Lúc này tu vi của Minh Tích Nguyệt đã là nguyên anh đại viên mãn, tiến bộ thần tốc khiến ngay cả cậu cũng muốn đi Vô Nhân Vực thử sức một phen.
Tốc độ tu luyện tăng vọt của Minh Tích Nguyệt ngay cả Sở Tinh Lan cũng phải ghen tị.
Mấy ngày qua Minh Tích Nguyệt gần như không nghỉ ngơi, nhìn tư thế kia là biết y luôn canh giữ xung quanh để hộ pháp cho người vừa kết đan, y đứng yên như tượng, mắt không rời người, giám sát chặt chẽ bất kỳ kẻ nào có khả năng đe dọa đến cậu.
Vừa vội vã trở về, y đã phát hiện Sở Tinh Lan đang độ kiếp, không chỉ thế, chẳng biết từ đâu còn mọc ra đống tình địch, từng tên từng tên nhìn Sở Tinh Lan chằm chằm như hổ đói nhìn mồi.
Y dứt khoát ở luôn gần đó hộ pháp, tiện thể đuổi hết đám tình địch đáng nghi đi cho sạch sẽ.
Con đường đuổi theo vợ dài đằng đẵng của Minh Tích Nguyệt, đi đến đâu cũng vướng phải vô số tình địch.
"Cũng may ngươi còn nhớ đường quay về, biệt tăm biệt tích cả tháng, ta còn tưởng ngươi đi lạc rồi cơ đấy." Trong lòng Sở Tinh Lan dậy sóng, bước tới trêu chọc, "Thiếu chủ Hợp Hoan Tông, ngươi còn mang theo cả bao tải, không lẽ giờ các ngươi đã mở rộng phạm vi hoạt động, vào đến tận trong tông môn, cưỡng ép bắt dân nam? Thế này ta sợ thật đấy."
Chẳng có tu sĩ đàng hoàng nào hộ pháp mà lại lôi theo bao tải cả.
Phải hết sức cẩn thận với đám tu sĩ xuất thân từ Hợp Hoan Tông, đồ họ mang theo người cái nào cũng đủ khiến người ta giật mình.
Minh Tích Nguyệt giấu ngay bao tải ra sau lưng, giả vờ ngây thơ: "Nếu ta nói ta mang ra để trùm lên đám tình địch, ngươi có tin không? Thôi được, thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông suy đi nghĩ lại, thấy người ngấp nghé ngươi trong Thiên Diễn Tông quá nhiều, cảm thấy nên bắt ngươi về Hợp Hoan Tông làm thiếu phu nhân sẽ tốt hơn."
Trên đường quay về, y gặp một đồng môn Hợp Hoan Tông, người đó tặng y cái bao tải này, bảo là thần khí bắt người, còn khuyên y nên bắt thiếu phu nhân về tông môn cho khỏi lo bị cướp mất.
Kể từ khi linh võng và đá truyền tin phiên bản nâng cấp xuất hiện, tên tuổi Sở Tinh Lan nổi như cồn, trong giới tu chân vốn sùng bái cường giả lập tức xuất hiện cả đám người đưa tình bằng ánh mắt.
Đám đồng môn lo lắng địa vị chính thất của thiếu tông chủ gặp nguy.
Thế là lén xúi bậy vài kế.
Minh Tích Nguyệt thì chẳng thực sự có ý đó, chẳng qua tò mò thử xem bao tải đồng môn tặng có thực sự trùm người được không, vừa lấy ra nghiên cứu thì bị Sở Tinh Lan bắt gặp ngay.
Minh Tích Nguyệt bước đến gần Sở Tinh Lan, vóc dáng nhìn qua còn cao lớn hơn trước.
Sở Tinh Lan cau mày khó chịu, rõ ràng người này cũng chỉ nhỏ hơn cậu hai, ba tuổi, mà cao lên không ngừng, còn cậu thì lại như bị cố định chiều cao vậy, chẳng thấy nhích thêm chút nào.
"Ngươi ăn cái gì thế? Sao vẫn còn cao được?" Sở Tinh Lan nhón chân rồi lại lùi về sau, "Nhìn ta thấp hẳn đi rồi, rõ ràng ta lớn hơn ngươi cơ mà!"
Đáng giận! Tại sao từ lúc bước chân vào giới tu chân thì thân thể cậu cứ thế ngừng phát triển, không cao thêm chút nào?!
"Bình thường sau sau trúc cơ thì thân thể sẽ không phát triển nữa, mãi đến sau nguyên anh kỳ mới có thể tùy ý thay đổi." Minh Tích Nguyệt kiên nhẫn giải thích, nhớ đến vài thảm kịch trong giới tu chân thì khẽ lắc đầu, "Có vài người nóng vội, còn nhỏ tuổi đã vội trúc cơ, sau đó mãi không thể lên nguyên anh, đúng là bi kịch."
Ví dụ như cuối cùng cũng lấy hết can đảm đi tỏ tình với người trong lòng, lại bị từ chối chỉ vì trông quá trẻ con, tức giận quá quyết tâm đột phá nguyên anh.
Sở Tinh Lan: "......"
Tu chân đúng là thú vị thật.
"Ngươi ôm cái gì thế? Nhìn vừa lạ vừa mập, linh thú hổ con à?" Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan ôm một con linh thú béo múp, tay ngứa nên đưa ra trêu nó, "Thuật hóa hình của ta cũng không tệ, có thể biến thành linh thú dễ thương, còn dễ ôm hơn nó."
Tỳ hưu nghe vậy lập tức cắn cho một phát, máu từ tay Minh Tích Nguyệt phun ra ào ào. Y mếu nhìn Sở Tinh Lan: "Nó cắn ta."
Tỳ hưu trợn trắng mắt.
Tên này đúng là không biết xấu hổ, muốn Sở Tinh Lan ôm thì nói thẳng ra, cứ lải nhải cạnh ta làm gì?
"Không phải kẻ địch, đừng cắn y." Dù gì cũng là linh thú của mình gây thương tích, Sở Tinh Lan vội vàng trị thương cho y, "Ta giúp ngươi trị thương."
Sở Tinh Lan nắm lấy tay Minh Tích Nguyệt, móc ra một bình dược rồi đổ lên vết thương. Bàn tay truyền đến cảm giác ấm ám khiến Minh Tích Nguyệt mỉm cười: "Không sao, linh thú hộ chủ mà, ta hiểu. Là ta mạo phạm trước."
Tốt quá! Cơ hội được nắm tay!
Minh Tích Nguyệt đã sẵn sàng tinh thần bị tỳ hưu cắn mỗi ngày rồi, miễn là có thể giả vờ tội nghiệp.
Tỳ Hưu: "?"
Sao nó cứ thấy tên Minh Tích Nguyệt này có ý đồ bất chính nhỉ?
Sở Tinh Lan đột nhiên nhớ ra một việc: "Gần đây giới tu chân kết nối được với linh võng rồi, ngươi biết chưa?"
Trong giới tu chân có rất nhiều người bế quan, vẫn chưa kết nối mạng, ví dụ như Minh Tích Nguyệt, đến giờ vẫn chưa nối.
"Nghe nói rồi, là công lao của ngươi đúng không? Ta vốn định đặt làm đá truyền tin mới, mà chưa kịp làm." Minh Tích Nguyệt cảm thấy thứ này thú vị phết, sau này có thêm một kênh để liên hệ Sở Tinh Lan.
Tiện thể lén quan sát xem trong giới tu chân còn bao nhiêu tình địch, nửa đêm trùm bao tải đi đánh người.
Thời gian này Minh Tích Nguyệt giúp cậu rất nhiều, lại còn lặn lội ngàn dặm về hộ pháp cho cậu, Sở Tinh Lan thấy không yên lòng, bèn móc ra một viên truyền âm thạch tự mình luyện chế:
"Quà cho ngươi, cảm ơn."
Quà!
Mắt Minh Tích Nguyệt sáng lên, lập tức nhận lấy: "Ngươi tự luyện ra cái này?! Ta lấy! Lần này đừng có mà ném xuống hồ nữa đấy!"
Vừa mở ra đã đòi thêm bạn, Minh Tích Nguyệt phải nài nỉ mãi mới được đồng ý.
Sở Tinh Lan còn lén đặt biệt danh cho y là: [Tôm hùm đất].
Ấn tượng Minh Tích Nguyệt ở trước mặt cậu vừa điếc vừa mù đã khắc sâu vào trong lòng cậu rồi.
Vừa nối mạng, Minh Tích Nguyệt lập tức bắt đầu con đường quậy phá khoe ân ái.
[Thiếu tông chủ ta rèn luyện quay về rồi đây! Mau ra đón ta! Đá truyền tin này là do Sở Tinh Lan tặng đó! Mấy người không có đâu!]
[Ờ biết rồi.]
[Làm như ai không có đạo lữ ấy. Thiếu tông chủ, ngươi là người cuối cùng trong Hợp Hoan Tông tìm được đạo lữ đó!]
[Đuổi ra! Đuổi thiếu tông chủ ra khỏi Hợp Hoan Tông!]
[Thiếu phu nhân mau quản thiếu tông chủ lại đi! Nhìn y đắc ý kìa!]
...
Lúc cả nhóm đang huyên náo vui vẻ, thì có biến xảy ra.
Minh Huyền sắc mặt đại biến, nhìn tin nhắn từ tông môn gửi tới trong truyền âm thạch, vẻ mặt trầm trọng, như đang suy tính điều gì đó.
"Sư tôn, đã xảy ra chuyện gì sao?" Sở Tinh Lan thấy sư tôn sắc mặt không ổn, vội đến gần hỏi.
"Có đệ tử của tông môn chúng ta đi ngang qua một thị trấn gần Thanh Nguyên Tông thì bất ngờ mất tích, tình hình giống hệt như lúc đệ tử Thanh Nguyên Tông trước đây mất tích. Mệnh đăng vẫn chưa tắt, nếu hành động kịp thì vẫn có thể cứu được."
Bảo sao sắc mặt của Minh Huyền lại xấu đến vậy.
Người đứng sau vụ này như thể cố tình liên tục lật lại quá khứ, khiêu khích hắn hết lần này đến lần khác.
Không biết trong đầu đang toan tính điều gì.
Sở Tinh Lan: "Sư tôn, để con đi giúp tìm người. Tu vi hiện giờ của con cũng là kim đan kỳ, đủ sức tự bảo vệ, có thể hỗ trợ phần nào."
Hắc bào nhân năm đó từng nói "mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn", Sở Tinh Lan nghi ngờ chuyện này cũng nằm trong toan tính đó.
Có lẽ từ những đầu mối rải rác này, cậu có thể tìm ra sự thật vì sao mình bị đưa đến thế giới này, và cả âm mưu phía sau nữa.
Cậu sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào, những gì nghe được từ miệng người khác thì không chắc chắn, chi bằng tự mình trải nghiệm một lần.
Trong tu chân giới, ra ngoài lịch luyện chém giết mới là cách tiến bộ nhanh nhất.
Minh Huyền không nghĩ ngợi gì, lập tức lắc đầu:
"Không được."
Dây dưa với người đó, chẳng khác nào tự đi tìm cái chết, Minh Huyền cho rằng đây không phải hành động sáng suốt.
Sở Tinh Lan khăng khăng đòi đi, Minh Huyền cuối cùng cũng phải đồng ý cho cậu đi cứu người kiêm lịch luyện, còn nhét cho cậu một đống pháp bảo cứu mạng để đề phòng bất trắc.
Pháp khí luyện bởi đại tông sư luyện khí, món nào cũng là cực phẩm.
Minh Huyền nghĩ rồi quyết định:
"Dắt cả đại sư huynh ngươi với Minh Tích Nguyệt đi theo, bọn họ giỏi đánh."
Chuyện ba người xuất phát cứu đồng môn được định ra như vậy.
Quy định của tông môn là ít nhất phải mười người cùng đi, để phòng ngừa đơn độc gặp biến cố, cuối cùng lại có người ngoài dự đoán xuất hiện đi cùng.
Sở Tinh Lan vừa thấy mấy gương mặt ấy, hơi bất ngờ:
"Là các ngươi."
Comments