Đàm Ngân Thanh phát ra một âm thanh gần như tiếng thét: "Hẹn hò vụng trộm?"
"Cậu hẹn hò vụng trộm? Cậu hẹn hò vụng trộm với ai? Tớ đã nói gần đây cậu có vấn đề mà, nói đi, tối nay ăn cơm với ai?" Đàm Ngân Thanh ở bên kia nói một lèo siêu nhanh: "Không phải là cậu..."
"Đùa thôi," Tô Nhứ bị bộ dạng của Đàm Ngân Thanh chọc cười, ngắt lời cậu ta: "Đưa bạn về nhà, tiện đường đi ngang qua."
Giọng điệu của Đàm Ngân Thanh lại hạ xuống: "Ồ," nhưng cô bạn thân dường như không cam tâm: "Là người bạn tối nay ăn cơm cùng à?"
Tô Nhứ nói: "Ừm."
Đàm Ngân Thanh lại nói giọng kỳ quặc: "Bây giờ mới đưa về nhà à?"
Tô Nhứ nói: "Người ấy vẫn còn trên xe."
Đàm Ngân Thanh lại một lần nữa im lặng: "...Ồ."
Tô Nhứ lại bị Đàm Ngân Thanh chọc cười, tiếp theo Tô Nhứ biết rõ mà vẫn hỏi: "Sao cậu lại thấy tớ?"
"Đồng nghiệp đặt ship hỏa tốc cho tớ, vừa mới xuống lấy," Đàm Ngân Thanh nói xong lại hỏi: "Nhà bạn cậu ở đâu vậy?"
Tô Nhứ không nói cụ thể, chỉ nói: "Sắp đến rồi."
Đàm Ngân Thanh hỏi: "Gần chỗ cậu không? Lát nữa lên nhà cậu ngồi chơi à?"
Tô Nhứ: "Không được, muộn quá rồi."
"Cũng đúng," Đàm Ngân Thanh nói: "Mai gặp."
Tô Nhứ: "Mai gặp."
Đúng là sắp đến rồi. Cũng vì trong điện thoại của Đàm Ngân Thanh truyền đến tiếng thang máy, Tô Nhứ rẽ ở ngã tư tiếp theo, lại đỗ xe ở cổng khu nhà của Đàm Tinh Úy.
Xe dừng, cửa xe mở khóa, hai người vô cùng ăn ý mà bật cười.
"Vui không?" Tô Nhứ hỏi nàng.
Vừa lúc Đàm Tinh Úy cũng muốn hỏi, vì thế nàng cũng: "Vui không?"
Tô Nhứ: "Vui chứ."
Nụ cười của nàng càng sâu hơn: "Vui chứ."
Đàm Tinh Úy lắc lư người tháo dây an toàn, mở cửa xe: "Mai gặp lại nhé."
Tô Nhứ: "Mai gặp."
Đàm Tinh Úy về đến nhà, Đàm Ngân Thanh đang ngồi trên sofa lật xem tài liệu. Trong thùng rác có một túi đóng gói đã bị xé, chắc là kiện hàng hỏa tốc vừa mới nhận được.
Thấy em gái trở về, chị gái chỉ ngước mắt lên một chút: "Chị còn tưởng tối nay em không về."
Đàm Tinh Úy: "Không phải em đã nói là em sẽ về sao."
Đàm Ngân Thanh: "Em cũng chẳng phải chưa từng nói sẽ về rồi cuối cùng lại không về."
Đàm Tinh Úy: "Sao nào? Có việc nhờ em à?"
Đàm Ngân Thanh "ha" một tiếng.
Nhưng nàng không đợi chị gái mở miệng, Đàm Tinh Úy chặn họng luôn: "Bánh kem ngon không?"
Cả biểu cảm của Đàm Ngân Thanh đều bị nghẹn lại.
Nàng ha ha ha cười lớn.
"Ngon," Đàm Ngân Thanh không tình nguyện nhưng cũng chân thành: "Bánh kem em gái mua đương nhiên là ngon rồi."
Đàm Tinh Úy nháy mắt với chị gái: "Ngon là được, không uổng công em vất vả gọi ship mua cho chị."
Đàm Ngân Thanh mỉm cười: "Cảm ơn em gái."
Nàng: "Không có gì chị gái."
Đàm Ngân Thanh lại nói: "Chị vừa mới ở dưới lầu gặp A Nhứ."
Đàm Tinh Úy tỏ ra nghi hoặc: "Chị ấy qua đây làm gì?"
Đàm Ngân Thanh: "Nói là đưa bạn về nhà, tối nay cậu ấy ăn cơm cùng người bạn đó."
Đàm Tinh Úy tiện thể hỏi dò: "Chị ấy... gần đây có tình hình gì không?"
Đàm Ngân Thanh nhún vai: "Không biết, đa số thời điểm là không có."
"Đa số thời điểm, là có ý gì?" Đàm Tinh Úy có chút cảnh giác.
Đàm Ngân Thanh: "Phần lớn thời gian đều giống như trước đây, chỉ là có lúc kỳ kỳ quặc quặc, nhưng lại rất chịu đựng chất vấn," Đàm Ngân Thanh nghĩ rồi nói: "Chắc là không có đâu, cậu ấy không cần thiết phải lừa bọn chị."
Đàm Tinh Úy thoáng yên tâm.
Làm gì có ai vừa về nước đã yêu đương chứ!
Tập trung làm việc, tập trung sống, còn bao nhiêu việc phải làm, đừng nói chuyện yêu đương.
Cùng Tô Nhứ trải qua một buổi tối vui vẻ, lại được trêu chọc Đàm Ngân Thanh, tâm trạng nàng rất tốt, đặc biệt tốt. Nàng vô cùng vui vẻ đi đánh răng tắm rửa, vô cùng vui vẻ về phòng, vô cùng vui vẻ ngã xuống giường.
Dĩ nhiên, nguyên nhân chủ yếu chính là vì được ở bên Tô Nhứ.
Tâm trạng tốt như thế này, nàng cảm thấy rất đáng để viết một bài đăng.
Nhưng vì là tâm sự thiếu nữ, nàng không muốn đăng lên Vòng bạn bè, để tránh có quá nhiều người đến hỏi.
Nàng vươn "vuốt ma" về phía Weibo của mình, một nơi chỉ được nhớ đến khi nàng nghĩ về Tô Nhứ. Vừa khớp với tâm trạng, lại khớp cả chủ đề. Hơn nữa, đây cũng là nơi Tiểu X được mọi người nâng niu.
Đã nhiều ngày không đăng nhập, lần này mở ra, lập tức hiện lên vô số bình luận và tin nhắn, mà phần lớn vẫn là những nội dung quen thuộc.
Tiểu Tiễn Đao cũng đến tìm nàng. Nhưng cô ấy không hỏi han gì về chị A cả, chỉ đơn thuần chia sẻ vài mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống: như việc hai hôm trước ăn được món cơm trộn ngon xuất sắc, kèm theo ảnh; hay thứ Hai vừa rồi thử món mới ở tiệm trà sữa, cũng gửi kèm một tấm hình.
Tiểu Tiễn Đao vẫn giống như trước, không hề thay đổi. Khi Tiểu X còn hoạt động, mỗi lần đăng nhập đều có thể nhận được những chia sẻ hàng ngày của cô bạn.
Vừa hay Đàm Tinh Uý cũng đã uống món mới của quán trà sữa này, nàng trích dẫn trả lời Tiểu Tiễn Đao: "Tớ cũng thấy rất ngon."
Trước khi lên Weibo, nàng chỉ định đơn giản nói rằng hôm nay mình cùng chị A ăn cơm và xem phim rất vui. Nhưng sau khi xem những bình luận đầy mong đợi của mọi người, nàng đã thay đổi ý định.
Hay là...
Nàng bấm vào trang chủ của mình, lướt xuống vài trang.
Sau khi bài cuối cùng kết thúc, số bài đăng của Tiểu X đã ít đi rất nhiều, cộng thêm những bài hệ thống tự động đăng, tổng cộng không đến hai trang. Vì vậy nàng rất nhanh đã lướt đến bài cuối cùng đó.
Dòng cuối cùng của bài viết cuối cùng: "Câu chuyện, chưa xong còn tiếp. Có lẽ vậy..."
Mặc dù mọi người đều biết nàng là Tiểu X, nhưng cách kể của nàng không phải là ngôi thứ nhất.
"Tiểu X nghe nói khu Nam có tiệm bánh souffle mới mở, rất hot. Cô ấy định ăn trưa xong sẽ ghé thử. Lại là sau bữa trưa, lại là cuối tuần. Nhưng lần này không giống như trước kia, Tiểu X sẽ liên lạc với chị A. Cô ấy muốn mua hai phần. Dĩ nhiên, nếu chị A muốn ăn nhiều hơn, ba phần hay bốn phần cũng được. Chị A muốn bao nhiêu, Tiểu X cũng chiều. Thế là, sau bữa trưa, Tiểu X mang theo tâm trạng háo hức sắp gặp lại chị A, lên đường!"
Là văn phong như vậy.
Những thứ viết từ ba năm trước, bây giờ xem lại có chút ngượng, đặc biệt là phần tự xưng là "Tiểu X".
Đúng là trẻ con thật.
Đoạn văn ấy viết về lần thứ hai nàng đến nhà Tô Nhứ. Đừng bị giọng văn ngọt ngào đánh lừa, trên thực tế, nàng chẳng thèm báo trước một tiếng, cứ thế xông thẳng tới, còn mua hai chiếc souffle đều là hương vị mình thích.
Thậm chí, lúc đó Tô Nhứ còn chưa có ở nhà. Chị ấy đang ra ngoài, nghe nàng nói sắp đến mới vội quay về.
Nghĩ lại đúng là phiền toái hết sức. Tại sao lúc đó Tô Nhứ không giết mình đi cho rồi.
Đã quyết viết lên Weibo, nàng liền chọn tiếp tục phong cách xưa cũ: ngôi thứ ba, gọi là "Tiểu X".
"Tiểu X không ngờ hôm nay sau khi tan làm, lại gặp được chị A..."
Nàng cứ thế nằm sấp trên giường, gõ lạch cạch từng chữ. Trước tiên kể về việc gặp chị ấy ở trung tâm thương mại, rồi tiện thể nói mình đã tốt nghiệp đại học, giờ quay về quê làm việc, trụ sở công ty lại đặt ở khu Nam.
Tiếp theo kể về việc họ cùng nhau ăn cơm, rồi đến nhà chị ấy xem phim, xem xong chị ấy đưa nàng về nhà, và còn gặp chị gái mình ở cổng khu nhà.
Tay nghề đã rỉ sét, bao lâu rồi nàng không viết những thứ như thế này, thành ra mất khá nhiều thời gian.
Cuối cùng Đàm Tinh Uý kiểm tra lại một lượt, không có vấn đề gì, rồi bấm gửi đi.
Cũng ngáp một cái.
Sắp hai giờ sáng.
Đàm Tinh Uý nghĩ lúc này không còn ai, nhưng nàng vẫn đánh giá thấp khả năng thức đêm của cộng đồng mạng.
Gần như ngay khi bài đăng vừa lên, thông báo bình luận đã ập đến.
"Cái gì cái gì cái gì tôi vừa thấy gì thế này! Tiểu X cậu trở lại rồi!"
"Vãi, tớ chiếm chỗ trước rồi đọc sau, dài quá trời mà thích quá trời!"
"Aaaa cái gì đây!!"
"Biết ngay cuối tuần không nên ngủ sớm mà, quả nhiên có quà!"
Cũng đánh giá thấp luôn tốc độ đọc siêu phàm của các cư dân mạng.
Thứ nàng tốn hơn một tiếng để viết, họ đọc xong chỉ trong hai phút.
Thời gian tiếp theo, nàng trơ mắt nhìn con số màu đỏ ở mục thông báo nhảy lên điên cuồng.
Bài viết hôm nay của nàng nói rất nhiều thứ, cho nên sau khi mọi người xem xong, bình luận cũng bắt đầu thảo luận sôi nổi.
Có người nói: "Tiểu X về khu Nam làm việc, có phải là vì chị A không?"
Có người nói: "Công ty của chị A cũng ở khu Nam, có phải là vì Tiểu X không?"
Có người nói: "Còn nói không có sau này, đây rõ ràng là có một tương lai rất tươi đẹp mà."
Có người nói: "Cậu nói xem có phải là duyên phận không, khu Nam lớn như vậy mà hai người làm việc ở cùng một trung tâm thương mại, cùng một ngày cùng một buổi chiều lại gặp được nhau."
Có người nói: "Ngọt chết tôi rồi, ngọt chết tôi rồi, hai người lừa chị gái như vậy, hai người biết chơi thật đấy."
...
Cũng có người nói: "Chị A dẫn Tiểu X về nhà, khó mà nói là có ý gì."
Cũng có người nói: "Chị A thật sự là gái thẳng sao? Tại sao chị ấy lại nói với chị của Tiểu X là 'hẹn hò vụng trộm', hả? Hả? Hả? Gái thẳng mà nói như vậy à?"
Cũng có người nói: "Chị A xem 《Sao Băng》??? Không phải chứ?? Thế này mà còn có thể là gái thẳng sao?"
...
Đọc một hồi, nàng thấy bình luận của Tiểu Tiễn Đao.
Đúng là cuối tuần, chẳng ai chịu ngủ cả.
Tiểu Tiễn Đao dường như quá kích động, bình luận trong bài không đủ, liền nhắn riêng luôn cho nàng.
Vẫn như cũ, bắt đầu bằng những chữ "a a a", tiếp theo cô ấy nói: "Tớ thấy mọi người nói rất có lý!"
Tiểu Tiễn Đao: Chị A dựa vào cái gì mà là gái thẳng?
Tiểu X: Tớ nói lúc nào?
Nhìn qua thì có vẻ như đang cãi cùn, nhưng Đàm Tinh Uý thật sự đã quên.
Về chuyện chị A là gái thẳng, nàng thật sự không nhớ rõ mình có từng nhắc đến không, cũng không nhớ rõ mình đã nhắc đến trong tình huống nào.
Ban đầu Đàm Tinh Uý nghĩ khu bình luận đang suy đoán, nhưng nếu mọi người đều nói như vậy, thì rất có khả năng là chính nàng đã nói.
Giỏi như Tiểu Tiễn Đao, cô ấy trực tiếp ném ra bằng chứng.
Tiểu Tiễn Đao: 【Link】
Tiểu Tiễn Đao: Chính cậu viết đấy.
Bấm vào link, là một trong những bài viết trước đây của Tiểu X, bên trong có một câu: "Hôm nay biết được từ chỗ chị gái, chị A là gái thẳng."
Đàm Tinh Uý kết hợp với ngữ cảnh, ký ức được đánh thức.
Tại sao nàng luôn cảm thấy Tô Nhứ là gái thẳng? Đầu tiên có một vấn đề về tỷ lệ, dù sao ở đây vẫn là nơi thẳng nhiều cong ít, xác suất ta cong ngươi cũng cong là rất nhỏ.
Tiếp theo có một ấn tượng xa xôi, tức là sự kiện được nhắc đến trong bài viết, đến từ một đoạn đối thoại giữa Đàm Tinh Uý và Đàm Ngân Thanh.
Cụ thể là gì không nhớ rõ lắm, đại khái là Đàm Ngân Thanh nói ở trường có rất nhiều người thích Tô Nhứ, có một bạn học gần đây đang điên cuồng theo đuổi cậu ấy.
Đàm Ngân Thanh lại nói, Tô Nhứ không có hứng thú với bạn học đó, trong lòng cậu ấy đã có người khác, là một đàn anh rất ưu tú.
Bài viết trong link mà Tiểu Tiễn Đao gửi đến cũng không dài, bài này được viết vào năm nhất, mà chuyện đó lại xảy ra vào kỳ nghỉ hè. Khoảng cách thời gian lâu như vậy, Đàm Tinh Uý vẫn có thể nhìn ra được nỗi buồn nhỏ trong từng con chữ.
Ha ha, nói cứ như bây giờ không buồn vậy.
Hay thật, ôn tập củng cố lại một lần, tâm trạng vui vẻ của Đàm Tinh Uý đêm nay lập tức bay biến đâu mất.
Tiểu X: À đúng rồi, chị ấy chắc là thẳng.
Tiểu Tiễn Đao bắt chữ: Chắc là?
Không đợi Tiểu X trả lời gì, Tiểu Tiễn Đao lại nói: "Tớ thấy không giống."
Tiểu Tiễn Đao: Với khứu giác nhạy bén của tớ, gái thẳng không như thế này đâu.
Tiểu Tiễn Đao: Mặc dù gái thẳng có lúc đúng là không có giới hạn, nhưng không phải là kiểu của chị A.
Tiểu Tiễn Đao: Mùi 'cong' của chị A quá nồng!
Tiểu Tiễn Đao: Hơn nữa từ trường giữa hai người cũng rất kỳ lạ, không giống như trước đây.
Tiểu X hỏi: Chỗ nào không giống?
Tiểu Tiễn Đao nói: Mập mờ.
Đàm Tinh Uý có chút kinh ngạc.
Tiểu Tiễn Đao: Nói thế này, trước đây là chúng tớ dưới ngòi bút của cậu mà yêu chị A.
Tiểu Tiễn Đao: Tối nay là chúng tớ dưới ngòi bút của cậu, xem hai người tán tỉnh nhau.
Tiểu Tiễn Đao: Đương nhiên, chủ yếu là chị A đang tán tỉnh.
Tiểu X: A?
Tiểu Tiễn Đao: Không sai, quá có lý!
Tiểu Tiễn Đao: Oa, tớ nói hay quá.
Tiểu Tiễn Đao: Cậu nói có phải không.
Từng bước ép sát.
Đàm Tinh Uý vì căn bản không trả lời được.
Vô cùng sảng khoái.
Ha ha ha ha.
Thế là nàng mang theo một tâm trạng không biết thế nào, quay lại đọc bài viết của mình đêm nay một lần nữa.
Có...thật không?
Comments