Cái học muội này đúng là biết khơi chuyện. Lúc này, Dao Dao và Đàm Ngân Thanh một bên ra sức nhớ tên, một bên cố hình dung lại mặt mũi, thi nhau kể: nào là học muội bị thương cậu còn mua thuốc cho, nào là có người tặng cậu hoa... đúng không, đúng không?!
Đàm Tinh Úy vừa gắp thêm hai miếng ớt cay, cay đến mức muốn khóc thét.
"Không phải... Khoan đã..." Tô Nhứ nhận ra mình không thể bắt bọn họ dừng lại được, liền vội cầm một xiên thịt nướng nhét vào miệng Đàm Ngân Thanh, đồng thời đưa tay chộp lấy tay Dao Dao: "Đừng nói nữa."
Hai người mới chịu ngậm miệng.
"Nào, nào, Tinh Tinh, chúng ta cạn ly nào." Bên kia, Trần Tịnh đã đưa ly rượu tới trước mặt Đàm Tinh Úy.
Đàm Tinh Úy nuốt miếng ớt cay, cụng ly với Trần Tịnh, nhưng vẫn không quên dựng cao đôi tai hóng chuyện.
"Đều không phải." Ngồi bên cạnh, Tô Nhứ lên tiếng: "Không phải người trong trường mình."
Dao Dao và Đàm Ngân Thanh đồng thanh: "À."
Tô Nhứ nói tiếp: "Hơn nữa, tớ với mấy người đó chẳng có chuyện xưa gì hết. Cảm ơn các cậu."
Lời còn chưa dứt, hai người kia lại lập tức muốn châm tiếp lửa tám chuyện, nhưng Tô Nhứ đã kịp chặn họ lại.
Tô Nhứ: "Trần Ngọc Ninh, tớ và cô ấy cũng chỉ là cùng nhau chủ trì một lần. Trương Nhược Chỉ là vì bị thương, tớ tự nhiên phải phụ trách phần thuốc men. Còn người của khoa Văn học kia, từ khi cô ấy rời khỏi câu lạc bộ kịch nói, chúng tớ đã không còn liên lạc."
Dao Dao nghe đến đây đột nhiên "ồ" lên: "Cô gái khoa Văn học đó có phải đã từng tặng hoa cho cậu không?"
Đàm Ngân Thanh vỗ tay: "Đúng vậy, cậu mang về ký túc xá, hoa hồng đỏ."
"Chỉ là vì ngày cô ấy rời khỏi câu lạc bộ kịch nói vừa đúng vào dịp lễ Giáng Sinh," Tô Nhứ: "Cô ấy không làm gì cả, tặng hoa chỉ là một lời chúc phúc, cho nên tớ mang về."
Đàm Tinh Úy chậm rãi buông một câu: "Chị tốt thật đấy."
Đàm Ngân Thanh: "Những chuyện khác không nói, nhưng cô ấy chắc chắn thích cậu."
Tô Nhứ nhẹ nhàng hít một hơi: "Nóng quá."
Nếu việc đã đến nước này, Đàm Tinh Úy không ngại hỏi thêm một câu, đã hóng thì hóng cho trót!
"Em nhớ chị nói với em, còn có một chị khóa trên nữa?" Đàm Tinh Uý hỏi Đàm Ngân Thanh.
Câu này vừa thốt ra, ba người Dao Dao, Đàm Ngân Thanh và Trần Tịnh lập tức đồng thanh, chuẩn không cần chỉnh: "Tạ Ngôn!"
Tô Nhứ: "..."
Đàm Tinh Uý: "..."
"Tạ Ngôn lớn hơn tớ." Tô Nhứ nói.
Việc đã đến nước này, vấn đề trọng điểm đã không còn là rốt cuộc muội muội của Tô Nhứ là ai, mà là ở chỗ khai quật chuyện xưa thời đại học của Tô Nhứ.
Đàm Ngân Thanh: "Vậy cậu và Tạ Ngôn là thế nào?"
Tô Nhứ cầm lấy ly rượu trên bàn, hơn nửa ly, uống một hơi cạn sạch.
Uống xong, cả bàn đều nhìn chằm chằm vào Tô Nhứ.
Tô Nhứ nói: "...Tớ và Tạ Ngôn thì sao?"
Câu hỏi này ném ra, văn võ bá quan ngồi quanh bàn vậy mà không ai đáp nổi.
Đúng lúc ấy, "phịch" một tiếng vang rền trên trời, một chùm pháo hoa lớn bung nở, rực rỡ và náo nhiệt.
Chủ đề cũng theo đó mà khép lại.
Pháo hoa nối tiếp pháo hoa, rượu còn lại chẳng bao nhiêu, đồ ăn cũng chỉ còn dăm ba món. Trong ánh sáng rực rỡ ấy, bữa BBQ hôm nay khẽ khàng đi đến hồi kết.
Hoàng hôn gần tàn, bóng đêm sắp buông, mọi người cùng nhau thu dọn ban công. Tranh thủ khi ánh sáng vẫn còn tạm ổn, Trần Tịnh lôi ra chiếc máy ảnh Polaroid.
"Tới, tới, tới," Trần Tịnh đứng ở cạnh cửa: "Mọi người sang bên kia, đứng ngay ngắn, chừa một chỗ cho tớ."
Bốn người đi tới chỗ Trần Tịnh chỉ, Đàm Tinh Uý đứng sát bên Đàm Ngân Thanh, Tô Nhứ cũng bước lại, đứng cạnh nàng.
Dao Dao đứng phía bên kia Đàm Ngân Thanh, vừa nhìn nhau đã ăn ý cùng dịch sang, để trống vị trí giữa cho Trần Tịnh.
"Ok ok, cứ như vậy, rất tốt." Trần Tịnh xem xong bố cục, cầm một chiếc ghế lại, đặt máy ảnh lên ghế, bấm hẹn giờ, rồi chạy tới.
Sáu giây, nụ cười còn trên môi, mu bàn tay Đàm Tinh Uý chợt bị chạm nhẹ.
Nàng chưa kịp nghĩ nhiều, cũng không né.
Bốn giây, một tiếng cười thấp khẽ vang lên bên tai.
Hai giây, tay Đàm Tinh Uý bị nắm chặt. Nàng khẽ giãy, nhưng bàn tay kia siết rất chắc.
"Tách."
Đèn flash lóe sáng, và trong không khí vang lên tiếng máy ảnh nhả ảnh ra.
"Ok," Trần Tịnh đi về phía máy ảnh: "Các cậu đừng vội, tớ còn muốn chụp một tấm nữa."
"Tinh Tinh." Bên tai có người đang nói chuyện.
"Oa, trông cũng không tệ lắm," nghĩ đến là ảnh đã có chút màu sắc, Trần Tịnh rất hài lòng: "Chúng ta ở đây chụp thêm một tấm nữa đi, nền này cũng rất tốt."
"Không để ý đến chị à?" người này lại nói.
"Lần này đứng hai hàng đi, bên này vừa vặn có một bậc thang," Trần Tịnh dọn ghế: "Chúng ta có thể cười lớn hơn một chút."
Giọng của Trần Tịnh rất lớn, mà giọng của người nào đó cũng chỉ có nàng có thể nghe được.
Nhỏ giọng như vậy, vậy thì giả vờ không nghe thấy được rồi.
Đàm Tinh Uý là người đầu tiên nghe lời mà đến nơi Trần Tịnh sắp xếp, đứng trước ở bậc thang cao hơn.
Ngay sau đó mọi người cũng đều lại đây. Đàm Ngân Thanh như cũ đứng bên trái Đàm Tinh Uý, Tô Nhứ như cũ đứng bên phải nàng, Dao Dao lần này đứng hàng trước, vị trí bên cạnh để lại cho Trần Tịnh.
"Được được," nhiếp ảnh gia bên bồn hoa rất hài lòng, đặt máy ảnh xong xuôi liền bấm hẹn giờ: "Tớ tới đây."
Vẫn là sáu giây hẹn giờ.
Sáu giây, không có chuyện gì xảy ra.
Bốn giây, Đàm Tinh Uý thả lỏng tay một chút.
Không có chuyện gì xảy ra.
Hai giây, Đàm Tinh Uý nhanh chóng liếc mắt nhìn chị.
Nhưng không nhìn ra được cái gì.
"Mọi người cười lên, vui vẻ một chút, cười giả cũng được ha ha ha ha." Trần Tịnh đột nhiên nói.
Đàm Tinh Uý vì thế mà nở nụ cười. Ngay khi đếm ngược nhấp nháy giây cuối cùng, nàng đột nhiên cảm giác eo mình bị siết chặt.
Trong chớp nhoáng đèn flash sáng lên, Đàm Tinh Uý cả người dựa vào người Tô Nhứ.
"Ok!" Trần Tịnh nhảy đến chỗ máy ảnh: "Giải tán!"
Ăn xong BBQ khói lửa mịt mù, đêm còn rất dài, rượu còn hai chai chưa mở, mọi người nhất trí quyết định về tắm rửa trước, lát nữa lại có tiết mục khác.
Vài người vì thế trước sau mà từ ban công về phòng khách. Dao Dao còn một ít ớt cay chưa nướng, chị ấy quyết định lần sau lại làm cho mọi người nếm thử. Đàm Ngân Thanh đang trả lời tin nhắn điện thoại, Trần Tịnh đang đợi ảnh thành hình, Đàm Tinh Uý ở sau lưng Trần Tịnh.
Tô Nhứ ở sau lưng nàng.
Từ cửa ban công bước vào, nàng cảm giác góc áo mình bị kéo một cái.
Hoàn toàn đi đến phòng khách, Đàm Tinh Uý lại cảm giác lưng mình bị gãi gãi.
"Oa."
Phía trước Trần Tịnh đột nhiên quay đầu lại, chị ấy đầu tiên là liếc nhìn nàng, rồi lại nhìn Tô Nhứ ở phía sau, tiếp theo lật tấm ảnh trên tay lại.
Là tấm thứ hai, bên trong ảnh Đàm Tinh Uý đang ở trong lòng Tô Nhứ, vì động tác đột ngột, có để lại chút bóng mờ.
Điều này thực ra có thể đoán trước được, mà không thể đoán trước được là, sắc mặt của Đàm Tinh Uý trong ảnh.
"Để chị xem." Phía sau Tô Nhứ ghé lại gần.
Đàm Tinh Uý lập tức giật lấy tấm ảnh, đè ở trước ngực: "Không cho."
Sắc mặt của nàng trong ảnh thật sự quá đắc ý, khóe miệng rất cong, nàng chưa từng thấy mình như vậy.
Đàm Tinh Uý chẳng những không cho Tô Nhứ xem, còn nói với Trần Tịnh: "Tấm này có thể cho em không?"
Trần Tịnh gật đầu: "Được chứ."
"Đàm Tinh Úy," lúc này phía trước Đàm Ngân Thanh gọi: "Em tắm trước hay chị tắm trước?"
Đàm Tinh Uý đáp một tiếng "Em trước", liền cầm lấy tấm ảnh chạy đi.
Trở lại phòng, chỉ còn một mình, nàng dần dần thấy hối hận. Nàng không biết mình đang giận dỗi cái gì, Tô Nhứ lại không làm gì cả.
Thật vô lý, cho dù chị ấy trước đây thích người khác thì thế nào.
Đàm Tinh Uý mới không có khóc, cũng không có nhìn nhầm chữ mà còn bóp sữa tắm lên đầu.
Tắm rửa xong ra ngoài giao ca với chị gái. Đàm Ngân Thanh ôm áo ngủ và khăn tắm đi tớ, cũng nói với nàng: "Oa, áo ngủ đáng yêu quá."
Đàm Tinh Uý nháy mắt với chị gái.
Đàm Ngân Thanh lướt đi: "Ê chề."
Áo ngủ của nàng có một con thỏ siêu cấp lớn. Đàm Tinh Uý trên trang web mua sắm vừa lướt thấy liền mua ngay, không phải vì lý do gì khác, lần đầu tiên nàng bị thương ở nhà Tô Nhứ, nàng nhất quyết đòi chị ấy mua băng keo cá nhân chính là con thỏ này.
Từ phòng bước ra ngoài, Đàm Tinh Uý đã không còn thấy bóng người đâu. Nàng xỏ dép lê, hai tay giấu ra sau lưng, ung dung đi tới đi lui, thong thả lượn khắp nơi tìm kiếm.
Cuối cùng nàng ở trong bếp tìm được bóng dáng quen thuộc.
Đàm Tinh Uý cố tình ở cửa kéo lê chân, phát ra âm thanh.
Tô Nhứ quả nhiên quay đầu lại, chị vừa thấy nàng liền cười: "Áo ngủ đáng yêu quá."
Bị Đàm Ngân Thanh khen và bị chị khen là hai chuyện khác nhau. Nàng vừa mím môi vừa cong lên.
Mới đến gần, nàng đã ngửi thấy trên người chị có lẽ là mùi sữa tắm, có lẽ là mùi dầu gội.
"Chị thơm quá." Đàm Tinh Uý nói.
Tô Nhứ đang cắt dưa hấu, chị nghe thấy câu này lại ngẩng đầu liếc nhìn nàng: "Không giận chị à?"
Đàm Tinh Uý giả ngốc: "A? Em giận khi nào?"
Tô Nhứ duỗi tay véo má nàng một cái.
Đàm Tinh Uý: "Ai da!."
Tô Nhứ cạch cạch cắt trái cây, cũng hỏi: "Băng keo cá nhân con thỏ này em còn nhớ không?"
Đàm Tinh Uý vui sướng: "Chị còn nhớ à?"
"Còn thừa một ít, ở trong ngăn kéo phòng chị," Tô Nhứ nói: "Không biết băng keo cá nhân hạn sử dụng bao lâu."
Đàm Tinh Uý im lặng hai giây: "Chị thích em?"
Tô Nhưa lập tức cười.
Nhưng yên tĩnh.
"Nói chuyện đi." Đàm Tinh Uý nóng nảy.
Tô Nhứ cắt nhát dao cuối cùng: "Ừm."
Giận? Ai giận? Buồn cười.
Dưa hấu mới bỏ vào tủ lạnh ở homestay, lúc này ăn chính là ngon nhất. Tô Nhứ từ đĩa cầm một miếng đỏ nhất, đưa đến bên miệng nàng.
Đàm Tinh Uý lập tức ghé lại gần ăn hết, hàm hàm hồ hồ: "Cảm ơn chị A Nhứ."
Tô Nhứ nhăn mũi với nàng.
Chị ấy tiếp tục cắt xong phần còn lại, nói với nàng: "Đợi chị một chút nhé."
Đàm Tinh Uý nghĩ Tô Nhứ nói là chờ chị ấy dọn dẹp xong cùng nhau đi ra ngoài, đáp một tiếng "được" liền ở bên cạnh chờ. Không ngờ chờ chị rửa sạch dao, rửa sạch tay, lau khô tay, móc điện thoại của mình ra.
Tô Nhứ dựa vào cạnh bếp, một tay khoanh trước ngực, một tay khác chống lên mu bàn tay: "Trần Ngọc Ninh."
Nói rồi, Tô Nhứ từ WeChat tìm đến vị Trần Ngọc Ninh này, bấm vào lịch sử, lướt về phía trước: "Bảy năm trước thêm bạn tốt, sáu năm không có liên lạc, để chị xem nào."
Chị ấy bấm vào ngày đầu tiên.
Đàm Tinh Uý che miệng cười, lẩm bẩm: "Em lại không có muốn xem."
Tô Nhứ nói: "Là chị muốn xem."
Lúc này Đàm Tinh Uý và Tô Nhứ đứng ở một góc 90 độ, nàng cứ thế nhìn chị bấm vào cuộc trò chuyện của Trần Ngọc Ninh. Nàng dĩ nhiên cảm thấy có gì hay ho đâu, nhưng thực tế nàng không kiểm soát được đôi mắt liên tục liếc xuống.
"Bản thảo MC, tìm giáo viên, tập luyện, bản thảo MC," Tô Nhứ một bên lướt một bên giải thích: "Tập luyện, bản thảo MC, tập luyện, ừm, khoảng thời gian này là thường xuyên cùng cô ấy chủ trì, lúc đó trường có rất nhiều hoạt động, tụi chị thường xuyên gặp mặt," Tô Nhứ lướt xuống nữa: "Ở đây, hỏi chị tháng sau chủ trì có được không, chị nói không được."
Đến đây, Tô Nhứ lật điện thoại qua: "Kết thúc."
Kết thúc xong rồi tiếp tục cái tiếp theo, Tô Nhứ bấm vào: "Trương Nhược Chỉ."
"Cô ấy là quen khi thi hùng biện," Tô Nhứ đồng dạng bấm vào lịch sử trò chuyện: "Có một lần không cẩn thận vì đồ của chị không đặt đúng vị trí, ngã một cái, chân bị thương," Tô Nhứ lại bắt đầu tìm điện thoại đọc: "Mua thuốc cho cô ấy, hỏi thăm thương thế, hỏi thăm, hỏi thăm, cô ấy nói đã khỏi, kết thúc."
Tô Nhứ lại bấm vào cái tiếp theo: "Vị này, quen ở câu lạc bộ kịch nói," Tô Nhứ có chút ngượng ngùng: "Quên mất cô ấy tên gì, ở đây ghi chú cho cô ấy là tên nhân vật, ừm..."
Cái "Ừm..." này ý vị sâu xa.
Dĩ nhiên ý vị sâu xa, nàng đã thấy rồi, màn hình điện thoại đầy, đều là sự sùng bái dành cho học tỷ Tô Nhứ.
"Học tỷ, bản sửa này của chị thật tốt quá!"
"Học tỷ, chữ của chị đẹp quá!"
"Học tỷ, em nghe nói poster này là chị làm, quá đỉnh!"
"Học tỷ, chị lợi hại quá!"
"Học tỷ, em đến đầu tiên!"
"Học tỷ, em thấy chị rồi!"
Đàm Tinh Uý bĩu môi, nàng muốn xem chị nói thế nào.
Tô Nhứ nói thế nào.
Tô Nhứ nói: "Fan hâm mộ," còn lắc lắc điện thoại: "Chị có rất nhiều fan hâm mộ."
Đàm Tinh Uý: "...?"
Giọng nàng như bị cái gì đó chặn lại.
Tô Nhứ, chị bây giờ nói những lời như vậy?
"Đúng vậy đúng vậy," Đàm Tinh Uý kéo dài giọng: "Ai mà không thích học tỷ Tô Nhứ chứ."
Được rồi, mặt nàng lại bị véo.
Cuộc đối thoại cuối cùng của fan hâm mộ đúng vào dịp lễ Giáng Sinh, cô ấy nói chúc học tỷ học tập thành công, Giáng Sinh vui vẻ, Tô Nhứ nói "được, em cũng vậy" cuộc trò chuyện đến đây kết thúc.
Tô Nhứ thoát ra: "Xem đi, cũng chẳng có gì."
Đàm Tinh Uý "ồ" một tiếng: "Tạ Ngôn đâu?"
Tô Nhứ gật đầu một cái, ở trên tìm kiếm, Tạ Ngôn.
Thật thú vị, vừa mở ra đã là một bài văn nhỏ.
Đàm Tinh Uý tức thì mở to mắt.
"Em nghe chị...," Tô Nhứ nói: "Biện minh."
Nàng cau mày nhìn chị.
"Ai da," Tô Nhứ xoa đầu nàng: "Đùa thôi."
Đàm Tinh Uý không cười.
"Tạ Ngôn, chị ấy quả thực đã từng thích chị," Tô Nhứ nói: "Chị ấy là một học sinh mà giáo sư hướng dẫn của chị rất thích, một học tỷ rất ưu tú. Trước đây chị viết luận văn có hỏi chị ấy một vài vấn đề, sau này khi chị phát hiện ra, liền trốn chị ấy một thời gian. Chị ấy có một lần ở dưới ký túc xá chặn chị lại, bị chị gái của em và các cậu ấy thấy được, tụi chị lúc đó nói chuyện riêng một lúc, cũng vì vậy, họ mới trêu chọc chị."
Đàm Tinh Uý hỏi: "Chị đã từng thích chị ấy không?"
Tô Nhứ: "Không có."
Đàm Tinh Uý: "Ồ."
Tô Nhứ không giống như vừa rồi tự mình xem điện thoại, đặt điện thoại trước mặt nàng: "Em có thể xem."
Đàm Tinh Uý đẩy điện thoại của Tô Nhứ ra: "Không xem."
Tô Nhứ thu điện thoại lại: "Được, không xem."
Nhưng Đàm Tinh Uý lại nói: "Bài văn nhỏ nói gì?"
Tô Nhứ lại đưa điện thoại cho nàng.
Đàm Tinh Uý nghẹn vài giây, lúc này mới nhận lấy điện thoại.
Rõ ràng là muốn xem mà bày đặt làm bộ làm tịch.
Một phút tiếp theo, Đàm Tinh Uý cứ thế cầm điện thoại của Tô Nhứ, xem xong tin nhắn tỏ tình của học tỷ từ 5 năm trước.
Viết hay quá, hành văn tốt quá, cũng rất biết khen, viết về ấn tượng ban đầu và tình cảm dành cho Tô Nhứ rất tinh tế và tốt đẹp. Cũng rất biết buông bỏ, hiểu rõ không có kết quả, vậy thì chúc học muội tương lai mọi thứ đều tốt đẹp, nếu có duyên gặp lại, chúng ta hãy mỉm cười nói tạm biệt.
Sự bình tĩnh trong phòng tắm vừa rồi đã làm công cốc, nỗi buồn của nàng phá tan chân trời.
Nhưng lại không biết nên xả giận vào ai, chỉ có thể cắn chặt răng.
Gắt gao mà bấm vào nút khóa màn hình điện thoại của Tô Nhứ, gắt gao mà trả nó lại cho chị.
"Xem xong rồi," Đàm Tinh Uý nói: "Không hổ là chị, có nhiều người thích như vậy, wow."
Tô Nhứ bật cười, cúi đầu nhìn Đàm Tinh Uý.
Nàng quay đầu đi không cho nhìn, chị lại đuổi theo.
Nàng lại quay đi, chị tiếp tục truy.
Dù sao chính là muốn nhìn vào mắt nàng.
Đàm Tinh Uý là chịu không nổi sự trêu chọc của Tô Nhứ, rất nhanh nàng đã phá công: "Làm gì thế."
Chị cười.
Đàm Tinh Uý cũng không nhịn được cười: "Cười gì thế."
Tô Nhứ đặt điện thoại xuống, hai tay nâng mặt nàng lên: "Đáng yêu quá, Đàm Tinh Úy."
Đàm Tinh Uý: "Hừ."
Tô Nhứ: "Giận cũng đáng yêu."
Đàm Tinh Uý: "Em mới không giận."
Tô Nhứ: "Không giận cũng đáng yêu."
Đàm Tinh Uý: "Hừ."
Đôi mắt Tô Nhứ cong cong: "Đáng yêu như vậy, hôn một cái."
Nói hôn là hôn, Tô Nhứ cúi đầu đối diện với môi nàng, nhẹ nhàng chạm một cái.
Đàm Tinh Uý còn chưa kịp phản ứng, liền nghe được một tiếng thét chói tai.
"Á!"
Hai người đồng thời nhìn về phía cửa bếp.
Comments