Chương 18: Hai Người Hẹn Trước À?

Chương 18: Hai Người Hẹn Trước À?

Thực ra thì.

Đàm Tinh Úy cũng có cảm giác này, chỉ là nàng ngại không dám nói ra mà thôi.

Cảm giác là cảm giác, vì những lời tán tỉnh của Tô Nhứ mà sảng khoái là một chuyện, nhưng thực tế trong lòng nàng có một vấn đề đã cắm rễ sâu, hệ thống của nàng có một quy trình mặc định tên là: Tô Nhứ sẽ không làm gì mày đâu.

Cho nên nàng không dám nghĩ nhiều, cũng sợ hãi việc nghĩ nhiều. Đàm Tinh Úy có xu hướng ngay từ đầu đã không cảm thấy có gì cả, chứ không phải là nghĩ nhiều rồi phát hiện ra chẳng có gì.

Vế sau thực sự quá giày vò tâm can, Đàm Tinh Úy không muốn trải qua lần nữa.

Nhưng người khác nghĩ sao thì kệ họ, nàng chỉ xem thôi chứ có làm gì đâu, đúng không?

Lúc này không chỉ Tiểu Tiễn Đao, mà gần như cả làng độc giả sau khi xem xong đều gào thét inh ỏi ở dưới, quả quyết rằng chị A tuyệt đối không phải gái thẳng.

Phe "chị A cong" ngày càng hùng hậu, nếu không phải nàng vừa mới nghiền ngẫm lại một lần nữa, nàng còn phải hoài nghi có phải mình đã viết lố tay, có phải trong lúc không tỉnh táo đã ám chỉ điều gì hay không.

Thật sự có gì đâu, chỉ kể lại buổi tối nay của hai người thôi mà.

Mọi người còn nói, chị A thay đổi rồi, chị A lần này trở về rất khác so với trước đây, rất có tính công kích.

So với trước đây.

Đừng nhìn nàng thế này thế kia, ba hoa chích choè về việc mình thích Tô Nhứ, nhớ nhung chị ấy ra sao. Chứ nếu thật sự nói về ngày xửa ngày xưa, nàng thực ra có rất nhiều chuyện đã mờ tịt trong đầu.

Và thế là, cái hay của Weibo này, đã thể hiện ra ở đây rồi đó!

Nàng hiểu mình ở chỗ, một trong những mục đích ban đầu khi nàng lập cái tài khoản này, chính là để phòng ngừa sau này mình "não cá vàng".

Ngày mai là thứ bảy, vừa hay có một cái cớ hoàn hảo. Nghĩ bụng dù sao cũng đã thức đêm, mất thêm chút thời gian nữa cũng chẳng sao, nàng bèn kéo xuống tận cùng trang Weibo, bắt đầu từ bài viết đầu tiên.

Những câu chữ non nớt nhất lại có thể giết thời gian tốt nhất. Từng bài một, từng trang một, nàng như đang nghe Đàm Tinh Úy của bốn năm trước đang thao thao bất tuyệt.

Theo ngòi bút của Tiểu X, Đàm Tinh Uý lại một lần nữa hồi tưởng lại ba mươi ngày của mình và chị A.

Nhìn đến bốn chữ "Chưa xong còn tiếp" cuối cùng, nàng khóa điện thoại, đặt lên ngực, thở dài một hơi não nề.

Chẳng trách khi mình tái xuất giang hồ mọi người lại kích động như vậy, thật chân thành, thật tình cảm, một Tiểu X thật lòng.

Làm ơn đi, đừng có yêu chị A đến thế nữa.

Dĩ nhiên nàng cũng nể phục Đàm Tinh Úy của ngày xưa. Ít nhất nàng bây giờ không thể nào thốt ra những lời sến súa rụng rời như "Ai da! tay em đau quá, phải có chị thổi cho mới khỏi được" với Tô Nhứ.

Và ấn tượng của nàng về sự phiền phức của chính mình ngày trước cũng không hề sai. Trong ba mươi ngày đó, nàng không chỉ có mỗi chuyện nước cam không uống loại đóng chai, nàng còn bày đủ trò: "sữa bò chỉ uống ấm, lạnh không ngon", "băng keo cá nhân phải là loại có nền xanh da trời hình thỏ con", "muốn có dép lê riêng", nàng còn "thích ăn dưa hấu nhưng lại ghét phần ruột trắng của nó"...

Tô Nhứ thật sự nên "xử" nàng từ lúc đó mới phải.

Còn về việc mọi người nói chị A trước đây không như vậy.

Có lẽ đúng, trước đây nàng quá chủ động, gần như mỗi lần hai người gặp mặt, đều là nàng ở sau lưng vắt óc bày mưu tính kế.

Bây giờ họ đều đã là người trưởng thành lăn lộn ngoài xã hội, nàng đã không còn là cô sinh viên chuẩn bị nhập học rảnh rỗi cả mùa hè, không có việc gì làm mỗi ngày chỉ nghĩ cách bám lấy chị ấy nữa. Nàng có chừng mực trong giao tiếp, chị ấy đối với nàng đương nhiên cũng khác.

Ừm, đúng vậy, không sai, là như thế này, đừng nghĩ nhiều.

Những bài viết này nàng xem rất kỹ, kỹ đến mức điện thoại lúc này đã hiển thị 4 giờ rưỡi sáng.

Nàng vẫn còn tỉnh như sáo. Mùa hè sắp đến, lát nữa bầu trời sẽ hửng sáng, mặt trời sẽ ló dạng.

Ôi... hồi ức thật khiến người ta thở dài não nề.

Giờ này, bình luận đã dần dần thưa thớt. Không bao lâu sau nàng cũng cuối cùng buồn ngủ, trước khi ngủ, bình luận cuối cùng nàng xem là: "Tiểu X phải tự tin lên, biết đâu chị A thích cậu thì sao."

.

Ngày hôm sau, nàng bị Đàm Ngân Thanh đánh thức. Cái bà chị này gõ cửa hai cái ra vẻ lịch sự, không nghe thấy nàng trả lời liền tự tiện mở cửa.

"Hello." Đàm Ngân Thanh thò một cái đầu vào.

Đàm Tinh Uý mơ màng mở mắt, lại chui mình vào trong chăn: "Làm gì đấy."

Đàm Ngân Thanh nói: "A Nhứ đến rồi."

Nàng tức thì bật dậy như lò xo.

Chị gái lại nói: "Lừa em đấy, ra ăn cơm."

Đàm Tinh Uý: "...Chị bị thần kinh à!"

Đàm Ngân Thanh cười ha hả rồi đóng cửa lại.

Mặc dù Đàm Tinh Uý lại tiếp tục ngủ, nhưng nàng không dám ngủ lâu. Ngủ lâu nữa người đến gọi nàng sẽ không phải là Đàm Ngân Thanh, mà là người mẹ thân yêu của nàng.

Mẹ sẽ vào kéo tung rèm cửa của nàng, rồi bắt đầu bài ca bất hủ: "Có phải lại chơi điện thoại đến nửa đêm không, mắt còn muốn hay không, cứ đến cuối tuần là như vậy, còn không dậy ăn cơm lát nữa đồ ăn nguội lại kêu không ăn được, blah blah."

Năm phút sau, nàng mắt nhắm mắt mở mà đang đánh răng.

Mười phút sau, nàng đã ngồi chễm chệ ở bàn ăn.

Ba đang xào rau trong bếp, mẹ đang xới cơm, Đàm Ngân Thanh xếp đũa xong đưa cho nàng: "Em chia đi, chị đi lấy bánh kem."

Đầu nàng còn mụ mị, nàng hỏi: "Bánh kem gì? Ai sinh nhật?"

Đàm Ngân Thanh nói: "Sinh nhật chị."

Nàng thật sự còn đứng hình hồi tưởng lại một chút: "..."

Đàm Ngân Thanh lấy hai miếng bánh kem nhỏ từ tủ lạnh ra, mỗi người một miếng đặt lên bàn: "Mẹ sáng nay mua, cửa hàng mới khai trương, giảm giá 30%."

Ba mẹ hiện giờ không thể ăn đồ quá ngọt, bánh kem tự nhiên không có phần. Nàng mở phần của mình ra, cầm nĩa xúc một miếng to.

Miếng bánh của Đàm Ngân Thanh giống hệt của nàng. Không chỉ lần này, ba mẹ từ một ngày nào đó bắt đầu, một khi phải mua đồ về cho hai cô con gái, đều sẽ mua hai phần giống hệt nhau, nếu không thì thà không mua.

Giống như nàng nghe thấy câu "Đàm Ngân Thanh rất thương em" rất nổi da gà, rất không tự nhiên, Đàm Ngân Thanh nghe thấy câu "Ba mẹ cũng rất thương con" cũng sẽ rất không tự nhiên.

Nhưng nàng cảm thấy, như nàng hiểu, chị gái cũng sẽ hiểu.

Thôi thì cứ như vậy đi.

Sau khi tất cả các món ăn được dọn lên bàn, mọi người đều ngồi xuống, tiết mục bắt đầu.

Vừa mới bắt đầu, ba đã nói một câu: "Hôm qua ở dưới lầu chơi cờ, nghe chú Trần nhắc đến một đứa cháu trai của chú ấy."

Đàm Tinh Uý vốn còn buồn ngủ, lập tức tỉnh như sáo, nàng với vẻ mặt hóng drama nhìn Đàm Ngân Thanh.

Quả nhiên, câu tiếp theo của ba: "28 tuổi, làm ở ngân hàng, người trông cũng không tệ..."

Ba còn chưa nói xong, Đàm Ngân Thanh đã: "Con xin phép từ chối."

Ba dừng lại những lời tiếp theo.

Mẹ ở đây bổ sung một câu: "Chỉ là làm quen một chút thôi, có bắt con làm gì đâu."

Đàm Tinh Uý ngồi thẳng dậy: "Có ảnh không ba? Cho con xem."

Đàm Ngân Thanh nghiến răng ken két với nàng, nàng vờ như không thấy, sáp lại gần xem ba mở ảnh.

Tiếp theo, Đàm Tinh Uý phát ra một tiếng chê bai siêu lớn: "Trời đất, xấu quá đi, ba nghiêm túc đó hả?"

Đàm Ngân Thanh quay ngoắt 180 độ, mặt cười tươi như hoa mà làm một cái trái tim bằng tay với nàng.

Ba lấy lại điện thoại: "Xấu lắm à? Đâu có."

Đàm Tinh Uý lắc đầu rất ra vẻ người lớn: "Nếu Đàm Ngân Thanh mà đi xem mắt người này, con cười chị ấy cả đời."

Đàm Ngân Thanh giơ ngón cái với nàng, tiếp theo nói giọng mỉa mai: "Thôi được rồi, trong mắt mọi người tôi chỉ xứng với người như vậy thôi."

Mẹ cười nói: "Không phải," bà ấn điện thoại của ba xuống: "Thôi bỏ đi."

Ba vì thế mà cất ảnh đi, cũng không nhắc đến chuyện này nữa, bữa cơm cứ thế trôi qua một cách yên ổn.

Ăn xong, Đàm Tinh Uý từ nhà vệ sinh ra, liền thấy Đàm Ngân Thanh đang ngồi trên sofa cười một cách kỳ quặc với mình.

Nàng sởn gai ốc: "Làm gì, làm gì?"

Đàm Ngân Thanh cười tủm tỉm: "Tối nay muốn ăn gì? Em quyết định đi."

Đàm Tinh Uý hỏi: "Các chị còn chưa quyết định à?"

Đàm Ngân Thanh: "Chưa, các cậu ấy cũng nói để em quyết định."

Đàm Tinh Uý: "Các cậu ấy là ai?"

Đàm Ngân Thanh: "Chị A Nhứ của em đấy, được chưa."

Nàng bị chị gái chọc đến bật cười. Nàng đột nhiên nghĩ ra điều gì, không về phòng mà lập tức ngồi xuống bên cạnh chị gái.

Đến lượt Đàm Ngân Thanh sởn gai ốc: "Làm gì, làm gì?"

Đàm Tinh Uý: "Chị ơi."

Đàm Ngân Thanh: "...Gì."

"Em hỏi chị một vấn đề nhé," nàng hôm qua đã rất tò mò: "Mấy năm nay có phải chị A Nhứ có hỏi thăm tình hình của em trong nhóm không?"

Đàm Ngân Thanh hiểu ra ý đồ, rất cố tình mà "a" một tiếng: "Sao chị thấy hơi khát."

Đàm Tinh Uý lập tức lấy ly nước trên bàn trà đưa qua.

Đàm Ngân Thanh nhận lấy ly nước, với vẻ mặt chịu thua nói: "Chị không nhớ."

Đàm Tinh Uý: "..."

Đàm Ngân Thanh cười lớn: "Thật sự không nhớ, ai mà nhớ được cái này chứ. Nhưng mà bọn chị chắc chắn sẽ nhắc đến em trong nhóm," chị ấy "ồ" một tiếng: "Lúc trước em về Hải Thành làm việc chị cũng có nhắc trong nhóm," chị ấy lại nói: "Nói chuyện chắc chắn sẽ nhắc đến, ai bắt đầu thì chị không nhớ," chị ấy lại nói thêm: "Nhưng A Nhứ chắc chắn cũng có chủ động hỏi em."

Đàm Tinh Uý "a" một tiếng: "Thôi được rồi."

Đàm Ngân Thanh: "Sao vậy? Tự nhiên lại hỏi cái này."

Đàm Tinh Uý: "Không có gì."

Đàm Ngân Thanh: "Hai người làm hòa rồi à?"

Đàm Tinh Uý sửng sốt: "A? Cái gì?"

Đàm Ngân Thanh nói: "Sau khi cậu ấy ra nước ngoài, hai người không phải là cạch mặt nhau sao."

Đàm Tinh Uý kinh ngạc nhìn chị gái.

Đàm Ngân Thanh dĩ nhiên đọc được biểu cảm của nàng: "Chị lại không phải kẻ ngốc."

Nàng nghĩ ngợi rồi không giả vờ nữa: "Chị... nhìn ra ở đâu?"

"Cái này còn cần phải nhìn à," Đàm Ngân Thanh nói, gần như không suy nghĩ, chỉ nói: "Sau khi A Nhứ ra nước ngoài, không phải em ngày nào cũng buồn bã ở lì trong phòng không ra ngoài sao?"

Nàng định phản bác, nhưng bị Đàm Ngân Thanh ngắt lời: "Nghe chị nói xong đã."

Nàng im miệng.

Đàm Ngân Thanh: "Chị đi tìm A Nhứ, muốn cậu ấy nói chuyện với em."

Đàm Tinh Uý hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Để chị nghĩ xem," chị gái lại rơi vào suy tư, lần này một lúc lâu sau mới nói: "Nói chung là chị phát hiện hai đứa không mấy khi liên lạc, Vòng bạn bè cũng không tương tác. Chị nhắc đến em trong nhóm cậu ấy cũng rất xa lạ, em cũng rất ít khi nhắc đến cậu ấy trước mặt chị," Đàm Ngân Thanh buông tay: "Không phải cạch mặt thì là gì."

Đàm Tinh Uý mím môi, thử hỏi một câu: "Chị không muốn biết tại sao à?"

Đàm Ngân Thanh với vẻ mặt "cái này còn không dễ đoán à": "Cậu ấy chịu không nổi em chứ sao, ai mà muốn chiều chuộng em mãi."

Tối hôm qua mới xem xong Đàm Tinh Úy ngày trước phiền phức đến mức nào, giờ phút này nàng có chút không phản bác được, nàng chỉ yếu ớt nói: "Đó là chị ấy chịu không nổi em, em vẫn có thể bám theo chị ấy mà."

Đàm Ngân Thanh: "Cậu ấy đi nước ngoài rồi em bám thế nào? Cậu ấy đi rồi còn rất bận, ba bốn lần không để ý đến em, cái tính của em còn thèm để ý đến cậu ấy à?"

Nàng gật đầu.

Đàm Ngân Thanh: "Chẳng lẽ không phải?"

Nàng bĩu môi, với vẻ mặt "thôi được rồi bị chị nói trúng rồi": "Đúng vậy, nếu không thì sao, em học đại học cũng bận lắm chứ bộ."

Đàm Ngân Thanh: "Đúng vậy, hai người đều bận thì chẳng phải là nhạt dần sao."

Đúng là gái thẳng.

Cũng may là gái thẳng, còn nói rất có lý lẽ.

Đúng vậy, bạn bè mà, sẽ vì rất nhiều nguyên nhân mà đến với nhau, cũng sẽ vì rất nhiều nguyên nhân mà ngày càng xa cách. Đàm Ngân Thanh là một người đu idol có lẽ càng có thể hiểu sâu sắc hơn, bạn bè theo giai đoạn của chị ấy quá nhiều.

Nàng ngủ vẫn chưa đủ giấc, cho nên sau khi cùng chị gái xem TV một lúc, liền về phòng ngủ.

Ngủ đến bốn giờ tự nhiên tỉnh, lại trang điểm nhẹ, thay một chiếc váy nhỏ mới mua mấy hôm trước.

Xuống lầu đến phòng khách, Đàm Ngân Thanh thấy nàng liền tò mò hỏi: "Em ăn cơm xong còn có hoạt động khác à?"

Đàm Tinh Úy: "Không có."

Đàm Ngân Thanh: "Không có mà mặc đẹp thế."

Đàm Tinh Úy: "Liên quan gì đến chị."

Đàm Ngân Thanh: "Em làm rõ xem tối nay ai mời em ăn cơm đi."

Đàm Tinh Úy tức thì cười rạng rỡ, nói giọng ngọt ngào: "Cuối tuần muốn xinh đẹp một chút thôi mà, không được à."

Đàm Ngân Thanh: "Được được được."

Người muốn xinh đẹp cuối tuần không chỉ có một mình nàng. Đến quán, đối diện ba chị gái giản dị, là hai cô gái với lớp trang điểm tinh xảo, môi mọng, mỗi sợi tóc đều nằm đúng vị trí.

Tô Nhứ hôm nay cũng mặc váy, nhưng của chị ấy là một bộ áo và váy rời, một bộ đồ màu trắng rất thoải mái điểm thêm chút màu xám đậm, trên vai có cài một chiếc nơ bướm xinh đẹp.

Nơ bướm, nàng cũng có, ở trên eo phía sau chiếc váy nhỏ của nàng.

"Cậu ăn cơm xong có hoạt động khác à?" Sau khi ngồi xuống, Đàm Ngân Thanh cũng hỏi Tô Nhứ như vậy.

Tô Nhứ nói: "Không có."

Đàm Ngân Thanh nghĩ rồi lại hỏi: "Cậu từ đâu đến?"

Tô Nhứ nói: "Từ nhà."

Đàm Ngân Thanh nhìn Đàm Tinh Úy, rồi lại nhìn Tô Nhứ: "Tại sao cậu lại trang điểm?"

Tô Nhứ nói: "Cho đẹp."

Dao Dao cũng hỏi: "Hai người hẹn trước à?"

Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy đồng thanh: "Không có."

Trần Tịnh nói tiếp: "Lần sau ra cửa trang điểm thì thông báo một tiếng."

Hai người như những đứa trẻ bị phụ huynh bắt quả tang làm sai, đồng thời gật đầu, đồng thời nói: "Vâng."

Comments