Tông."
"Ai?"
"Ngươi."
Sở Tinh Lan: "?"
Một nam nhân thô kệch như cậu cũng đâu thể coi là mỹ nhân được?
Ngươi đùa ta đúng không?
Sở Tinh Lan lại muốn đánh người rồi.
Minh Tích Nguyệt thấy tình huống không ổn, thần thức hóa thành một tia sáng lui vào trong tín vật của tông môn, không xuất hiện nữa.
Là người đầu tiên đến học cung, rất nhanh cậu đã tìm thấy lớp học có hơn một trăm chỗ ngồi.
Thân là một tu sĩ chăm chỉ học hành, tất nhiên cậu chọn chỗ ngồi ở hàng ghế thứ nhất, nơi gần với giảng đường nhất.
Sở Tinh Lan ngồi trên vương vị trong cuộc cạnh tranh này, trong đầu không ngừng hiện lên cảm giác và hình ảnh khi Minh Tích Nguyệt hôn vào lòng bàn tay của cậu, khuôn mặt đỏ bừng lên.
Chuyện này còn k*ch th*ch hơn cả mười tám cộng!
Nếu không phải sợ sẽ có người đột nhiên đi vào rồi trông thấy dáng vẻ khó xử này của cậu, Sở Tinh Lan đã nằm vật ra đất la hét luôn rồi.
Bây giờ trong đầu Sở Tinh Lan chỉ vướng mắc một vấn đề duy nhất, hình như Minh Tích Nguyệt không thẳng nữa rồi, vậy bản thân cậu có còn thẳng không?
Nếu cậu thẳng thật, vậy sao không đẩy Minh Tích Nguyệt ra?
"Nếu kiếm người yêu ở thế giới này thì thực sự không ổn lắm."
Một bên là quê hương người nhà bạn bè, một bên là đạo lữ tương lai, dù là lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt.
Sở Tinh Lan chìm đắm trong sự mê mang mà trước giờ chưa từng có.
Khi tất cả mọi người đến nơi, người phát hiện có quái vật thi đua đến trước rồi, còn chiếm một vị trí dễ quan sát nhất, cần cù thế này khiến bọn họ cảm thấy lo lắng.
Thiếu niên Sở Tinh Lan ngọc thụ lâm phong, tao nhã như trong tranh bước ra, lúc này đang ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp như tùng bách giữa trời đông, chăm chú chờ đợi mọi người đến. Ánh mắt cậu nghiêm túc, như thể đang cân nhắc một quyết định trọng đại của đời người, trông chẳng khác nào đang ngộ đạo vậy.
Trông cậu như sắp sửa diệt tâm ma, ngộ đạo phi thăng đến nơi.
Chết tiệt thật, trong đám bọn họ lại xuất hiện một quái vật rồi!
Comments