Đây là lần đầu tiên Đàm Tinh Úy đứng ở góc nhìn của Tô Nhứ, nghe câu chuyện của họ.
Cốt truyện rất quen thuộc, nhưng mọi thứ lại rất xa lạ. Ra là chị ấy nghĩ như vậy, ra là sự việc là như thế này.
Đàm Tinh Úy cũng rất không có tiền đồ, từ lúc Tô Nhứ không sót một chữ mà đọc lại những dòng chữ trên tờ giấy ghi chú của chú thỏ con, sống mũi nàng đã bắt đầu cay cay.
Giọng chị rất nhạt, khả năng tự thuật rất tốt. Tô Nhứ nói những điều này khi còn nhìn chằm chằm vào mắt nàng. Khi chị nói đến việc mình ở trên máy bay gửi lời xin lỗi cho nàng, chị nói "Em đó, đã chặn chị", nàng cuối cùng cũng không nhịn được, hít sâu một hơi, đồng thời, nước mắt rơi xuống.
Tô Nhứ dường như đã đoán trước được nàng sẽ khóc, không nhanh không chậm rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng đặt lên mắt nàng.
Đàm Tinh Úy định nhận lấy khăn giấy tự mình lau, nhưng nàng vẫn buông tay xuống.
Cứ để Tô Nhứ lau đi, ai làm mình khóc thì người đó lau.
Đàm Tinh Úy không chắc mình khóc là vì ấm ức cho chính mình ngày trước, hay là ấm ức cho Tô Nhứ ngày trước. Có lẽ là cả hai. Giờ phút này trong lòng nàng có cảm giác vận mệnh trêu ngươi, nhưng họ lại vốn nên như thế.
"Xin lỗi." sau khi Tô Nhứ kể xong câu chuyện, nàng nói, giọng mũi rất nặng.
Tô Nhứ cười cười, lại ấn nhẹ vào khóe mắt nàng: "Xin lỗi vì chuyện gì?"
Đàm Tinh Úy nói: "Em quá tùy hứng, em cũng không hỏi rõ ràng đã chặn chị."
Tô Nhứ: "Chị quả thực đã không đến."
Đàm Tinh Úy: "...Biết rồi, vậy thì em cũng..." nàng có cảm giác lời nói bị chị chặn lại, giây trước còn đang bi thương, giây này đã cười: "Chị quá đáng quá, tại sao lại không đến?"
Tô Nhứ: "Chẳng phải là chị hối hận đây sao."
Đàm Tinh Úy lại nghẹn họng, sao lời nào cũng bị chị ấy nói hết vậy.
Đàm Tinh Úy: "Sao chị biết lúc đó em muốn nói gì?"
Tô Nhứ lắc đầu: "Chị không biết," còn hỏi nàng: "Em muốn nói gì?"
Đàm Tinh Úy: "Em... em."
Tô Nhứ: "Ừm?"
Đàm Tinh Úy cảm thấy Tô Nhứ chắc là có thể đoán được, nhưng nàng không chắc biểu cảm lúc này của chị là đang nghi hoặc, hay là đang muốn nàng tự mình nói ra.
Bất kể là gì, Đàm Tinh Úy đều sẽ nói: "Em là muốn tỏ tình với chị."
Tô Nhứ cười cười, một chút cũng không kinh ngạc: "Cảm ơn em."
Đàm Tinh Úy: "Không có gì!"
Chị không hỏi chi tiết về lời tỏ tình, nàng cũng không nói cụ thể.
Nói cụ thể, Đàm Tinh Úy cũng không nói được gì. Lúc đó trong lòng có lẽ có một bản thảo, nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, nào còn có thể nhớ được chi tiết, chỉ nhớ rằng ý chính là tỏ tình.
Thực ra năm đó nàng muốn nói gì, nói là tỏ tình hay là chuyện khác, đối với họ bây giờ đã không còn quan trọng.
Tỏ tình rồi thì sao, tỏ tình xong muốn làm gì? Khi đó nàng chưa nghĩ ra, nàng khi đó chỉ muốn làm chuyện này.
Họ một người vừa mới vào đại học, một người vừa mới ra nước ngoài. Một người mới tốt nghiệp cấp ba còn rất non nớt, một người đã nửa bước chân vào xã hội. Họ quả thực không quá thích hợp. Giả như thực sự có bước tiếp theo, vừa đến đã yêu xa, ai mà chịu nổi, quá chậm trễ.
Tô Nhứ không đến là đúng. Chuyện này nếu đặt vào Đàm Tinh Úy của hiện tại, nếu nàng là Tô Nhứ lúc đó, nếu nàng đi, nghe xong lời tỏ tình chân thành đó, nàng cũng không biết nên làm thế nào.
Có thể đáp lại, có lẽ cũng chỉ là cảm ơn em đã thích.
Nói không chừng lời cảm ơn cũng có thể làm vị tiểu thư kia không vui, vẫn sẽ bị chặn.
Ha ha, khó chiều quá nhỉ.
Ai da, chị A Nhứ thật sự quá tốt, Đàm Tinh Úy hư như vậy mà chị ấy còn chịu quay đầu lại thương yêu, cưng chiều.
Nghĩ đến những điều này, Đàm Tinh Úy cả người đều treo trên người Tô Nhứ.
Hai người ngồi ở vị trí của mình, nàng là nghiêng qua ôm chị. Mặc dù chị vẫn luôn vỗ lưng nàng, rất thoải mái, nhưng vì tư thế này rất kỳ quặc, nàng rất nhanh đã đau eo.
Cho nên nàng lập tức từ trên người chị ngồi dậy: "Ăn bánh kem."
Tay Tô Nhứ lập tức trống không, liền bật cười: "Được."
Nhưng không ăn ngay, nàng ghé lại gần hôn Tô Nhứ một cái.
Hôn là Đàm Tinh Úy muốn hôn, đỏ mặt cũng là nàng. Vẫn không đổi được tính cách làm chuyện lớn là hoảng loạn. Người xấu hổ lúc nào cũng bắt đầu múa may tay chân, cầm nĩa lại buông, cầm dao lại buông, một tay cầm nến một tay cầm đĩa không biết muốn làm gì.
Tô Nhứ cũng không biết giúp một chút, chỉ biết cười cười cười.
Nàng không làm nữa, Đàm Tinh Úy ném con dao đến trước mặt Tô Nhứ: "Chị làm đi."
Tô Nhứ vẫn không nói gì, chị dùng mu bàn tay nhẹ nhàng gạt hai cái lên má nàng: "Đáng yêu quá."
Miệng Đàm Tinh Úy lại cong lên.
Nàng cứ thế lặng lẽ nhìn chị cắt bánh kem, nhìn con dao rơi vào lớp bơ, cắt bánh kem ra một khe hở.
"Cười gì đấy?" Tô Nhứ đang cắt bánh ở phía bên kia, đột nhiên hỏi.
Nụ cười của Đàm Tinh Úy cứng lại bên miệng, nàng rõ ràng đã lại gần rồi mà.
"Cười..." nàng liền cười: "Không nói cho chị biết."
Nhưng cũng rất nhanh, nàng lại nói: "Chị A Nhứ, tay chị đẹp quá."
Nói đến đây thì không được, vị chị gái nào đó ra vẻ lên, vốn dĩ một động tác cầm dao rất tự nhiên, đột nhiên duỗi dài ngón tay, đè lên sống dao.
Nàng lập tức cười rộ lên: "Chị A Nhứ, chị cũng rất đáng yêu."
Tô Nhứ vén một lọn tóc, đặt miếng bánh kem đã cắt xuống trước mặt nàng.
Sau đó chị không cắt nữa.
"Chị không ăn sao?" Đàm Tinh Úy hỏi.
Tô Nhứ lắc đầu: "Đút chị ăn."
Ai da, sến quá!
Cuối cùng cũng có thể ăn bánh kem. Đàm Tinh Úy cứ thế chị một miếng em một miếng, chị một miếng em lại một miếng, cùng Tô Nhứ ăn hết bánh kem.
Có chút quá no rồi, ăn xong hai người dọn dẹp rồi đi dạo một lát.
Cuối tuần vui vẻ lặng lẽ đếm ngược. Hai người trở về sau cũng không vội gì, nhưng tắm rửa xong, đánh răng xong rồi lên giường, cũng đã rạng sáng.
Đàm Tinh Úy lên giường trước, không bao lâu Tô Nhứ thơm tho cũng ra.
Cũng giống như rất nhiều lần trước đây, chị vòng đến phía bên kia giường, tắt đèn, lật chăn, nằm vào.
Nàng nắm lấy chăn hít sâu một hơi, lấy hết can đảm.
Không dũng cảm được.
Đàm Tinh Úy lại hít một hơi nữa, đang định lại lấy can đảm, Tô Nhứ lên tiếng.
"Lại đây ôm."
Đàm Tinh Úy còn chưa kịp động, tay Tô Nhứ đã duỗi qua trước. Nàng lập tức thuận thế lăn vào lòng chị.
Lăn nửa vòng, đầu nàng vừa vặn nằm ở hõm vai của chị, toàn bộ là mùi hương.
Đàm Tinh Úy hít một hơi thật sâu.
"Làm gì đấy?" Tô Nhứ cúi đầu: "Ngứa quá."
Đèn tắt rồi Đàm Tinh Úy không còn ngượng ngùng nữa, nàng rất dám nói: "Chị thơm quá."
Tỷ Tỷ hiểu rồi, chị ôm nàng chặt hơn một chút: "Thơm thì ngửi nhiều vào."
Đúng ý nàng: "Được ạ được ạ."
Tô Nhứ vừa tắm xong và nàng đã ở trong phòng điều hòa một lúc không giống nhau, nóng hổi, tay dán vào nhau là hai nhiệt độ khác biệt.
"Chị A Nhứ," Đàm Tinh Úy đột nhiên nghĩ đến một chuyện: "Con thỏ kia đâu rồi?"
Tô Nhứ nói: "Chị cất đi rồi."
Đàm Tinh Úy "ồ" một tiếng.
Tô Nhứ lại nói: "Tuần trước mới cất."
Đàm Tinh Úy: "A?" nàng nghi hoặc: "Em còn tưởng chị cất đi trước khi ra nước ngoài cơ."
"Trước khi ra nước ngoài là cất, về nước lại lấy ra," Tô Nhứ nói, tạm dừng nửa giây: "Ngày em đến nhà chị ngủ lại cất đi."
Đàm Tinh Úy lập tức cười: "Sợ bị em phát hiện."
Tô Nhứ hỏi: "Nếu em phát hiện, em sẽ nghĩ thế nào?"
Đàm Tinh Úy nói: "Em chắc chắn sẽ rất vui."
Tô Nhứ lại hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó," Đàm Tinh Úy nói: "thì không có sau đó."
Chị véo má nàng một cái: "Ngày đó em nhìn thấy 《Sao Băng》, chị còn tưởng em sẽ hỏi chị."
Đàm Tinh Úy bỗng nghẹn lời, lí nhí: "Xin lỗi, em đã tự mình giải thích hết chuyện này trong lòng rồi."
Tô Nhứ chỉ "ừm" một tiếng hờ hững, rồi cúi xuống hôn nàng.
Ừm, chính là đột ngột như vậy. Chị vẫn luôn thế, cứ muốn hôn là hôn, chẳng thèm báo trước.
Tô Nhứ ôm nàng chặt hơn, nụ hôn lúc sâu lúc cạn, vừa dịu dàng vừa cuốn lấy.
Quá biết hôn. Mềm đến mức khiến người ta muốn chết lịm. Cánh tay và vầng trán nàng vốn vì điều hòa mà lành lạnh, nhưng từng chút một lại bị nhiệt độ của chị làm cho nóng bừng.
Đến khi tách ra, Đàm Tinh Uý ngơ ngẩn thốt ra một câu: "Chị A Nhứ, chị cũng hôn giỏi lắm."
Tô Nhứ cười cười: "Được."
Nàng nghĩ ngợi: "Chị A Nhứ, em thích chị."
Tô Nhứ: "Ừm~"
Giọng nàng lí nhí: "Chị có cảm thấy em nói không đủ không?"
Tô Nhứ: "Cái gì không đủ?"
Nàng: "Tỏ tình."
Thực ra, ngay khi vừa nghe Tô Nhứ kể lại từng chuyện trong quá khứ, nàng đã nghĩ đến điều này rồi. Tô Nhứ còn bảo nàng nên tỏ tình đi, vậy mà nàng chẳng hiểu sao lại ngượng ngùng, mãi mới lắp bắp được mấy chữ.
Nhưng nhìn xem, người ta là Tô Nhứ kia mà. Đàm Tinh Uý muốn gì, chị liền cho cái đó, chứ chẳng cần nói vòng vo nhiều như vậy.
Chỉ là sau đó lại ăn bánh kem, lại đi xuống dạo bộ, về nhà vội vã hai người thay nhau tắm rửa, nàng không rảnh để biểu đạt cảm xúc này.
Lúc này đây, khoảng cách gần đến vậy, mà lại vừa mới hôn xong, còn có dịp nào thích hợp hơn nữa?
"Sẽ không," nhưng Tô Nhứ nói: "Chị biết em rất thích chị."
Đàm Tinh Úy lập tức ôm chặt lấy chị: "Em đúng là như vậy."
Tô Nhứ cười, như thể hiểu rõ điều nàng muốn nói: "Chị nói nhiều như thế là vì sợ nếu nói ít, em sẽ không cảm nhận được."
Quả thật, chẳng phải nàng chính là kiểu người cần nghe nhiều mới yên lòng sao?
Nàng ôm chặt hơn, cảm xúc dâng trào: "Không ngờ... chị lại thích em, cứ như mộng vậy."
Tô Nhứ cười: "Em tốt như thế, chị thích em tự nhiên như hơi thở thôi."
Nàng bật cười.
Tô Nhứ lại nói: "Có thể làm em thích chị thật may mắn."
Đàm Tinh Uý thẹn thùng đến mức chui vào lòng Tô Nhứ: "Ai da," nàng thật sự vui vẻ: "Chị A Nhứ hôm nay dịu dàng quá."
Tô Nhứ: "Chị trước đây không dịu dàng sao?"
Đàm Tinh Uý: "Cũng dịu dàng, nhưng mà hôm nay chị thích em, đặc biệt dịu dàng."
Tô Nhứ: "Chị trước đây cũng thích em."
Đàm Tinh Uý: "Ai da ai da."
Chịu không nổi nữa rồi!
Nhưng cũng muốn: "Sẽ nói nhiều lời."
Tô Nhứ bị nàng chọc cười: "Thích lời ngon tiếng ngọt?"
Đàm Tinh Uý: "Làm gì, thích chứ."
Tô Nhứ: "Vậy chị khoa trương nói em có thích không?"
Đàm Tinh Uý lắc đầu: "Không muốn không muốn, muốn chân tình thật cảm."
Nhưng rất nhanh nàng lại gật đầu: "Cũng muốn cũng muốn, đều thích đều thích, chị có lúc nói những cái đó,..."
Nàng đang suy nghĩ hình dung thế nào những lời Tô Nhứ bình thường thỉnh thoảng sẽ nói, chị lại mở miệng: "Thích chị tán tỉnh em?"
Đàm Tinh Uý ngượng ngùng: "A."
Tô Nhứ khẳng định: "Thích chị câu dẫn em."
Nàng lại cong miệng: "A."
Tô Nhứ rất tự tin: "Thích chị trêu chọc em."
Cái gì cũng chưa nói đi, nàng chính mình sảng lên: "A."
Tô Nhứ: "Biết rồi em gái."
Chỉ đáng tiếc giờ này đối với người đi làm mà nói, xem như là đêm khuya. Nàng ngáp mấy cái, chị cũng ngáp theo, hai người cũng không biết cuối cùng đã nói gì, cho nên cũng không biết cuối cùng đã ngủ như thế nào.
Ngày hôm sau mới vừa tỉnh, nàng liền nhận được một nụ hôn của chị, thật là hạnh phúc chết đi được!
Tình yêu ngàn dặm mới tìm được một, nhưng cũng nghìn bài một điệu.
Nàng và Tô Nhứ từ đây bắt đầu những ngày tháng của một cặp đôi nhỏ, trong cuộc sống vui vẻ, thú vị, không thú vị, la mắng, buồn cười, phiền não, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều phải báo cáo.
Tuần này Tô Nhứ lúc bận lúc không. Lúc rảnh, tan làm sẽ đến đón nàng, lúc bận, nàng cũng chỉ có thể tự sinh tự diệt.
Thời gian làm việc lặng lẽ trôi qua. Đến chiều thứ sáu, ngay trước khi tan ca, bởi một câu bâng quơ của đồng nghiệp "Cái này không phải của tôi, của tôi là Tiểu Tiễn Đao, không lớn như vậy" bỗng như có mũi kim chọc thẳng vào trí nhớ của nàng. Đàm Tinh Uý sực tỉnh: hôm nay có hẹn với Tiểu Tiễn Đao.
Không ổn rồi! Nàng vội vàng mở Weibo, quả nhiên phát hiện Tiểu Tiễn Đao đã gửi đến một đống tin nhắn.
Một vài tin nhắn từ mấy ngày trước: Tiểu Tiễn Đao gửi ảnh chụp màn hình thời gian vé xe, kèm lời "Mong chờ, mong chờ!"
Một vài tin khác cũng từ mấy ngày trước: cô ấy khoanh tròn trên kế hoạch du lịch của Tiểu X, vừa hào hứng vừa tỉ mỉ: "Chuẩn bị chơi mấy chỗ này, ăn mấy món này. Kế hoạch của tớ làm xong hết rồi."
Tin nhắn hôm qua thì viết: "Ngày mai xuất phát rồi, sắp được gặp Tiểu X với chị A rồi, kích động quá đi!"
Tin nhắn hôm nay lại càng dồn dập: "Sáng nay tớ đã đến Hải Thành. Hôm nay công việc ít nên kết thúc sớm, hơn ba giờ đã về khách sạn rồi. Tiểu X khi nào tan làm? Tối nay chúng ta ăn gì nhỉ?"
Lại có tin: "Tiểu X, sao cậu vẫn chưa xuất hiện? Cậu còn nhớ tớ không? Hu hu, cậu sẽ không quên hẹn ước của chúng ta chứ? Hu hu, chim én, cậu có còn quay về không?"
Nàng đọc hết, trong lòng chỉ vang lên một câu "Xong rồi." Thế nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, nếu chuyện đã thành thế này thì cũng chẳng thể tránh, chậm thêm một chút thời gian cũng chẳng khác gì.
Tô Nhứ vẫn chưa hay biết gì cả.
Vì vậy, nàng không vội trả lời Tiểu Tiễn Đao, mà trước tiên mở WeChat của Tô Nhứ.
Đàm Tinh Úy: Chị ơi chị ơi chị ơi chị ơi chị ơi, có rảnh cùng nhau ăn tối không?
Tô Nhứ rất nhanh trả lời: Em gái em gái em gái em gái em gái, không chắc chắn, họp còn chưa xong.
Đàm Tinh Úy: Chị thiếu một chữ em gái.
Tô Nhứ: Em gái em gái em gái em gái em gái em gái.
Đàm Tinh Úy: Hài lòng.
Đàm Tinh Úy: Em vừa mới nhớ ra tối nay hẹn một người bạn trên mạng ăn cơm.
Tô Nhứ: Bạn trên mạng?
Nàng trước tiên gõ trên bàn phím "Sự việc là như thế này", nhưng gõ xong nàng phát hiện, chuyện này một chữ cũng không thể nói.
Vì thế nàng xóa đi viết lại: "Đúng vậy, một người bạn trên mạng quen đã lâu, cậu ấy đến Hải Thành công tác."
Đàm Tinh Úy: Lúc trước nói chuyện em là kế hoạch chúng ta cùng đi.
Đàm Tinh Úy: Nhưng mà em không cẩn thận quên mất rồi, quên không nói cho chị trước.
Đàm Tinh Úy: Không sao đâu, chị không rảnh thì em tự đi.
Một lúc sau Tô Nhứ mới trả lời, chị ấy nói: "Có rảnh."
Tô Nhứ hỏi: "Mấy giờ?"
Nàng nhận được tin nhắn này của Tô Nhứ xong lại đi tìm Tiểu Tiễn Đao.
Tiểu Tiễn Đao như trút được gánh nặng, liền gửi vài cái biểu cảm khóc lóc "cậu cuối cùng cũng nhớ đến tớ".
Thứ sáu, mấy phút trước khi tan làm là thích hợp nhất để lướt web. Nàng trong khoảng thời gian này cùng Tiểu Tiễn Đao xác định xong địa điểm và thời gian nhà hàng, lại gọi điện đặt trước, cuối cùng đúng lúc tan làm làm xong mọi việc, cực kì thoải mái.
Tô Nhứ chưa sớm như vậy, tan làm nàng đi trước đến công ty chị, đợi một lúc Tô Nhứ họp xong, hai người cùng nhau đến trung tâm thương mại.
Tiểu Tiễn Đao cũng gửi tin nhắn đến, nói đang trên đường, tài xế nói còn nửa con phố nữa là xuống xe, cô bạn hôm nay mặc áo trên màu xanh lục và quần bò cao bồi.
Đàm Tinh Úy: ok, tớ hôm nay mặc áo phông trắng, tỷ tỷ áo sơ mi xanh nhạt, bọn tớ ở cửa số 1, cậu vào là có thể thấy.
Tiểu Tiễn Đao: Được được.
Tiểu Tiễn Đao: Tớ hồi hộp quá hồi hộp quá, trời ơi, hiện trường đu idol.
Tiểu Tiễn Đao: Chân đều đang run.
Tiểu Tiễn Đao: Không thể tin được sắp được gặp cậu và chị A.
"Hai người dùng Weibo liên lạc à?"
Đang nói chuyện, bên cạnh Tô Nhứ đột nhiên nghi hoặc hỏi một câu.
"Đúng vậy," Đàm Tinh Úy cười cười, cũng tiện thể nghiêng điện thoại ra một chút: "Không ngờ tới đúng không."
Tô Nhứ không trả lời câu hỏi này, chị ấy chỉ hỏi: "Không thể cho chị xem à?"
Đàm Tinh Úy từ từ mím môi: "Cái này, nói ra thì dài lắm."
Tô Nhứ "a" một tiếng thật dài: "Có bí mật với chị."
Đàm Tinh Úy: "Không phải... này..."
Đàm Tinh Úy còn chưa kịp giải thích gì, bên cạnh họ đột nhiên có một giọng nói.
"Tiểu X?"
Một cô gái xa lạ, bước chân chậm rãi, mang theo ánh mắt nghi hoặc đến gần họ, rất cẩn thận, cô bạn cũng hỏi nàng: "Cậu là Tiểu X sao?"
Đàm Tinh Úy mới nhớ ra, nàng đã quên thông đồng với Tiểu Tiễn Đao.
Comments