Chương 48: Kiếm danh "Bất Kiến Tiên"

Chương 48: Kiếm danh "Bất Kiến Tiên"

Người nọ bước ra, thiếu niên như ngọc trông càng giống một ẩn sĩ đã ẩn cư nơi núi rừng lâu năm.

"Khúc Đình Phong bái kiến các sư huynh, sư tỷ."

"Ngươi sao lại ở đây?"

Sở Tinh Lan nhìn thấy người bước ra từ rừng cây chính là Khúc Đình Phong, đệ tử lúc trước từng bị bắt nạt gần học cung mà cậu đã ra tay cứu giúp.

Ấn tượng của cậu với người này không mấy tốt đẹp. Bề ngoài có vẻ vô hại, nhưng trong lòng lại đầy mưu tính, bụng dạ khó lường. Sở Tinh Lan ghét nhất kiểu người này, vẻ ngoài cười tươi, nhưng có thể đâm sau lưng bất cứ lúc nào.

Tu chân giới loại người như thế cậu gặp không ít rồi.

Sau lần đó, cậu cố ý tránh tuyến đường kia, tưởng rằng từ nay hai người không còn liên quan gì nữa, không ngờ lại gặp hắn ở nơi quái dị như Liên Hoa Loan.

Lại còn đúng chỗ đám bộ xương biến mất.

Tên này nhìn thế nào cũng đáng nghi. Đừng nói là kẻ đứng sau thao túng đám xác sống đấy nhé?

Đừng có giả bộ nữa.

Ta chỉ sợ ngươi hạ độc thủ đấy.

Khúc Đình Phong cúi đầu, không dám nhìn thẳng bọn họ, khiến người khác khó mà đoán được ánh mắt hắn: "Ta nhận nhiệm vụ tìm kiếm sư huynh đệ mất tích, theo cùng các sư huynh sư tỷ tới đây. Nghe nơi này có động tĩnh lạ, ta sợ đồng môn gặp chuyện nên mới đến xem xét. Tuyệt đối không phải kẻ xấu."

Thấy hắn là đồng môn, không ít người đã thả lỏng cảnh giác, cảm thấy chẳng có gì đáng lo.

"Ngươi có nhìn thấy điều gì lạ không?" Minh Tích Nguyệt nhìn chăm chăm hắn, thỉnh thoảng liếc phản ứng của Tang Tịnh Viễn, "Hoặc có thấy người nào khả nghi?"

Y luôn cảm thấy người này nhìn hơi quen mắt, nhưng tổng thể lại xa lạ, có cảm giác giả tạo.

Tang Tịnh Viễn thì không hề tỏ vẻ gì, vẫn đang cùng Cát Kiếm Bình bàn về khả năng đệ tử mất tích đang ở dưới hầm mộ.

Chẳng lẽ y nghĩ quá nhiều?

Minh Tích Nguyệt nghĩ lại, bản thân đúng là rất kém trong khoản nhận mặt người. Sở Tinh Lan chỉ cần thay một lớp da là y không nhận ra. Giờ cũng không dám nói bừa.

Đúng là nỗi khổ của người mù mặt.

Khúc Đình Phong suy nghĩ một lát, thong thả trả lời: "Thấy Sở sư huynh đang cầm xẻng đào mộ có tính không? Ân nhân làm việc chắc chắn có lý do. Ở nơi hoang vắng thế này, ta cũng không dám hỏi."

Hắn sợ vừa hỏi xong là bị chôn luôn vào mộ.

Nơi hoang vu như thế, giữa ban ngày ban mặt đào mộ người ta thật đáng sợ.

Sau một hồi tra hỏi, lời của Khúc Đình Phong không sơ hở gì, nhìn qua chỉ như một đệ tử bình thường trong tông môn.

Tang Tịnh Viễn nói: "Hắn không giống người xấu. Xung quanh cũng không ai khác, hay cho hắn đi cùng chúng ta luôn? Thêm người thêm sức."

Sở Tinh Lam: "..."

Tang sư huynh à, xin huynh tỉnh táo lại đi. Đừng thấy là đồng môn thì hết lòng tin tưởng, cẩn thận bị người ta móc tim móc phổi của huynh đấy.

Tang Tịnh Viễn sớm muộn gì cũng bị lừa đi đào than trong mỏ quặng.

Minh Tích Nguyệt đúng lúc chen lời, bắt đầu chọc ngoáy: "Không được, ta không đồng ý. Hắn không thể đi cùng chúng ta. Bảo hắn đi tìm đội của hắn đi."

Dù thế nào, trực giác nói với y tên này có vấn đề, nhìn là thấy chướng mắt. Minh Tích Nguyệt sẽ không để một kẻ lạ trà trộn vào đội của họ.

Đặc biệt là tên này trước đó còn cố ý tiếp cận Sở Tinh Lan, giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu.

Bây giờ đã dám tiếp cận người đã có chủ, sau này ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì?

Khúc Đình Phong khó hiểu: "Tại sao?"

Gặp Minh Tích Nguyệt là Khúc Đình Phong lại cảm thấy dây thần kinh lý trí trong đầu sắp đứt.

Minh Tịch Nguyệt, ta chọc gì ngươi? Sao cứ ba lần bảy lượt nhắm vào ta?

Đúng là phiền chết đi được, cái tên tiểu tử này.

Những người khác cũng không hiểu sao Minh Tích Nguyệt đột nhiên lại vô lý như vậy.

Bình thường tuy có hơi ngứa mắt người khác, nhưng lúc cứu đồng môn thì luôn xông pha đầu tiên, đúng chuẩn gương mẫu. Sao lại tự dưng đổi thái độ?

Sở Tinh Lan liền giảng hòa: "Khúc sư đệ đừng để bụng, Minh Tích Nguyệt tính tình hơi nóng nảy. Y chỉ cảm thấy tình hình dưới mộ không rõ, có thể gặp nguy hiểm, lo cho an nguy của ngươi nên nói vậy thôi, đây là ý tốt của Minh Tích Nguyệt."

Một người đóng vai người tốt, một người làm người xấu, khiến Khúc Đình Phong không còn gì để nói.

Khúc Đình Phong cũng không khăng khăng, như thể có đi hay không cũng không khác gì, chỉ mỉm cười nhã nhặn: "Đa tạ sư huynh, ta đi tìm những đồng môn có thực lực đến hỗ trợ."

Hắn rời đi.

Một nhóm người sau khi báo cáo lại với tông môn, lại tiến vào địa đạo tìm người.

Vừa vào trong đã bị kết giới chia tách, mất liên lạc với tông môn, đồng thời cũng trở thành người mất tích tiếp theo.

Khúc Đình Phong lại xuất hiện lần nữa. Hắn mỉm cười nhìn tấm bia mộ đang dần khép lại, tay giăng thêm hàng trăm tầng pháp thuật chằng chịt lên cửa mộ, cho người bên trong có mọc cánh cũng khó thoát, tâm trạng rất tốt.

"Vào rồi thì tốt. Các ngươi chính là mồi nhử để ta dụ hắn ra, trước khi lớp da này của ta mục nát."

Cảnh giác thật cao, vốn muốn vào cùng cho bọn họ thêm vài trò k*ch th*ch, giờ thì thiếu phần vui rồi.

Lúc này, một đệ tử Thiên Diễn Tông phụ trách theo dõi tình hình phát hiện có chuyện không ổn, lập tức nhanh chóng báo cáo lên tông chủ và các trưởng lão.

"Tông chủ! Trưởng lão! Không xong rồi! Lại có đệ tử mất tích! Chuyện ở khu mộ lại xảy ra rồi!"

Vài thiên tài trong tông môn mất tích khi đi cứu người, khiến tông chủ và các trưởng lão đang thảo luận việc mở bí cảnh lập tức biến sắc.

Tất cả đều thay đổi sắc mặt.

Minh Triển Tiên lập tức rời họp, đích thân dẫn người đến điều tra, để lại trưởng lão canh giữ tông môn, tránh bị kẻ khác lợi dụng lúc cao thủ vắng mặt mà ra tay.

Đông Phương Ký Bạch không ngừng liếc nhìn Minh Huyền, sợ hắn vì mất đệ tử mà tẩu hỏa nhập ma.

Minh Huyền không nói lời nào, gương mặt tuấn mỹ không lộ ra chút cảm xúc, chỉ rút ra một thanh kiếm rất ít khi sử dụng, bước thẳng ra ngoài.

Thanh kiếm ấy tên là Bất Kiến Tiên, chính là kiếm mà năm xưa Minh Huyền dùng để giết Tang Lâm Vãn, bình thường được cất kỹ, gần như không ai thấy.

Kiếm ra vỏ, không thấy tiên nhân, chỉ thấy máu.

Đông Phương Ký Bạch thấy tình hình bất ổn, lập tức ngăn y lại.

"Minh Huyền, ngươi mang theo thanh kiếm này định đi đâu? Tông chủ đã dặn không cho ngươi qua đó."

Ta biết ngươi đang lo cho đồ đệ, nhưng ta khuyên ngươi bớt loạn lên.

Nếu tẩu hỏa nhập ma, ngươi sẽ trở thành nguồn cung cấp nhân tài cho ma đạo mất.

Minh Huyền lạnh lùng: "Cả hai đệ tử của ta đều mất tích, ta đương nhiên phải đi tìm về. Hai đứa nó không có thân nhân bên cạnh, là sư phụ ta phải lo cho sự an nguy chúng nó." Ánh mắt hắn lộ ra sát khí, "Đây là kế dụ địch, muốn lừa ta đến đó. Ta không đi, hắn làm sao diễn được vở kịch này?"

Người kia đang mời gọi hắn bước vào, nếu hắn không đi thì sẽ không thả người ra, vậy thì hắn sẽ theo tới cùng.

"Tang Lâm Vãn, ta có thể giết ngươi một lần, cũng có thể giết ngươi cả ngàn lần, vạn lần, cho đến khi ngươi không dám xuất hiện thêm một lần nào nữa!"

Chỉ là đã lâu ta không ra tay, chứ không phải là không thể nâng nổi kiếm nữa.

Minh Triển Tiên nói: "Minh Huyền, ngươi còn nghi ngờ có liên quan đến Tang Lâm Vãn sao? Hắn đã chết từ nhiều năm trước rồi, chính là ngươi tự tay giết hắn, ngươi quên rồi sao?"

Nàng nghi ngờ Minh Huyền vì bị kích động quá độ. Hết đồ đệ này đến đồ đệ khác rời bỏ hắn, khiến hắn có thể đã phát điên, nàng cũng không biết làm sao để ngăn hắn lại.

Năm đó người giết Tang Lâm Vãn chính là Minh Huyền, thi thể cũng do bọn họ thu dọn. Trong tất cả mọi người, chỉ có mình Minh Huyền vẫn khăng khăng rằng hắn còn sống.

Minh Huyền không giải thích, chỉ tiếp tục lao về hướng Liên Hoa Loan: "Hắn chưa chết. Tóm lại, ta nhất định sẽ đưa đồ đệ của ta trở về."

Ngươi lại lấy đồ đệ của ta để trả thù sao?

Minh Huyền có thể cảm nhận được Tang Lâm Vãn vẫn còn sống, trái tim hắn ta vẫn đang đập, như đang nhạo báng mọi nỗ lực vô ích của hắn.

"Tang Lâm Vãn" chết dưới tay hắn cũng chẳng phải là lần đầu tiên. Hắn sẽ luôn quay trở lại.

Vậy thì, ta sẽ lại giết thêm một lần nữa.

Comments