Thế là Đàm Tinh Uý lại một lần nữa được trải nghiệm sự thay đổi chóng mặt ở chỗ Tô Nhứ.
Nhưng vì kết cục là tốt, lại vì có thể tiếp tục ở lại cùng Tô Nhứ, Đàm Tinh Uý vui đến mức quên cả những lời ngốc nghếch mình vừa nói.
Ý của Tô Nhứ là đến nhà chị ấy ngồi một lát, chờ chị ấy xử lý xong công việc rồi sẽ đưa nàng về.
Đàm Tinh Uý dĩ nhiên là "được ạ được ạ". Nàng tung tăng đi theo chị tìm xe, tung tăng lên xe, vui vẻ thắt dây an toàn.
Nhà của Tô Nhứ và công ty của Đàm Tinh Úy đều cùng một khu, tên là Ba Nghi, chỉ là công ty của nàng ở nơi hẻo lánh hơn một chút.
Lần đầu tiên nàng biết đến khu Ba Nghi là khi tốt nghiệp cấp ba, lần thứ hai là khi tốt nghiệp đại học.
Đàm Tinh Uý vẫn còn nhớ tâm trạng của mình khi nhận được địa chỉ phỏng vấn có ghi khu Ba Nghi. Lúc đó nàng còn đang ở trường đại học B xa xôi, nàng nằm trên giường ký túc xá, phóng to hai chữ "Ba Nghi" trên bản đồ, tinh thần hoảng hốt một lúc lâu. Sau này khi đến đây, nhìn thấy những con đường quen thuộc, lại hoảng hốt thêm một trận nữa.
Giờ phút này cũng giống như bốn năm trước. Bốn năm trước, Tô Nhứ cũng lái chiếc xe của ba chị ấy như thế này, đưa Đàm Tinh Uý ra ngoài ăn cơm, rồi lại về nhà chị ấy.
Tuyến đường Đàm Tinh Uý đều nhớ, sau ngã tư sẽ rẽ phải.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Đàm Tinh Uý hoàn hồn cầm điện thoại, thấy trên màn hình hiện ba chữ to "Đàm Ngân Thanh".
Lại là gọi điện thoại, Đàm Ngân Thanh tối nay chắc chắn là rất rảnh.
Đàm Tinh Uý nhận máy, "Alo" một tiếng, liền nghe thấy bên kia truyền đến tiếng cười vô cùng kỳ quặc.
Nàng lập tức nghe hiểu, cô nàng này đã nhận được chiếc bánh kem khoai môn nàng mua.
"Sao lại không biết xấu hổ thế này, em gái thân yêu của chị." Quả nhiên câu tiếp theo, Đàm Ngân Thanh đã kẹp giọng đến mức khiến Đàm Tinh Uý phải đỡ trán bật cười.
Để cho Tô Nhứ xem bộ mặt của cái cô họ Đàm này, nàng mở loa ngoài, đáp một tiếng: "A?"
Đàm Ngân Thanh không phụ lòng mong đợi, câu tiếp theo lại nói: "Em gái sao mà tốt thế này, chị cảm động quá đi~"
Tô Nhứ nghe xong liền nhíu mày, tỏ vẻ nghi hoặc.
Đàm Tinh Uý rất hài lòng.
Nàng trả lời: "Đại nha đầu thèm ăn."
Đàm Ngân Thanh ăn của người ta nên phải nhún nhường: "Là chị là chị."
Đàm Tinh Uý liếc sang Tô Nhứ một cái, ra hiệu "chị xem đi", chị ấy chỉ cười cười.
"Tối nay em có về không?" Sau vài câu, bên kia Đàm Ngân Thanh liền trở nên nghiêm túc.
Đàm Tinh Uý: "Có."
Đàm Ngân Thanh: "Đang làm gì đấy, gửi WeChat cũng không trả lời."
Câu thứ hai trong đêm nay, có chút buồn cười. Nàng không ngại mà đưa điện thoại lại gần phía Tô Nhứ hơn một chút.
"Chị đoán xem." Đàm Tinh Uý nhìn sườn mặt của Tô Nhứ, nói vào điện thoại.
Bên kia Đàm Ngân Thanh rất không khách khí: "Chị sao biết được, thích về thì về."
Đàm Tinh Uý: "Ồ, bánh kem trả lại cho em."
Đàm Ngân Thanh tức khắc: "Cảm ơn em gái, em gái về sớm nhé, chị chờ."
Giọng vừa dứt, bên phía Tô Nhứ truyền đến một tiếng cười có lẽ không chỉ một lần.
Đàm Tinh Uý mím môi, cúi đầu xem điện thoại.
Lại nghe đầu dây bên kia nói: "Đang ở cùng bạn à?"
Đàm Tinh Uý: "Ừm."
Đàm Ngân Thanh: "Ở cùng bạn thì có gì mà đoán, thần kinh."
Đàm Tinh Uý bị mắng ngược lại rất đắc ý: "Vậy thôi nhé, bai bai."
Trong xe lại một lần nữa trở nên yên tĩnh. Tô Nhứ quay đầu nhìn một cái, dường như để xác định Đàm Tinh Uý đã cúp máy, mới mở miệng hỏi: "Đang chơi trò gì vậy?"
Nàng toàn thân thả lỏng mà dựa vào ghế: "Chẳng lẽ chị không có sao?"
Tô Nhứ: "Học hư rồi."
Đàm Tinh Uý: "Học hư từ chị đấy."
Nhà của Tô Nhứ ở trung tâm khu thương mại Ba Nghi này. Đã lâu không đến, đường phố có chút thay đổi, trông có vẻ phồn hoa hơn.
Tô Nhứ đỗ xe ở tầng hầm, hai người cùng nhau vào thang máy, chị ấy bấm tầng sáu.
Theo con số không ngừng đi lên, trái tim nàng thế mà lại có chút nhảy nhót.
Đàm Tinh Uý không ngờ mình còn có thể đến lại nơi này. Ngày trước khi Tô Nhứ ra nước ngoài, sau khi nàng cuối cùng cũng không còn đau lòng vì chị ấy không đến gặp mình tối hôm đó nữa, những gì Tô Nhứ để lại cho nàng chỉ còn là những ký ức tốt đẹp.
Đàm Tinh Uý nghĩ, lời "tạm biệt" nàng nói với Tô Nhứ ở bữa tiệc chia tay, bộ phim họ xem cùng nhau ở rạp, bữa lẩu họ ăn, và lần cuối cùng rời khỏi nhà chị ấy giúp chị ấy đóng cửa, v.v., trong nhật ký cuộc đời nàng, đều là lần cuối cùng của nàng và Tô Nhứ.
Đàm Tinh Uý nghĩ, có lẽ sau này mình sẽ không bao giờ gặp lại Tô Nhứ nữa, nàng sẽ giấu chị mãi mãi trong lòng.
Có ý nghĩa không, ôi, lại đến nữa rồi.
Hành lang sau khi ra khỏi thang máy không có nhiều thay đổi so với trước đây. Thời gian như chồng lên nhau, Đàm Tinh Uý vẫn đi theo sau lưng Tô Nhứ.
Nàng cảm thấy những lời bi thương vì Tô Nhứ trong mấy năm nay, giờ phút này đều có thể xé bỏ hết.
"Chị có thể sẽ mất một lúc," vào phòng, Tô Nhứ cúi đầu mở tủ giày, nói với nàng: "Em xem TV hoặc là," chị ấy như đột nhiên nghĩ đến điều gì: "chơi game cũng được, để chị tìm máy chơi game ra cho em."
Đàm Tinh Uý đóng cửa lại: "Không cần đâu, xem TV là được rồi."
Tô Nhứ "ừ" một tiếng rồi đóng tủ giày, đặt đôi dép lê mà nàng từng đi trước đây xuống đất: "Nước cam nhé?"
Đàm Tinh Uý phát ra một tiếng ghét bỏ: "A~"
Tô Nhứ: "Chị tự ép đấy."
Nàng lập tức đổi sắc mặt: "Được ạ!"
Tô Nhứ bật cười: "Đúng là đại tiểu thư."
Đàm Tinh Uý: "Nước cam đóng chai khó uống lắm."
Tô Nhứ: "Phải phải phải."
Đàm Tinh Uý tò mò: "Chị còn biết ép nước cam à?"
Tô Nhứ thở dài: "Vốn dĩ không biết."
Đàm Tinh Uý vốn dĩ cũng không nghĩ nhiều, nhưng rõ ràng lời của Tô Nhứ có ẩn ý, vì thế nàng bắt đầu suy nghĩ.
Nàng cuối cùng cũng không thắng được chính mình, sự tò mò và mong muốn có được một lời giải thích thỏa đáng đã lớn hơn tất cả. Nàng mím môi, lấy hết can đảm hỏi: "Chị đã ép cho ai rồi à?"
Bước chân Tô Nhứ lập tức dừng lại, nàng suýt nữa thì đâm sầm vào.
Chị ấy quay đầu: "Em đang nghĩ gì vậy?"
Đàm Tinh Uý: "A?"
Tô Nhứ tiếp tục đi vào trong: "Về mới học đấy, máy ép trái cây mới mua 2 ngày trước, sáng nay cam còn tươi rói, tiểu thư ạ."
Xin hỏi, cách gọi "đại tiểu thư" trong ngữ cảnh vừa rồi, và cách gọi "tiểu thư" trong ngữ cảnh lúc này, có gì khác nhau?
Đàm Tinh Uý hài lòng đến mức khóe miệng sắp méo đi, nhưng nàng muốn nói: "Lần sau em muốn nước dưa hấu."
Tô Nhứ nói "Được", Tô Nhứ lại nói: "Tiểu thư đối với chị hình như có một vài suy đoán."
Nàng nhất thời không hiểu: "Cái gì ạ?"
Tô Nhứ mở tủ lạnh: "Có đang hẹn hò không?"
Đàm Tinh Uý càng nghi hoặc hơn, nhưng câu hỏi này thì có thể hiểu được: "Em ạ?"
Tô Nhứ duỗi tay lấy cam, cũng tiến về phía trước nửa bước, bị cửa tủ lạnh che khuất tầm mắt. Nàng không nhìn thấy chị ấy, chỉ có thể nghe thấy một câu nói nhẹ nhàng của chị ấy: "Ừm."
Đàm Tinh Uý: "Không có, không có ai."
Tô Nhứ lấy túi cam đó ra, đóng cửa tủ lạnh, đi về phía bếp.
Đàm Tinh Uý tiếp tục đi theo, cũng nghĩ, nếu chị ấy đã hỏi, vậy thì nàng cũng hỏi.
"Còn chị thì sao?" Nàng nhìn vào gáy Tô Nhứ: "Chị có đang hẹn hò không?"
Đèn bếp đã được bật từ sớm, họ từ nơi ánh đèn ấm áp đi đến nơi ánh sáng trắng. Cũng chính lúc này, nàng dường như thấy má Tô Nhứ phồng lên.
Là tín hiệu của một nụ cười.
"Không có." Tô Nhứ nói.
Đàm Tinh Uý đứng sau lưng chị, trong lòng hét lên một tiếng "YES" thật to!
Không có là tốt rồi, thật tốt, quá tốt rồi!
"Vừa rồi chị nói gì?" Đàm Tinh Uý dường như bị lạc lối, vì thế nàng tự mình quay lại: "Em có suy đoán gì về chị ạ?"
Tô Nhứ mở vòi nước: "Sợ em nghĩ chị có đối tượng."
Đàm Tinh Uý chắp tay sau lưng nở một nụ cười: "Bây giờ thì biết là không có rồi."
Tô Nhứ lại hỏi: "Chị có đối tượng thì sẽ thế nào sao?"
Giọng Đàm Tinh Uý dường như nghẹn lại một chút, nhưng vẫn cố gượng cười: "Cũng chẳng sao," nàng cảm thấy nên nói những lời hay hơn, nhưng không thể nào thốt ra được một chữ, cuối cùng đành nói: "Có thì có thôi."
Kỹ thuật ép nước của Tô Nhứ rõ ràng có chút mới lạ, trong quá trình chị ấy còn lén nhìn tờ hướng dẫn sử dụng dán trên đầu máy. Nhưng kết quả là tốt, nước cam ép ra rất thơm ngọt, siêu cấp ngon.
Nàng vì thế mà nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên mình đến nhà Tô Nhứ.
Lúc ấy nàng đối với chị ấy có một sự quyết tâm nói là làm, cũng mới gặp nhau không quá hai ba lần, chỉ vì buổi sáng nghe từ miệng Đàm Ngân Thanh biết được tên khu nhà của Tô Nhưa, buổi chiều sau bữa trưa, Đàm Tinh Uý đã có mặt ở cổng khu nhà.
Ôm một hy vọng mong manh, thế mà lại thật sự gặp được chị ấy.
Nhưng nàng đã lừa Tô Nhứ là vì hẹn bạn đi chơi mà bị cho leo cây.
Một chú cún đáng thương, chị ấy đã đưa nàng về nhà.
Mùa hè nóng bức, Đàm Tinh Uý ở bên ngoài đã lâu, trên trán và cổ ra rất nhiều mồ hôi. Câu đầu tiên khi vào nhà, chị ấy đã hỏi nàng: "Tủ lạnh có nước cam và nước đá, muốn uống gì?"
Lúc đó nàng và Tô Nhứ vẫn chưa thân lắm, nhưng chị ấy đã hỏi như vậy, nàng cũng có thể mở miệng nói: "Em không uống nước cam đóng chai."
Thực ra lúc đó nói ra nàng đã hối hận. Đây không phải nhà mình, Tô Nhứ không phải mẹ mình, mình làm ra vẻ tiểu thư cho ai xem chứ.
Nhưng chị ấy sau khi nghe nàng nói, lại không có một chút biểu cảm thừa thãi nào, rất tự nhiên nói với nàng: "Dưới lầu có quán nước ép trái cây tươi, để chị đi mua," chị ấy lại hỏi: "Muốn nước cam không? Hay loại khác?"
Đàm Tinh Uý nói: "Nước cam ạ."
Tô Nhứ: "Được, ở nhà chờ chị nhé," trước khi đóng cửa còn nói: "Đừng ngồi đối diện điều hòa."
Nàng nghĩ, có phải vì như vậy, mà từ đó về sau nàng mới nuôi dưỡng một thói quen xấu là muốn làm gì thì làm trước mặt Tô Nhứ.
Có một Tô Nhứ như vậy, Đàm Tinh Úy làm sao thoát ra được?
Tô Nhứ mang về hai ly nước cam, một ly đặt trên bàn trà, một ly ở bàn làm việc trong phòng khách.
Đàm Tinh Uý không khách khí mà nhảy lên sofa. Tô Nhứ đứng một bên giúp nàng mở TV: "Phim truyền hình, phim điện ảnh, hay chương trình giải trí?"
Nàng trong lòng tính toán một phen: "Phim điện ảnh."
Tô Nhứ vào mục phim điện ảnh: "Xem gì?"
Đàm Tinh Uý nhìn màn hình lớn, có vẻ là danh sách phim do chính Tô Nhứ sắp xếp, rất đầy đủ.
Trang đầu tiên trôi qua, vẫn chưa có phim muốn xem, nàng nói: "Lướt tiếp đi chị."
Tô Nhứ vì thế mà lướt xuống, lướt xuống, màn hình đột nhiên hiện lên một hình ảnh quen thuộc.
Nhưng vì là tiếng Hàn, Đàm Tinh Uý không hiểu được. Chị ấy lại lướt xuống, cho nên tấm poster phim đó rất nhanh đã biến mất.
Cuối cùng nàng chọn một bộ phim hoạt hình Disney mà trước đây nàng vẫn luôn nói muốn tìm cơ hội xem.
Tô Nhứ giúp nàng bấm phát, đặt điều khiển từ xa lên bàn trà rồi rời đi.
Đèn lớn trong phòng khách được tắt đi, chỉ để lại hai dải đèn không khí mờ ảo xung quanh. Chị ấy ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính.
Tất cả trở nên yên tĩnh. Đàm Tinh Uý ôm chiếc gối bên cạnh, co chân lên, dựa vào sofa.
Ngay khi bộ phim bắt đầu, nàng nhớ ra tấm poster phim quen thuộc đó là gì.
Là một bộ phim bách hợp rất nổi tiếng.
Comments