Không có nhiều lời qua tiếng lại, hai người họ trông vừa quen thuộc lại vừa xa cách. Xe dừng lại, nàng nói với Tô Nhứ: "Mừng chị đã về nước."
Tô Nhứ đáp: "Cảm ơn em, cảm ơn đã đến đón chị, và cũng cảm ơn vì bó hoa."
Đàm Tinh Úy chỉ mỉm cười đáp lại rồi bước xuống xe.
Nàng đóng cửa lại, đi thẳng về phía trung tâm thương mại mà không hề ngoảnh đầu.
Vì thế, nàng đã không thấy được, Tô Nhứ ôm bó hoa nàng tặng, từ từ hạ cửa kính xe xuống. Cô nhìn theo bóng lưng nàng một lúc lâu rồi mới chậm rãi kéo kính xe lên.
Nụ cười trên môi cô nhạt dần, chỉ còn lại một tiếng thở dài giấu kín trong xe.
. . . .
Đàm Tinh Úy làm gì có hẹn với người bạn nào.
Trên đoạn đường từ vỉa hè đến cổng lớn trung tâm thương mại, danh bạ điện thoại suýt bị Đàm Tinh Úy lướt đến bốc khói. Trông thì có vẻ như gọi cho ai cũng được, nhưng ngẫm lại thì gọi ai cũng không hợp.
Cuối cùng, nàng đành vươn "vuốt ma" về phía chị bạn chủ tiệm hoa, Tuyết Phù.
Buổi chiều mới ghé qua xem việc kinh doanh, tối đến làm phiền một chút chắc chị ấy sẽ không để ý đâu. Tốt, quyết định là chị ấy vậy.
"Ăn gì chưa?" Điện thoại vừa kết nối, Đàm Tinh Úy đã hỏi ngay.
Tuyết Phù: "Chưa, vẫn đang bận đây, sao thế?"
Đàm Tinh Úy: "Muốn ăn gì, em mua cho, giao hàng tận nơi."
Tuyết Phù: "Thật hay giả vậy, tốt thế."
Đàm Tinh Úy: "Em đang ở quảng trường Lập Đức."
Tuyết Phù: "Không phải em đi đón người ta ở sân bay à, sao không đi ăn cùng bạn luôn?"
Đàm Tinh Úy: "Ai biết được, chắc đi đón không bao ăn ở."
Tuyết Phù đã quen với mấy câu đùa của Đàm Tinh Úy: "Em cứ xem rồi mua đi, chị ăn gì cũng được, cảm ơn nhiều."
Nửa tiếng sau, Đàm Tinh Úy xách theo một túi đồ ăn lớn, chen vào tiệm hoa đang bừa bộn của Tuyết Phù.
"Em đến rồi à," Tuyết Phù tay vẫn đang bận gói hoa: "Sao hôm nay lại có thời gian rảnh rỗi đến tìm chị thế?"
Đàm Tinh Úy: "Cuối tuần mà."
"Thôi đi," Tuyết Phù ném cho nàng một cái nhìn "Chị còn không hiểu em à": "Nói đi, chiều nay đi đón ai ở sân bay đấy?"
Đàm Tinh Úy bỗng tươi cười rạng rỡ: "Chị đoán xem."
Tuyết Phù: "Bạch nguyệt quang của em à?"
Đàm Tinh Úy "oa" một tiếng: "Chị đoán hay thật."
Ngược lại, người đoán đúng lại tỏ ra kinh ngạc. Cô ấy mở to mắt nhìn nàng: "Thật á? Em thật sự đi đón bạch nguyệt quang của em á?"
Đàm Tinh Úy: "Ừ hử," nàng ra vẻ bí ẩn.
Tuyết Phù là đàn chị hơn nàng một khóa và học cùng trường. Hai người quen nhau vì đều đến từ Hải Thành, sau này Tuyết Phù thường rủ nàng đến câu lạc bộ kịch nói nên càng trở nên thân thiết.
Tuyết Phù gói xong bó hoa trên tay rồi dọn ra một khoảng trống trên bàn. Đàm Tinh Úy lấy pizza và gà rán đã đóng gói ra, lần lượt bày đầy mặt bàn.
"Thế sao em không đi ăn cơm cùng người ta?" Tuyết Phù hỏi.
Đàm Tinh Úy: "Chị ấy phải về nhà, chị ấy không biết em đến đón."
"Anh ta không biết á?" Vẻ mặt kinh ngạc của Tuyết Phù lại xuất hiện: "Em, em như vậy..." Cô ấy suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhận ra từ mình nghĩ đến lúc đầu là hợp nhất: "...đường đột quá đấy."
"Đúng là rất đường đột," chính nàng cũng phải bật cười: "Hết cách rồi, ai bảo chị ấy chiều em như vậy."
Tuyết Phù "chậc" một tiếng: "Anh ta thấy em thì phản ứng thế nào?"
Đàm Tinh Úy nghĩ ngợi: "Cũng bình thường thôi, giống như trước đây."
Tuyết Phù: "Trời ạ, anh ta có mắt không vậy!"
Đàm Tinh Úy nhún vai: "Chắc chỉ xem em là em gái thôi."
"Thật không đó," Tuyết Phù tỏ vẻ ghét bỏ: "Không phải là biết rõ mà giả vờ đấy chứ?"
Đàm Tinh Úy lắc đầu, quả quyết: "Không đâu."
"Vậy còn em?" Tuyết Phù hỏi: "Em nhìn thấy anh ta thì cảm giác thế nào?"
Nàng thở dài một hơi thật sâu: "Khó tả lắm."
Tuyết Phù cười: "Lại yêu rồi à?"
Nàng không tỏ rõ thái độ: "Không biết, không biết nữa."
Tuyết Phù định nói gì đó, nhưng rồi lại nhanh chóng cúi đầu nghịch lon nước ngọt, vẻ như muốn nói lại thôi.
"Muốn nói gì thì nói đi." Nàng lên tiếng.
Tuyết Phù: "Thật khó tưởng tượng em lại thích một người con trai đến mức này."
Đàm Tinh Úy khựng lại.
"Trước đây chị cứ tưởng em ghét con trai lắm, cho đến khi em nói em có một bạch nguyệt quang," Tuyết Phù tự mình "à" lên một tiếng: "Chẳng lẽ chính vì bạch nguyệt quang của em mà em chẳng vừa mắt ai? Yêu đương cũng không thèm?" Cô ấy lại gật gù: "Cũng có lý đấy nhỉ."
Đàm Tinh Úy: "..."
Đến lượt nàng muốn nói lại thôi.
Đúng là không thể giải thích rõ với mấy cô nàng gái thẳng này mà.
Quá đáng hơn là, Tuyết Phù ăn thì cứ ăn đi, lại còn bắt đầu hát: "Cô ấy chỉ là em gái của tôi..."
Đàm Tinh Úy: "..."
"Thôi thôi không hát nữa," Tuyết Phù cười cười rồi lại hỏi: "Trước đây không phải em bảo hai người không liên lạc sao? Sao em biết anh ta về nước? Còn biết cả chuyến bay nữa."
Đàm Tinh Úy gật đầu: "Câu hỏi rất hay."
Lúc trước, để tránh tiết lộ quá nhiều gây ra phiền phức không cần thiết, nàng đã nói với mỗi người một lý do khác nhau, vì thế nàng hỏi dò: "Em nói với chị người ấy là ai ấy nhỉ?"
Tuyết Phù: "Bạn học của họ hàng em."
Đàm Tinh Úy "à" một tiếng.
Tâm sự thiếu nữ, nói với ai cũng như không nói với ai.
"Họ hàng em nói cho em biết." Nàng thuận miệng nói theo.
Tuyết Phù tò mò: "Họ hàng em biết em thích bạn học của họ à?"
Đàm Tinh Úy: "Không biết, không ai biết cả."
Tuyết Phù "a" lên rồi lại "ồ" một tiếng, nuốt một miếng pizza vào bụng, cô ấy đột nhiên cười phá lên: "Em thật sự có bạch nguyệt quang à, chị cứ tưởng em bịa ra đấy."
Nàng thắc mắc: "Em bịa ra chuyện này làm gì?"
Tuyết Phù: "Để từ chối mấy người theo đuổi em chứ sao."
Nàng nghĩ lại: "Nói cũng đúng."
Tuyết Phù cười tươi: "Thấy chưa, lúc trước Trần Tổ nghe xong là không dám nhờ chị hỏi han về em nữa."
Đàm Tinh Úy hỏi: "Trần Tổ là ai?"
Tuyết Phù định giải thích, nhưng lời đến bên miệng lại thôi: "Thôi, không quan trọng," nhưng cô ấy lại nhanh chóng nhớ ra: "À! Hay em đang nói Triệu Hâm Đào."
Nàng gật đầu: "Lần nào gặp em, cậu ta cũng nói mấy câu sến súa, ngấy chết đi được," nàng nghĩ rồi bổ sung: "Hồi đó sau khi biết chuyện này, cậu ta còn hủy kết bạn WeChat với em ngay khi sự kiện còn chưa kết thúc."
Tuyết Phù: "...Tổn thương đến vậy cơ à."
Đàm Tinh Úy: "Sau này muốn xin bản thảo lại kết bạn lại với em."
Tuyết Phù: "Em đồng ý không?"
Đàm Tinh Úy: "Không, em đưa cho Lâm Mông."
"Ha ha ha," Tuyết Phù bật cười, giơ ngón cái với nàng: "Để cậu ta phải đi cầu xin Lâm Mông, chắc còn khó chịu hơn chết."
Đàm Tinh Úy: "Vậy thì không liên quan đến em."
Tuyết Phù: "Em dám nói không phải em cố ý không?"
Nàng không nói gì, chỉ lắc lắc đầu.
Tuyết Phù: "Đúng là em rồi, có thù tất báo."
Hai người im lặng ăn pizza một lúc, Tuyết Phù đột nhiên lại nói: "Không ngờ em cũng có hứng thú với kịch nói đấy."
Đàm Tinh Úy "ha ha" hai tiếng.
Bản thân nàng thực sự không có hứng thú, vậy thì tại sao chứ?
Chắc các bạn thông minh đều đã đoán ra rồi.
Không sai, chính là vì Tô Nhứ ở trong câu lạc bộ kịch nói.
Chuyện nàng cùng Tô Nhứ đi xem kịch xảy ra vào ngày cuối cùng nàng ở nhà chị ấy. Bởi vì thực sự không bịa ra được lý do nào để ở lại nữa, nàng bèn tạo cho mình một dấu chấm hết hoàn hảo, nói với chị ấy rằng xem xong vở kịch của chị A Nhứ rồi sẽ về.
Tô Nhứ nói được.
Sau này, những đêm khuya tĩnh lặng, nàng tự phân tích lại, nếu lúc đó nàng cứ không có lý do mà ở lì nhà Tô Nhứ, chắc chị ấy cũng sẽ không đuổi nàng đi đâu.
Nhưng dù hối hận, nàng cũng tự nhủ rằng, cứ ở lì nhà người ta mãi thì hình tượng của mình sẽ xấu đi, rất dễ trở thành đứa em gái của bạn học vừa phiền phức vừa dính người, đuổi mãi không đi.
Ít nhất bây giờ trong mắt Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy vẫn là một cô bé xinh đẹp, tự nhiên, hào phóng, thành tích tốt và rất ngoan ngoãn.
Lần xem kịch đó, Tô Nhứ đã dành cho nàng một vị trí rất tốt. Mặc dù suốt buổi diễn chỉ có một mình nàng, mặc dù Tô Nhứ cũng không lên sân khấu, nhưng nàng vẫn xem rất nghiêm túc từ đầu đến cuối.
Trong mắt nàng, công sức của Tô Nhứ thấm đẫm trong từng lời thoại, từng đạo cụ, từng bối cảnh. Vì vậy, nàng xem rất chăm chú, rất nhập tâm, và cũng rất tự hào, càng cảm thấy sâu sắc rằng câu lạc bộ kịch nói này không có Tô Nhứ thì không thể nào hoạt động được.
Sau này, nàng cũng đảm nhận những nhiệm vụ giống hệt Tô Nhứ trong câu lạc bộ kịch nói, để trải nghiệm những gì chị ấy đã từng trải qua.
Nàng không biết vì sao mình phải làm những điều đó, nàng cũng không giải thích với chính mình.
"Vậy em," Tuyết Phù uống một hớp nước, lại tò mò hỏi: "Em có định làm gì không? Giờ anh ta về rồi, em... có định theo đuổi anh ta không?"
Đàm Tinh Úy trả lời rất nhanh: "Không được."
Tuyết Phù hỏi: "Tại sao không?"
Tại sao không, câu hỏi này đúng là làm khó nàng.
Đàm Tinh Uý nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn trả lời qua quýt: "Cứ như vậy đi."
Tuyết Phù: "Cũng phải, có theo đuổi thì cũng phải là anh ta theo đuổi em."
Đàm Tinh Úy vì câu nói hùng hồn của Tuyết Phù mà suýt phun cả nước ra ngoài.
Tuyết Phù: "Sao thế! Chỗ nào không đúng!"
Nàng giơ ngón cái với Tuyết Phù: "Có chất liệu để tối nay nằm mơ rồi đấy."
Tuyết Phù không phục: "Sao em lại như thế!"
Đàm Tinh Úy lấy điện thoại ra: "Bây giờ gọi cho chị ấy luôn nhé," nàng bấm bừa hai cái, đưa cho Tuyết Phù: "Chị nói đi."
Tuyết Phù đang ngồi thẳng tắp lập tức xìu xuống: "Cánh gà hôm nay ngon thật."
Dường như hiểu ra nàng sẽ không nói thêm gì nữa, Tuyết Phù không tiếp tục lân la về người được gọi là "bạch nguyệt quang" của nàng.
Nói đến "bạch nguyệt quang", cái tên này vẫn là do Tuyết Phù đặt. Ban đầu nàng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, còn có chút xấu hổ, sau này dần dần chấp nhận, rồi đến cuối cùng, nàng cảm thấy không có từ nào hợp với Tô Nhứ hơn là "bạch nguyệt quang".
Chỉ tiếc là vì họ không có bạn chung, nên chẳng có ai gọi chị ấy là bạch nguyệt quang cả.
Đúng là một niềm tiếc nuối lớn trong đời Đàm Tinh Úy.
Ăn uống xong, Tuyết Phù tiếp tục bận rộn. Đàm Tinh Uý dọn dẹp rác rồi tạm biệt Tuyết Phù.
Buổi tối không có kế hoạch nào khác, nàng đi dạo ở con phố gần đó rồi về nhà. Phòng khách chỉ bật một cái đèn nhỏ, Đàm Ngân Thanh đang nằm trên sofa chơi game.
Comments