Chương 42: Khiêu Khích

Chương 42: Khiêu Khích

Có lẽ chỉ cần nhìn ánh mắt của nàng, Tiểu Tiễn Đao đã lập tức xác định được nàng chính là Tiểu X. Kết quả, cô bạn lại nhanh chóng trở nên lễ phép, mỉm cười chào Tô Nhứ:

"Chào lão sư tỷ tỷ."

Giây trước Đàm Tinh Úy còn đang thấp thỏm lo sợ bị bại lộ, giây sau đã bật cười bởi cách xưng hô này.

Quả nhiên, Tô Nhứ lập tức nhìn nàng, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Lão sư tỷ tỷ là cái gì?"

Ngàn lời vạn ý muốn giải thích, Đàm Tinh Úy cuối cùng chỉ cười xòa: "Không quan trọng." Tuy rằng ai cũng có thể nhìn thoáng qua là đoán được thân phận của từng người, Đàm Tinh Úy vẫn giới thiệu đàng hoàng. Nàng trước hết nói với Tô Nhứ:

"Đây là bạn em."

Rồi quay sang Tiểu Tiễn Đao:

"Đây là tỷ tỷ."

Nói xong, nàng còn khẽ nghiêng đầu ra hiệu về phía Tô Nhứ.

Không hiểu sao, hành động ấy lại khiến Tiểu Tiễn Đao bật cười khúc khích: "Vâng, chào hai người, hì hì hì."

Biểu cảm kia rõ rành rành là "ship thành công rồi".

...Cái này mà cũng ship được sao? Tiểu Tiễn Đao, cậu đúng là còn non lắm.

Đàm Tinh Úy đã đặt sẵn một nhà hàng đặc sản ở Hải Thành, nơi mà bạn bè nàng từ xa đến, bao giờ bữa đầu tiên cũng được dẫn tới.

Có lẽ vì khi mới gặp đã lỡ gọi "Tiểu X" trước mặt Tô Nhứ, nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của nàng, Tiểu Tiễn Đao từ đó trở đi không gọi thêm lần nào nữa. Xem ra đúng là người biết điều, rất biết nhìn sắc mặt.

Sau khi gọi món xong, Tiểu Tiễn Đao lấy ra món quà nhỏ đã chuẩn bị. Đó là một loạt đồ lưu niệm xoay quanh cùng một bức tranh: khung ảnh, móc khóa, đồ trang trí, kẹp sách... tất cả đều có đôi, một bộ dành cho Tiểu X, một bộ dành cho "chị A".

"Không biết cậu còn nhớ không," Tiểu Tiễn Đao vừa lấy vừa giải thích, "từ rất lâu trước đây tớ đã nói là đang tìm họa sĩ vẽ."

Đàm Tinh Úy "ừm" một tiếng: "Nhớ."

Quả thật, từ hồi Tiểu X kết thúc cập nhật, chẳng bao lâu sau thì biến mất trên Weibo, chuyện này cũng chìm đi, chẳng có kết quả gì.

Bức tranh rất tinh xảo. Nhưng vì nhân vật trong tranh đều dựa theo tưởng tượng của Tiểu Tiễn Đao, nên...

"Có một chút không giống," Tiểu Tiễn Đao tự mình cũng nhận ra, "nhưng mà vẫn đẹp. Hai người còn 'ngự tỷ' hơn cả trong tưởng tượng của tớ... hì hì... song ngự tỷ."

Lại lên cơn ship.

Đàm Tinh Úy đón lấy món quà, cười nói: "Cảm ơn, rất đẹp."

Không bao lâu sau, món ăn được dọn lên, ba người cùng cúi đầu ăn cơm.

Nói thật, bầu không khí có phần gượng gạo.

Hôm nay Tô Nhứ có chút khác mọi khi. Trước đây, khi ra ngoài ăn, hoặc là hai người riêng tư, hoặc là có thêm người nhà, như Đàm Ngân Thanh. Còn hôm nay, chị ngồi vào đúng vị trí mà ngày trước chỉ dành cho người nhà, ngồi cạnh nàng.

Tiểu Tiễn Đao lại không giỏi nói chuyện, vì thế phần lớn thời gian, cả bàn ăn chìm trong sự yên tĩnh.

Cũng may một bữa ăn không quá dài, thỉnh thoảng vài câu chuyện vu vơ, rồi đồ ăn cũng gần hết, bữa cơm liền kết thúc.

Sau đó, dưới lầu trung tâm thương mại, nàng chọn cho Tiểu Tiễn Đao vài món văn phòng phẩm mà cô bạn thích. Rồi cùng Tô Nhứ đưa Tiểu Tiễn Đao về khách sạn. Cuộc gặp gỡ đến đây là xong.

Đừng nhìn lúc gặp mặt Tiểu Tiễn Đao rụt rè như vậy, vừa chia tay xong, điện thoại nàng đã reo liên tục với hàng loạt tin nhắn.

Tiểu Tiễn Đao: A a a a, cậu và chị A đều xinh đẹp quá, xinh đẹp đến mức tớ choáng váng, cứu mạng!

Tiểu Tiễn Đao: Lần này đi công tác thật sự quá đúng đắn, ô ô ô, hai người vừa dịu dàng vừa ngọt ngào, tớ muốn chết, tớ muốn yêu hai người cả đời!

Tiểu Tiễn Đao: Hai người ngọt quá, chị ấy giúp cậu buộc tóc, gỡ xương cá cho cậu tớ đều thấy hết nhé! Chị ấy tốt quá đi!

Tiểu Tiễn Đao: Tiểu X, cậu cũng tốt quá, còn nhớ cả chuyện tớ kiêng ăn, tớ cảm động muốn khóc chết mất.

Tiểu Tiễn Đao: Bữa tối ngon, mấy món văn phòng phẩm cũng thú vị, ôi, vui quá đi, đã lâu tớ mới thấy vui như thế này.

Tiểu X: Cảm ơn cậu, bọn tớ cũng rất vui.

Tiểu X: 'Chị giáo viên' vừa nói bàn làm việc của chị ấy đang thiếu một món trang trí, chị ấy định đặt khung ảnh nhỏ ở đó.

Tiểu X: Chị ấy rất thích, còn nói biểu cảm nhỏ kia trông rất giống tớ.

Tiểu Tiễn Đao: A a a, vinh hạnh quá!

Tiểu Tiễn Đao: Biểu cảm nhỏ đó là tớ dựa theo lời miêu tả của cậu ngày trước với họa sĩ, chính là Tiểu X đáng yêu.

Nàng quay đầu lại, cười nói với Tô Nhứ:

"Bạn em bảo biểu cảm này là dựa theo câu chuyện của chúng ta mà vẽ em đó."

Tô Nhứ nghe xong liền khẽ nghiêng đầu: "Câu chuyện gì của chúng ta?"

Nụ cười tươi rói của nàng bỗng khựng lại. Trời ạ, cái miệng nhanh hơn cái não,  lời nói còn chưa kịp qua đầu óc đã bay ra khỏi miệng mất rồi.

Với người khác thì còn có thể thuận miệng bịa bịa đôi ba câu, nhưng đối diện với Tô Nhứ thì...nàng không muốn lừa dối. Cuối cùng chỉ có thể gượng gạo "ha ha" một tiếng:

"À, trước đây em có kể với cậu ấy vài chuyện lặt vặt thôi."

May thay Tô Nhứ không truy hỏi, chị chỉ chuyển sang đề tài khác: "Em và người bạn này là lần đầu gặp mặt à?"

"Đúng rồi ạ." Đàm Tinh Úy chớp mắt: "Sao thế?"

Chị ấy bật cười: "Lần đầu tiên thấy em cố tìm đề tài để nói chuyện, cảm giác thú vị ghê."

Nàng chống cằm, tự tin lém lỉnh: "Có phải chị thấy em đáng yêu không?"

Câu này vừa thốt ra đã có chút tự kiêu, khiến Tô Nhứ bật cười thành tiếng: "Đàm Tinh Úy, em bây giờ biết tự tâng bốc mình như thế à?"

"Thì sao chứ," Đàm Tinh Úy vênh mặt: "Trong mắt chị em chính là đáng yêu nhất cơ mà."

Tô Nhứ gật gù như thể xác nhận hiển nhiên: "Đúng vậy đúng vậy, Tinh Tinh nhà ta siêu cấp đáng yêu."

"Đó là chuyện tất nhiên rồi." Đàm Tinh Úy ngạo nghễ hất cằm.

Nhưng dù ngoài mặt cười cợt, trong lòng nàng vẫn day dứt. Trên đường về, đầu óc nàng cứ luẩn quẩn: có nên kể chuyện Weibo cho chị ấy nghe không?

Đàm Tinh Úy khao khát một thế giới không chút bí mật, chuyện của em cũng là chuyện của chị, chuyện của chị cũng là chuyện của em, tất cả đều có thể chia sẻ. Nhưng... đây là Weibo cơ mà! Chỉ cần tự mình lướt lại một vòng là nàng đã thấy thẹn đến đỏ cả tai.

"Thôi, để sau đi..." Đàm Tinh Úy tự an ủi.

Hai người không về nhà ngay mà ghé siêu thị mua sandwich cho bữa sáng, tiện tay gom thêm vài món đồ vặt và nước uống.

Trên đường lên lầu, Tô Nhứ hỏi: "Bao giờ em về trường?"

"Ngày 23 ạ."

Tô Nhứ gật đầu: "Nghe nói có một bác hàng xóm định đưa em đi?"

Đàm Tinh Úy đứng hình nửa giây: "Lại là Đàm Ngân Thanh nhiều chuyện gì nữa hả?"

Tô Nhứ chậm rãi nói: "Cậu ấy nói người hàng xóm này từng là bạn học tiểu học của em, hai người thường xuyên đi học cùng nhau."

"Trời đất, chị ấy kể như vậy à?" Đàm Tinh Úy há hốc: "Chúng em cùng khu nhà, lại học chung trường, nên mới hay đi học cùng đường thôi."

Tô Nhứ không mấy bận tâm, chỉ nhẹ nhàng: "Chị định ngày 23 xin nghỉ."

Đàm Tinh Úy mất một nhịp mới kịp hiểu, trong lòng bật nổ niềm vui: "Chị muốn đi cùng em sao?"

Chị ấy gật đầu:

"Muốn trải nghiệm chút cuộc sống đại học của em, cái đuôi nhỏ."

Đàm Tinh Úy sáng rỡ như nắng: "Được ạ, được ạ!"

Tối thứ sáu vốn dễ sinh lười biếng, chẳng lo thời gian, thích thức tới bao giờ thì thức. Về đến nhà, hai người cùng nhau sắp xếp tủ lạnh, rồi tắm rửa, cắt dưa hấu, mở TV.

Đàm Tinh Úy thật sự thích cảm giác này, được ở bên cạnh Tô Nhứ. Gần đây, nguồn năng lượng cho cả ngày đi làm của nàng là những tin nhắn Tô Nhứ gửi, còn động lực tan ca là buổi tối có thể nhìn thấy Tô Nhứ.

Giống như lúc này, rõ ràng đã đánh răng rửa mặt xong, Đàm Tinh Úy vẫn cứ ngồi nhìn chị mãi.

"Chị A Nhứ xinh quá." Đàm Tinh Úy nói bâng quơ.

Tô Nhứ quen rồi, chỉ "ừm" một tiếng, tiếp tục cắm cúi súc miệng, chẳng thèm để ý đến nàng.

Thế thì không được! Đàm Tinh Úy đâu cho phép chị phớt lờ mình như vậy.

Nàng lặng lẽ vòng ra phía sau, ôm lấy eo chị.

Trong gương, hai người đối diện ánh mắt nhau. Tô Nhứ cười, nhưng vẫn tiếp tục công việc trên tay.

Hừ!

Đàm Tinh Úy bĩu môi, không hài lòng.

Đột nhiên, trong đầu lóe lên một ý đồ xấu xa.

Còn chưa kịp làm gì, tim nàng đã đập thình thịch. Nhưng đã đập nhanh rồi thì không thể để phí phạm, đúng không?

Đàm Tinh Úy liều mình, đưa tay vào trong áo chị.

"Ừm..." trong gương, đôi mắt chị ấy mở to, động tác trên tay khựng lại.

Đàm Tinh Úy hoảng hốt ôm chặt hơn, chôn mặt vào lưng Tô Nhứ. Tim đập càng lúc càng nhanh.

Thật ra nàng đã muốn làm điều này từ lâu, nhịn mãi rồi!

Tô Nhứ chẳng nói gì, chỉ tiếp tục đánh răng, nàng liền coi như ngầm đồng ý, càng ngày càng táo bạo.

Ngón tay chạm nhẹ, không khí trong phòng bỗng dừng lại. Tiếng r*n r* khe khẽ bật ra từ miệng Tô Nhứ.

Đàm Tinh Úy ngẩng lên nhìn lén: 'trong gương, Tô Nhứ ngậm bàn chải, một tay chống bồn rửa, mắt lại nhìn thẳng vào nàng, như muốn hỏi: Em dám à?

Đàm Tinh Úy chưa kịp động.

Nhưng Tô Nhứ đã động.

Chị buông tay khỏi bồn rửa, nắm lấy cổ tay nàng, mạnh mẽ dẫn dắt, đè xuống.

Nàng suýt kêu thành tiếng.

Ánh mắt trong gương của Tô Nhứ đã khác, hoàn toàn là khiêu khích trắng trợn.

Nghĩ thì dễ, nhưng bị chị chủ động áp đảo thế này, đầu óc nàng trống rỗng, chẳng biết nên làm gì. Cuối cùng lóng ngóng rút tay lại, chỉ kịp đặt một nụ hôn lên cổ chị, rồi... chạy thẳng về phòng.

Trời ạ! Căng thẳng đến mức về tới giường cũng không đắp nổi chăn.

Nhưng đánh răng rửa mặt thì đâu có lâu. Đàm Tinh Úy còn chưa kịp bình tĩnh thì...

Cạch.

Tô Nhứ đã bước vào. Đèn tắt.

Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chị tiến lại gần. Không giống thường ngày, chị không đi về phía mình, mà đến thẳng bên giường nàng.

Đệm giường lún xuống. Bóng hình Tô Nhứ hiện lên, tóc dài xõa xuống, nửa quỳ trên giường, toàn bộ trọng lượng đặt trên người nàng, cúi xuống nhìn.

Oa.

Thật sự... góc nhìn quá đỉnh!

Khóe môi Đàm Tinh Úy không nhịn được cong lên: "Làm gì thế?"

"Làm gì à?" Giọng Tô Nhứ trầm thấp: "Trêu ghẹo xong liền bỏ chạy hả?"

Nàng cười cong đôi mắt: "Đúng thế."

Tô Nhứ chớp mắt chậm rãi, đưa tay nâng cằm nàng lên, rồi hôn xuống.

Một nụ hôn khác hẳn ngày thường. Vẫn là chạm, vẫn là thử, nhưng sức mạnh thì hoàn toàn khác, thậm chí hơi đau, càng khiến nàng lâng lâng kh*** c*m.

Đàm Tinh Úy bị hôn đến choáng váng, đầu óc mụ mị, thậm chí sau khi tách ra vẫn còn như đi lạc trong sương mù.

Lúc này đôi mắt đã quen với bóng tối, dung nhan ngự tỷ xinh đẹp của Tô Nhứ hiện rõ ngay trước mặt. Nàng thở gấp, trong lòng chỉ có một ý niệm: chuyện này... đã khác rồi.

Nhưng trời xui đất khiến, ngay giây đó, nàng lại ngáp một cái.

"..."

"Mệt rồi à?"

Tô Nhứ căn bản không cho nàng cơ hội đáp lại: "Không được ngủ."

Comments