Chương 37: Chỉ Là Thích

Chương 37: Chỉ Là Thích

Đàm Tinh Úy vốn thật sự không quen với kiểu trêu chọc trực diện của Tô Nhứ. Bị trêu đến mức tay chân chẳng biết để đâu đã đành, người lại còn nóng bừng, khô khốc không biết nên đáp lại thế nào.

Nàng mím môi, chỉnh lại mái tóc trước trán, cuối cùng vẫn không nhịn được, dùng mu bàn tay che mũi, quay mặt ra ngoài cửa sổ mà bật cười.

Không quen ư? thì cứ đến nhiều một chút là sẽ quen.

"Ngân Thanh nói gì với em vậy?" Một lúc sau, Tô Nhứ hỏi.

Đàm Tinh Úy nghĩ ngợi rồi đáp:
"Không có gì. Chị ấy bảo, em với chị ở bên nhau, chị ấy rất yên tâm."

"À?" Tô Nhứ phát ra một tiếng đầy nghi hoặc:
"Ai ở bên nhau cơ?"

Đàm Tinh Úy thong thả đưa hai tay che miệng, đôi mắt lấp lánh liếc nhìn Tô Nhứ.

Vừa hay đèn đỏ, Tô Nhứ cũng quay đầu nhìn nàng.

"Hửm?" Tô Nhứ gặng hỏi.

Đàm Tinh Úy khẽ đáp qua mấy kẽ ngón tay tay: "Chúng ta?"

Tô Nhứ nhướng mày: "Chúng ta?"

Đàm Tinh Úy mỉm cười, mắt cong cong: "Chúng ta."

Tô Nhứ đưa tay xoa đầu nàng: "Chúng ta."

Đèn xanh, Tô Nhứ thu tay về vô-lăng, nhẹ nhàng đạp ga, khiến Đàm Tinh Úy hơi nghiêng người một chút.

Cả hai tiếp tục nhìn đường. Nhưng Đàm Tinh Úy chợt nghĩ: giao thông thì có gì đáng xem? Người yêu mới là thứ đáng nhìn hơn. Thế là nàng len lén ngắm Tô Nhứ bằng khoé mắt.

Rồi tự hỏi: mình nhìn trộm làm gì? Giờ mình là ai?

Mình là bạn gái của Tô Nhứ.

Họ bây giờ là "chúng ta"!

Là bạn gái, nàng càng thấy "tỷ tỷ" này thật xinh đẹp. Mà một người đẹp như vậy lại là bạn gái của mình... Ôi trời, Đàm Tinh Úy, mày là bạn gái của Tô Nhứ! Ha ha ha ha ha...

"Ha ha." Tiếng cười bật ra không kịp kìm, đột ngột rồi im bặt, khiến Tô Nhứ quay sang nhìn.

Đàm Tinh Úy lại vội che miệng.

Tô Nhứ không hỏi tại sao nàng cười, vì chính Tô Nhứ cũng đang cười.

Thừa nhận đi, Đàm Tinh Úy làm bạn gái chị, chị cũng vui lắm đúng không?

8 giờ tối, đường phố Hải Thành thông thoáng. Trên cầu vượt, ánh đèn thành phố rực rỡ, trăng treo lơ lửng nơi toà nhà cao, giống một quả bóng bầu dục, Đàm Tinh Úy vẫn thấy thật đẹp.

Sắp tới ngã rẽ: rẽ trái là về nhà Tô Nhứ, đi thẳng là đến chung cư Đàm Tinh Úy. Con đường này vốn hỏng, nên cả hai hướng đều chung một đoạn.

Ngoài mặt, Đàm Tinh Úy tỏ ra bình thản, lơ đãng nghịch điện thoại, nhưng mắt lại chăm chăm đếm ngược đèn đỏ.

Đèn xanh vừa sáng, xe lăn bánh, Tô Nhứ quẹo trái.

Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười.

"Về nhà chị nhé?" chờ đến khi rẽ vào làn đường đó, Tô Nhứ hỏi.

"Giờ chị mới hỏi?" Đàm Tinh Úy đáp.

Tô Nhứ nói: "Đi về hướng này là ý muốn của chị, bây giờ hỏi chính là ý muốn của em," chị ấy tạm dừng một lát: "Không thể nào em không muốn đi, mà chị còn đưa em qua đó được."

Nửa câu đầu chị ấy còn nói rất đàng hoàng, nửa câu sau âm dương quái khí, có chút tâm cơ.

"Muốn đi thì có thể nói cho chị biết sớm một chút," nói chị ấy tâm cơ quả thực không oan uổng chút nào, Tô Nhứ thậm chí còn ngày càng quá đáng: "Nếu không em thực ra không muốn đi, lại ngại mặt mũi của chị, ngượng ngùng không dám nói thì làm sao bây giờ."

Đàm Tinh Úy lập tức bật cười lớn.

"Muốn đi. Muốn đi. Muốn đi." Nàng nhấn mạnh mấy lần, như sợ đối phương không nghe rõ.

Tô Nhứ vẫn chưa thoả mãn, nói tiếp: "Trước đây em đâu như vậy."

"Trước đây em thế nào?" Đàm Tinh Úy hỏi lại.

Tô Nhứ định nói thì nàng liền cắt ngang: "Được rồi, em biết."

Biết chứ, trước kia toàn tìm cớ để được ở cạnh chị ấy thôi.

"Lúc đó chị biết em kiếm cớ à?" Hôm nay nàng mới đủ mặt mũi hỏi.

Dù sao hôm nay, nàng là bạn gái của Tô Nhứ.

Tô Nhứ nói: "Có một vài lần có thể nhìn ra được."

Như học trò gian lận tưởng mình che giấu khéo, nhưng thầy chỉ cần liếc xuống bục là biết ngay. Lúc 18 tuổi, Đàm Tinh Úy nào biết gì nhiều, chỉ là thích Tô Nhứ mà thôi. Cuộc sống đâu cần lý do hợp tình hợp lý như thế.

"Sau này đừng kiếm cớ nữa," Tô Nhứ nói, "muốn gặp thì cứ đến tìm chị, được không?"

"Được ạ."

"Chị thích vậy không?" Đàm Tinh Úy hỏi.

"Thích."

Vậy thì... "A Nhứ tỷ tỷ, em muốn đến nhà chị, chị chở em về nhé?"

Tô Nhứ cũng mỉm cười.

Chỉ định nói một câu thôi, nhưng thấy Tô Nhứ hào hứng, Đàm Tinh Úy bèn tiếp: "A Nhứ tỷ tỷ, A Nhứ tỷ tỷ sẽ mang em về nhà chứ ~"

Rồi lại: "Sẽ không bỏ mặc một em gái vừa đáng thương vừa đáng yêu thế này đâu nhỉ ~"

Vừa gọi vừa nhõng nhẽo: "A Nhứ tỷ tỷ, A Nhứ tỷ tỷ ~"

"Được, được, sẽ mang em về nhà, Tinh Tinh muội muội."

Tinh Tinh muội muội thế là một mạch được A Nhứ tỷ tỷ đưa về nhà.

Oa, những lời này thật thích hợp xuất hiện trên Weibo: Tiểu X cứ như vậy một đường bị chị A đưa về nhà.

Mà thời khắc lại vừa khéo đến tuyệt diệu — ngay lúc Tô Nhứ mở cửa bằng vân tay, tiếng thang máy vang lên ở đầu hành lang. Một anh giao hàng bước ra, trao cho Đàm Tinh Úy một bó hoa. Nàng đưa thẳng cho Tô Nhứ.

Mọi việc diễn ra nhanh và bất ngờ, đến khi Tô Nhứ kịp phản ứng, trong tay đã ôm hoa.

Anh giao hàng rời đi, hành lang chỉ còn hai người.

"Đàm Tinh Úy." Tô Nhứ gọi cả họ lẫn tên.

Nàng: "Có."

Chỉ để thấy rõ vẻ bất lực mà lại vui mừng, bất ngờ xen lẫn thích thú của Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy cảm thấy sung sướng vô cùng.

Vào nhà, vừa thay giày xong, tay nàng đã bị Tô Nhứ nắm, một tay ôm hoa, một tay kéo nàng vào bàn ăn.

Căn nhà không bật đèn lớn, chỉ có chiếc đèn vàng nhỏ cạnh TV trong phòng khách, ánh sáng trải dài ấm áp đến tận bàn ăn.

Trên bàn, một chiếc bánh kem sáu tấc, cắm số "1".

Nhìn kỹ hơn, trên mặt bánh trang trí hoa hồng khô, hồ điệp lan, cúc bách nhật, chính là loại hoa mà Đàm Tinh Úy từng tặng Tô Nhứ ở sân bay.

"Hả?" Đàm Tinh Úy quay lại nhìn Tô Nhứ.

Rõ ràng nàng là người ngạc nhiên, nhưng Tô Nhứ lại hỏi: "Số 1 nghĩa là gì?"

"Số 1 là..." Đàm Tinh Úy giơ một ngón tay, "ngày đầu tiên chúng ta ở bên nhau."

Tô Nhứ mỉm cười gật đầu, không biết từ đâu lấy ra chiếc bật lửa, đưa cho nàng.

Hai người kéo ghế ngồi xuống. Không biết từ khe nào, một làn gió nhẹ khẽ luồn vào. Đàm Tinh Úy che ngọn lửa, cẩn thận thắp nến.

Không gian vừa đủ tối, vừa đủ yên tĩnh, ngọn nến lay động theo gió, như một sinh vật nhỏ bé dễ thương đang khẽ nghiêng ngả sang hai bên.

Quay đầu lại, Đàm Tinh Úy phát hiện Tô Nhứ đang giơ điện thoại chụp mình.

Nàng ngẩn ra nhìn hình ảnh dừng trên màn hình vài giây, lại thấy Tô Nhứ vẫn chưa chịu bỏ xuống. Đàm Tinh Úy liền đoán:

"Quay video à?"

Tô Nhứ hờ hững đáp: "Ừ hừ."

Đàm Tinh Úy chẳng hiểu sao lại nghiêm túc ngồi thẳng dậy, còn làm bộ làm tịch, chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn Tô Nhứ hỏi:
"Tiếp theo thì sao? Quy trình tiếp theo là gì?"

Tô Nhứ bị cái bộ dạng này của nàng chọc cười. Tô Nhứ nhại lại câu "Quy trình tiếp theo là gì?" của Đàm Tinh Úy, rồi nhanh như chớp chấm một ít kem bơ, bôi ngay lên chóp mũi nàng.

"A!" Đàm Tinh Úy kêu lên.

Dĩ nhiên, nàng cũng không chịu thua. Lựa ngay một miếng kem đỏ rực, nàng bôi thẳng lên mũi Tô Nhứ.

Bôi xong, Đàm Tinh Úy khựng lại một chút rồi bật cười.

Tô Nhứ nhìn nàng, chép miệng: "Chú hề."

Đàm Tinh Úy càng cười lớn: "Đây chính là chị nói đấy nhé."

Tô Nhứ nghiêng đầu nhìn nàng.

Hề thì Hề, nhưng hề cũng có thể là mỹ nhân. Vậy cứ gọi là "tiểu mỹ" đi.

Đàm Tinh Úy giành lấy điện thoại từ tay Tô Nhứ, quay nửa vòng, nhắm thẳng vào chị:

"Nhìn này, tiểu mỹ xinh đẹp."

Đúng lúc ấy, Tô Nhứ cũng chấm kem đỏ, lại bôi lên mũi Đàm Tinh Úy, rồi lấy điện thoại về, quay nàng:

"Nhìn này, tiểu mỹ số 2."

Nàng đối với ống kính nhăn mũi một cái: "Nhà chúng ta có ba chú hề."

Tô Nhứ hỏi: "Còn một người là ai?" không đợi nàng trả lời, chị đã tự mình tiếp lời: "Ngân Thanh à?"

Đàm Tinh Úy cười: "Cái này lại là chị nói đấy nhé."

Tô Nhứ: "Không ổn, video này không thể cho cậu ấy xem được."

Đàm Tinh Úy: "Chị có thể cắt đi."

"Có lý." Tô Nhứ gật đầu, rồi lại hỏi:

"Mà này, trước đây chúng ta từng ăn bánh kem riêng với nhau một lần, em nhớ không?"

Đàm Tinh Úy gật đầu ngay:
"Tất nhiên là nhớ."

Chuyện đó rõ ràng như mới hôm qua. Là sinh nhật thứ mười tám cộng mười ngày của Đàm Tinh Úy, cũng chính là ngày thứ mười nàng quen Tô Nhứ.

Không vì lý do gì đặc biệt, chỉ đơn giản là hôm đó Đàm Tinh Úy thèm bánh kem. Đúng lúc ở nhà Tô Nhứ, nàng liền mua một chiếc bánh sáu tấc giống hệt hôm nay.

Lúc đó chủ tiệm hỏi nàng muốn số nến gì, nàng tính thời gian, muốn số 10. Đàm Tinh Úy còn tự biên tự diễn một "tiểu kịch bản": đợi Tô Nhứ sắp về đến nhà thì thắp nến, đứng ngay cửa, chờ chị mở cửa liền hô lên:

"Surprise! Chị A Nhứ, chúng ta quen nhau mười ngày rồi!"

Đàm Tinh Úy còn bổ sung: "Chính xác là mười ngày nhé."

Tô Nhứ nhìn vào mắt nàng, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Có chút không ổn, nàng hỏi: "Sao vậy? Em nhớ nhầm à?" nàng lại nghĩ ngợi: "Không sai mà, là mười ngày."

Tô Nhứ lúc này cười sâu hơn, chị không nói nàng nhớ nhầm, Tô Nhứ chỉ hỏi: "Thế sao đến ngày hai mươi lại không có gì?"

Đàm Tinh Úy hơi nghẹn. Có lẽ là... ngày thứ hai mươi... không thèm bánh kem?

Về ngày thứ hai mươi, trí nhớ của Đàm Tinh Úy mơ hồ lắm, chỉ có thể trả lời: "Không biết nữa."

"Ước đi." Tô Nhứ bỗng nói.

Đàm Tinh Úy ngoan ngoãn nghe lời, nhưng trước khi ước, nàng hỏi:

"Tại sao chị không ước?"

Tô Nhứ cười: "Nguyện vọng của em chính là nguyện vọng của chị."

Đàm Tinh Úy lập tức cười tươi, còn xoay vai một vòng:

"A~ được thôi~"

Nàng nắm chặt tay, nhắm mắt, trong lòng lẩm bẩm một hồi rồi mở mắt ra, thổi tắt nến.

"Ước gì vậy?" Tô Nhứ đưa điện thoại lại gần hơn một chút, hỏi nàng.

Mắt Đàm Tinh Úy sáng lên: "Cái này có thể nói sao?"

Tô Nhứ: "Nói ra càng linh."

Biết thừa đây là cái cớ để dụ mình nói, nhưng Đàm Tinh Úy vẫn kể:

"Em ước sau này chúng ta sẽ có thật nhiều, thật nhiều chiếc bánh kem như thế này để ăn."

Tô Nhứ "a" một tiếng thật dài.

Đàm Tinh Úy: "Không hài lòng à?"

Tô Nhứ: "Chị tưởng em sẽ ước được kết hôn với chị cơ."

Mặt Đàm Tinh Úy đỏ bừng, lập tức hiểu ra:

"Đàm Ngân Thanh làm sao mà chuyện gì cũng kể cho chị vậy?!"

Tô Nhứ cười: "Sao thế, không muốn à?"

Mặt Đàm Tinh Úy lại đỏ hơn, lí nhí: "Muốn, muốn chứ." Nói rồi nàng gỡ nến khỏi bánh, hỏi: "Em ăn được không?"

Tô Nhứ lắc đầu: "Không thể nha."

Đàm Tinh Úy ngoan ngoãn đặt xuống bàn: "Vậy còn quy trình gì nữa?"

Ánh mắt Tô Nhứ rời màn hình điện thoại, dừng lại trên gương mặt nàng.

"Đàm Tinh Úy," Tô Nhứ đối diện với nàng: "Tỏ tình với chị đi."

Đàm Tinh Úy sững nửa giây, rồi bị bất ngờ đến mức lấy tay che miệng. Không may, kem trên mũi dính thẳng vào tay. Nàng hoảng hốt tìm khăn giấy lau.

Chờ bình tĩnh lại, nàng nhìn màn hình và thở dài: "Đoạn này có thể cắt bỏ không?"

Tô Nhứ cười lắc đầu: "Ừ~ đáng yêu lắm."

Đàm Tinh Úy nhéo cằm.

Tô Nhứ tiếp lời: "Chị sẽ tự mình xem."

Vậy thì tùy. Đàm Tinh Úy không phản đối.

Bỗng nhiên, cả hai im lặng. Đàm Tinh Úy nhìn Tô Nhứ, Tô Nhứ cũng nhìn nàng.

Là Đàm Tinh Úy không nhịn được cười trước, có chút ngượng ngùng: "Cái gì?"

Tô Nhứ nói từng chữ rõ ràng: "Tỏ tình."

Đàm Tinh Úy lại định che miệng, nhưng rất nhanh nàng nghĩ đến bơ trên chóp mũi, lại lại buông tay xuống.

"Đột ngột quá." Nàng nói.

Tô Nhứ: "Không sao, tối nay chúng ta có rất nhiều thời gian, điện thoại của chị còn rất nhiều pin."

Đàm Tinh Úy: "A..."

Xem ra... không thể trốn được rồi.

Nàng nghĩ ngợi: "Chị chắc là biết rồi, em bốn năm trước đã thích chị."

Tô Nhứ rất nhẹ "ừ" một tiếng. Chống tay lên bàn, dựa đầu vào, chỉ giơ điện thoại quay, không nói nhiều lời, một bộ dạng lắng nghe.

"Bây giờ cũng vậy,"  Đàm Tinh Úy nghĩ ngợi: "Bây giờ có lẽ còn thích hơn trước kia."

Tô Nhứ hỏi: "Tại sao nhỉ?"

Đàm Tinh Úy không nói tại sao. Cái này có gì mà tại sao, thích Tô Nhứ vốn đơn giản như ăn cơm, còn yêu chị ấy hơn thì tựa như hít thở.

Nàng chính là trời sinh thánh thể thích Tô Nhứ.

"Không tại sao cả, chỉ là thích," giọng nàng lí nhí, cũng làm nũng lên: "Chị A Nhứ."

Gọi xong nàng nắm lấy ngón tay Tô Nhứ, mặc kệ điện thoại có quay được mình không, nàng chỉ lo làm việc của mình, dùng má cọ cọ mu bàn tay chị: "Em cũng muốn nghe chị tỏ tình."

Comments