Chương 39: Cùng Tinh Tinh (2)

Chương 39: Cùng Tinh Tinh (2)

Tô Nhứ đưa Đàm Tinh Úy về nhà, mua cho nàng nước cam và bánh tart trứng.

Điều hòa hô hô thổi, gương mặt Đàm Tinh Úy vẫn còn lưu lại vết hồng do cái nóng ngoài trời, nàng ôm ly nước cam, chỉ ngồi một nửa trên sofa.

Phòng khách yên tĩnh, ai cũng không nói gì, Đàm Tinh Úy chỉ cúi mắt nhìn ly nước cam của mình, không biết đang suy nghĩ gì.

Tô Nhứ ngồi ở sofa đơn bên cạnh. Điện thoại của cô lúc này nhận được một tin nhắn, đồng nghiệp hỏi cô đi đâu vậy?

Tô Nhứ trả lời: "Có việc về nhà một chuyến, giúp tôi báo ra ngoài nhé, lát nữa sẽ quay lại, cảm ơn."

Cất điện thoại lại, Tô Nhứ dựa vào sofa.

Cô cũng không biết mình đang suy nghĩ gì.

Đã ngồi một lúc lâu, ly nước cam trong suốt trên tay Đàm Tinh Úy chỉ vơi đi một chút, bánh tart trứng trên bàn nóng hổi bốc lên làn khói khó nhận ra.

"em đến Đức Nhạc viên nhiều lần như vậy sao?" Một lúc sau, Tô Nhứ lên tiếng hỏi.

Đàm Tinh Úy lấy ống hút từ trong miệng ra, đáp một tiếng "ừm", rồi lại đưa ống hút vào miệng.

"Xem TV không?" Tô Nhứ lại hỏi.

Lần này Đàm Tinh Úy không buông ống hút ra, nàng mím môi quay đầu, đồng thời cũng gật đầu với Tô Nhứ: "Được ạ."

Đàm Tinh Úy nói gì cũng được, Tô Nhứ liền mở cho cô bé xem chương trình giải trí của nhóm nhạc nam đang hot gần đây, theo sở thích của Đàm Ngân Thanh.

Chương trình đi được mười phút, ly nước cam của Đàm Tinh Úy đã với quá nửa, nàng bắt đầu ăn bánh tart trứng.

Năm phút sau, Đàm Tinh Úy cầm lấy cái thứ hai.

"Chị A Nhứ," Đàm Tinh Úy đưa về phía cô: "Chị ăn không?"

Tô Nhứ lắc đầu: "Em ăn đi."

Tô Nhứ mua ba cái, Đàm Tinh Úy trong mười phút đã ăn hết. Có lẽ là khát, phần nước cam còn lại cũng không giống như ban đầu, rất nhanh đã uống xong.

Khi ống hút truyền đến tiếng "sột sột" hút không khí, thời lượng chương trình hiển thị 26 phút, Đàm Tinh Úy rút một tờ giấy đè lên mép miệng.

Nàng dường như đột nhiên kinh ngạc, "a" một tiếng: "Hôm nay thứ năm kìa," nàng cũng nhìn Tô Nhứ: "Chị có phải phải đi làm không ạ?"

Tô Nhứ trong lòng cười cười: "Không sao, lát nữa đi."

Đàm Tinh Úy hình như suy nghĩ một lúc: "Vậy em đi trước nhé," nàng nói rồi đứng dậy: "Cảm ơn chị đã chiêu đãi."

Tô Nhứ nói: "Được."

Tô Nhứ đưa Đàm Tinh Úy đến cổng khu nhà, nhìn cô bé lên xe rồi mới lại quay về công ty.

Từ nhà Tô Nhứ đến nhà Đàm Ngân Thanh có chút khoảng cách. Tô Nhứ tính thời gian gần đủ liền gửi tin nhắn cho Đàm Ngân Thanh, đơn giản trình bày sự việc vừa xảy ra, rồi hỏi Đàm Tinh Úy đã về đến nhà chưa?

Đàm Ngân Thanh nói: "Nó bị lỡ hẹn đi tìm cậu làm gì? Không biết cậu phải đi làm à."

Tô Nhứ: Trưa nay tớ vừa hay về nhà.

Tô Nhứ: Tiện thôi, đừng mắng con bé.

Đàm Ngân Thanh cũng đang đi làm, cô nàng cần hỏi Đàm Tinh Úy, hoặc là hỏi ba mẹ, mới có thể có được câu trả lời.

Đợi một lúc, Tô Nhứ không đợi được Đàm Ngân Thanh, mà đợi được chính chủ.

Ảnh đại diện của Đàm Tinh Úy từ phía dưới nhảy lên.

Cô bé nói: "Chị A Nhứ, tại sao chị không tự mình hỏi em?"

Đàm Tinh Úy: Em về đến nhà rồi ạ.

Đàm Tinh Úy: Lần sau tự mình hỏi em được không?.

Tô Nhứ vẫn luôn cảm thấy việc vô cớ xen vào cuộc sống của người khác là một hành vi rất không có giới hạn. Cô duy trì cảm giác giới hạn này trong cuộc sống, cũng vì cảm giác giới hạn này mà tránh được rất nhiều phiền phức.

Nhưng rõ ràng Đàm Tinh Úy không giống, Tô Nhứ cho phép mình và cô bé ở bên nhau trong những khoảng thời gian vô nghĩa, Tô Nhứ mặc kệ cô bé đến gần, dường như không thể nói với Đàm Tinh Úy là không tiện, cho dù Tô Nhứ thật sự không quá tiện. Tất cả những băn khoăn đều bị bỏ xuống, biến thành một tiếng "được" không cần suy nghĩ.

Cho nên ngay cả Đàm Ngân Thanh cũng ngạc nhiên, Đàm Tinh Úy có thể ở lại nhà Tô Nhứ.

Đơn giản là Tô Nhứ lại nhặt được một Đàm Tinh Úy đáng thương.

Lần này là ở cửa nhà. Tinh Tinh đáng thương nói mệt quá, hôm nay chơi cả ngày, hôm qua thức đêm không ngủ ngon, quên mang chìa khóa nhà, trong nhà không có ai.

"Buồn ngủ quá chị A Nhứ."

Đột ngột xuất hiện ở cửa nhà người khác thật sự rất không lễ phép.

Nhưng nếu là một chú thỏ con ấm ức.

Tô Nhứ đưa cho Đàm Tinh Úy một đôi dép đáng yêu, nói với cô bé: "Vào đi, bên ngoài nóng."

Lúc đó là bốn giờ chiều cuối tuần, Tô Nhứ đang ở nhà làm bảng biểu, hẳn là không nên bị làm phiền.

Nhưng cũng không bị làm phiền.

Sau khi Đàm Tinh Úy vào, Tô Nhứ vào bếp cắt dưa hấu. Chờ cô đi ra, Đàm Tinh Úy đã ngã vào sofa ngủ rồi.

Cô bé nghiêng nghiêng dựa vào lưng ghế sofa, một tay lót dưới má, một tay hờ hững ôm một chiếc gối vuông.

Tô Nhứ nhẹ nhàng đặt dưa hấu lên bàn, vào phòng ngủ lấy một chiếc chăn, rồi lại đi đến trước mặt Đàm Tinh Úy.

"Tinh Tinh." Tô Nhứ gọi cô bé.

Đàm Tinh Úy mơ màng mở mắt.

Tô Nhứ nói: "Nằm xuống ngủ, được không?"

Đàm Tinh Úy "ừm" một tiếng, liền ngã xuống gối trên sofa. Tô Nhứ đắp chăn cho cô bé, điều chỉnh hướng gió của điều hòa, ngồi ở vị trí đầu của Đàm Tinh Úy, tiếp tục làm bảng biểu của mình.

Viết được một lúc, Đàm Tinh Úy động đậy.

Tô Nhứ dừng động tác, người bên cạnh lại đưa tay lên đặt dưới má, đầu dựa vào, mặt bị ép đến biến dạng.

Chờ Tô Nhứ ý thức được mình đang làm gì, ngón tay cô đã ở trên mặt Đàm Tinh Úy.

Đã như vậy rồi, chọc chọc đi.

Nhưng dường như có chút không ổn, Đàm Tinh Úy lại động, Tô Nhứ vội vàng thu tay lại, vờ như tiếp tục công tác, dùng khóe mắt quan sát cô bé.

Đàm Tinh Úy lại ngủ.

Hôm nay Tô Nhứ tâm huyết dâng trào làm bữa tối, những món ăn rất bình thường, Đàm Tinh Úy lại như đang ăn sơn hào hải vị, rau xanh trong miệng cô bé cũng được khen ra hoa.

Ăn no xong, Đàm Tinh Úy cúi đầu uống nước, mắt đảo qua đảo lại.

Dáng vẻ này của Đàm Tinh Úy, Tô Nhứ dường như đã từng thấy.

Quả nhiên ngẩng đầu, Đàm Tinh Úy liền nói: "Ngày mai có bạn lại hẹn em đến khu Ba Nghi chơi."

Tô Nhứ hỏi: "Chơi gì đấy?"

Đàm Tinh Úy: "Chơi nước, công viên gì đó, có một con suối nhỏ."

Tô Nhứ gật đầu: "Phải chống nắng."

Đàm Tinh Úy ngắn gọn nói một tiếng "Vâng", liền lập tức nói: "Sáng sớm phải qua đây."

Tô Nhứ nhìn vào mắt Đàm Tinh Úy: "Sáng sớm, là sớm thế nào?"

Đàm Tinh Úy: "8 giờ phải tập hợp."

Tô Nhứ nghiêm túc gật đầu: "Sớm quá nhỉ."

Đàm Tinh Úy lại uống một ngụm nước.

Tiếp theo ngẩng đầu, cô bé nói: "Chị A Nhứ, em có thể ở nhà chị không ạ? Ngày mai sẽ không cần phải dậy sớm như vậy."

Hôm nay mở ra một chương mới trong cuộc sống Đàm Tinh Úy ở nhà Tô Nhứ.

Cô bé nói ngày mai cũng sẽ đến chơi, ngày kia cũng đến chơi. Cô bé nói đến kỳ kinh nguyệt muốn nghỉ ngơi, lại nói máy chơi game của chị A Nhứ hay quá...

Đàm Tinh Úy dọn dẹp gọn gàng căn nhà thỉnh thoảng bừa bộn của Tô Nhứ. Cô bé luôn có rất nhiều lời an ủi, giải khuây sau những giờ làm việc mệt mỏi. Thậm chí còn cố ý học vài thủ pháp massage vai cho Tô Nhứ. Mỗi sáng, cô bé cùng Tô Nhứ tỉnh dậy, chống tay dưới cằm, ngồi chờ Tô Nhứ thay quần áo trong phòng tắm rồi bước ra.

Mỗi lần Tô Nhứ về nhà, người mở cửa đều là Đàm Tinh Úy. Ngày nào chị cũng nghe thấy tiếng gọi: "Tạm biệt chị A Nhứ", hay "Chị A Nhứ về rồi." Ngày nào cũng nhận được tin nhắn kể chuyện vặt vãnh trong nhà. Tô Nhứ sẽ trong những mối quan hệ xã giao mệt mỏi mà nghĩ đến Đàm Tinh Uý, mua bánh kem chỉ vì họ đã quen nhau mười ngày.

Họ cùng nhau xem TV, cùng nhau xem phim, cùng nhau xem tin tức, cùng nhau xem kịch nói. Tô Nhứ nuôi dưỡng thói quen mỗi ngày đều thay quần áo mới, chỉ vì một câu khen ngợi buổi sáng. Tô Nhứ cũng tập thành thói quen cứ 5 giờ chiều lại hỏi Đàm Tinh Úy: "Em muốn ăn gì để chị mang về?"

Nhưng thời gian dù đẹp đến đâu cũng phải đến lúc kết thúc.

Tối ngày thứ mười kể từ khi Đàm Tinh Úy đến nhà Tô Nhứ, cô bé đột nhiên nói:

"Chị A Nhứ, ngày mai em phải về nhà rồi."

Đàm Tinh Úy nói lời này khi đang cúi đầu gắp thức ăn, một con tôm cô bé không biết là muốn ăn hay không muốn ăn, sắp đưa vào miệng, lại đặt về bát.

Tô Nhứ nhớ lại gần đây Đàm Tinh Úy mới mua một chiếc túi, trên túi treo một món đồ trang trí vẽ hai cô gái. Và không bao lâu, Đàm Tinh Úy hỏi Tô Nhứ có xem qua một bộ truyện tranh nào đó không.

Tô Nhứ đã xem qua, Tô Nhứ cũng nhận ra món đồ trang trí đó, nhưng Tô Nhứ đều nói không có.

Nếu Đàm Tinh Úy không mua chiếc túi đó, cô bé không hỏi về bộ truyện tranh đó, có lẽ Tô Nhứ sẽ giữ lại.

Cho nên khi Đàm Tinh Úy nói phải về, Tô Nhứ không hỏi tại sao lại đột ngột như vậy, cũng không hỏi có phải người nhà gọi về hay không. Tô Nhứ chẳng làm gì để giữ, giống như bao lần trước, khi nghe cô bé nói ra rất nhiều lời, mà Tô Nhứ chỉ lặng lẽ tiếp nhận.

Tô Nhứ nói: "Được."

Ngày hôm sau là Tô Nhứ đưa Đàm Tinh Úy về. Từ nhà mình rời đi, đến bãi đỗ xe ngầm của khu nhà Đàm Tinh Uý.

Trước khi xuống xe, Đàm Tinh Úy nói cảm ơn chị A Nhứ đã chăm sóc nhiều ngày như vậy, Đàm Tinh Úy nói ở cùng chị A Nhứ rất vui, Đàm Tinh Úy nói tạm biệt chị A Nhứ.

Cô bé có vẻ như chỉ vì được ở cạnh chị A Nhứ nhiều ngày liền mà cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nhưng A Nhứ tỷ tỷ thì dường như không giống thế.

Ngày hôm nay, Tô Nhứ vẫn theo thói quen tan làm, yên lặng trở về nhà, yên lặng mở cửa, mua chút đồ ăn rồi lại gọi thêm đồ ngoài, tiếp tục ngồi xuống xem nốt bộ phim truyền hình buổi tối.

Mãi đến trước giờ đi ngủ, khi bước vào phòng mới phát hiện ra trên giường, đúng chỗ mà Đàm Tinh Úy thường nằm, đặt một chú thỏ bông nhỏ.

Trên chú thỏ bông dán kèm một tờ giấy ghi chú:

"Những ngày không có Tinh Tinh, để thỏ thỏ ngủ cùng chị A Nhứ nhé!"

Tâm trạng vốn dĩ bình thản của Tô Nhứ, ngay khoảnh khắc đó, liền không còn giữ được nữa.

Comments