Như để khiến nàng tỉnh táo hơn một chút, nụ hôn kế tiếp của Tô Nhứ lại càng mạnh mẽ hơn, thậm chí chị còn cắn nhẹ.
Nghe thấy tiếng kêu khẽ vì đau, Tô Nhứ lại cười vui vẻ, như thể tìm được niềm hứng thú.
Cắn xong, liền dịu dàng an ủi, dùng đầu lưỡi m*n tr*n, bàn tay v**t v* vành tai, nhẹ xoa mái tóc nàng.
Tô Nhứ thơm tho quấn lấy nàng, hôn môi, hôn trán, hôn mí mắt, cằm, và cả tai nàng.
Không khí đặc quánh như kẹo mạch nha, bị khuấy động thành từng đợt gợn sóng, vòng này nối vòng khác, mãi không tan.
Tấm chăn trên người Đàm Tinh Uý dần mất đi dáng vẻ ban đầu, lúc thì nhăn nhúm, lúc lại được vuốt phẳng ra.
Hôm nay nàng mặc áo yếm, bờ vai tròn mềm đã lấm tấm hơi ẩm. Miệng nàng còn đau, nhưng khi đang lim dim tận hưởng, Tô Nhứ lại bất ngờ ngẩng đầu, rồi lật chăn, lướt qua người nàng, nằm xuống.
Nằm xuống?
Không động đậy?
Tim Đàm Tinh Uý còn đập dồn theo nhịp vừa rồi, vết răng trên môi nóng ran như đang reo gọi, từng tế bào đều hừng hực mà chất vấn: chỉ thế thôi sao? Thật sự chỉ thế thôi sao?
"Mệt thì ngủ đi." Tô Nhứ thản nhiên buông một câu.
Đàm Tinh Uý nghẹn lời.
Không khí tức khắc lặng im, như bị bấm nút tạm dừng.
Trong lòng nàng nghèn nghẹn, khó chịu. Không thể nào.
"Không ngủ." Đàm Tinh Uý nói.
Lời vừa dứt, Tô Nhứ bật cười.
Cùng lúc ấy, eo nàng bị ôm chặt, một lực kéo đến, cả người nàng rơi gọn trong vòng tay chị.
Một cái ôm đầy dịu dàng ấm áp. Không chỉ tay, mà cả chân Tô Nhứ cũng quấn lấy, khóa chặt nàng lại.
Ngón cái chị nhẹ đặt lên môi nàng.
"Đau không?" Tô Nhứ hỏi.
Nếu là ban nãy, nàng sẽ nói không đau. Nhưng giờ thì khác.
"Đau..." Đàm Tinh Uý nũng nịu đáp, giọng mềm nhũn.
Đôi mắt Tô Nhứ cong cong, ánh cười lấp lánh.
"Cho em cắn lại nhé? Muốn không?" Tô Nhứ ghé sát, giọng thấp xuống.
Đàm Tinh Uý đỏ mặt, gật đầu: "Muốn."
Tô Nhứ lập tức dâng môi lên, mềm mại, như thể hoàn toàn phó thác cho nàng.
Nhưng... nàng nào nỡ cắn. Không giống tỷ tỷ xấu xa này, muốn cắn thì cắn, hôn xong còn bỏ chạy, đáng giận!
Tất nhiên sự dịu dàng ấy chẳng kéo dài được bao lâu, rất nhanh, người bị mềm hóa lại chính là nàng.
Nụ hôn chặt chẽ, đến nỗi có thể nghe rõ tiếng ma sát, tiếng thở hổn hển vang bên tai.
Tô Nhứ chẳng hề nhát gan. Trước bồn rửa tay nàng từng làm với chị thế nào, thì bây giờ chị càng liều lĩnh hơn, bất ngờ cúi đầu.
Lúc này, từ "mềm mại" không chỉ là trạng thái tâm lý nữa, mà hoàn toàn để miêu tả Đàm Tinh Uý. Điều hòa chẳng đủ sức thổi, chăn bị hất tung, mười ngón tay đan chặt, hòa vào nhau không chừa một kẽ hở.
Rất lâu sau, cuối cùng Tô Như mới chịu dừng lại. Chị ngẩng đầu, đôi môi còn ướt át, cười xấu xa.
Đàm Tinh Uý đỏ bừng, nóng đến mức không chịu nổi.
"Còn mệt không?" Tô Nhứ hỏi.
"...Mệt." Đàm Tinh Uý trả lời.
"Hửm?" Tô Nhứ kéo dài giọng, đôi mắt ranh mãnh.
Đàm Tinh Uý cũng bật cười, giọng nhỏ mà lả lơi.
Rất nhanh, Tô Nhứ hiểu ra: "A~ mệt à."
"Vâng." Giọng Đàm Tinh Uý mềm như nước.
"Làm sao mà không mệt được nhỉ?" Chị cố ý thắc mắc, cúi đầu: "Vậy thế này... có đỡ không?"
Đàm Tinh Uý run rẩy, không thể nói thành lời.
Tiếng cười khẽ vang lên, mang theo niềm đắc ý khó giấu. Nhưng Tô Nhứ chẳng hề dừng lại, thậm chí còn tiến sâu hơn.
Khi chị dùng môi giữ chặt, dời đi một bên, nàng chỉ có thể đỏ mặt tột cùng, Tô Nhứ lúc này tựa như một con dã thú, hoang dã dữ dội.
"Đàm Tinh Úy..." Giọng chị khàn khàn: "Em thơm quá."
Bao lần trước nàng đã nói câu này với chị, vậy mà hôm nay mới lần đầu nghe ngược lại. Vừa xấu hổ, vừa ngọt ngào đến tận tim.
Khoảnh khắc Tô Nhứ cúi thấp xuống, nàng run lẩy bẩy như bị điện giật, toàn thân tê dại. Không biết bấu víu vào đâu, cuối cùng lại bị chị nắm lấy cổ tay, áp tay nàng lên đầu mình.
Thời gian kéo dài, rất lâu, rất lâu... đến khi Tô Nhứ ngẩng đầu lần nữa, nàng đã chẳng còn biết mình là ai, đang ở đâu.
Tô Nhứ nâng cổ tay Đàm Tinh Úy, ép nàng ôm lấy gương mặt mình.
"Thơm quá." Chị lại thì thầm.
Nàng lấy tay còn lại che kín mặt, quá đỗi ngượng ngùng.
Thế nhưng, giọng Tô Nhứ vẫn nhẹ nhàng quấn quít: "Dễ nghe lắm."
Đàm Tinh Úy vội xoay người, túm lấy gối của chị, vùi mặt vào.
Tai nàng đỏ bừng, bên cạnh chỉ còn tiếng cười.
"Chưa xong đâu, bảo bối."
Miệng Đàm Tinh Úy khô khốc, chẳng biết đáp thế nào.
"Bỏ cuộc rồi?" Tô Nhứ lại hỏi.
Nàng bật thốt: "Muốn..."
"Được~" Giọng Tô Nhứ kéo dài, chậm rãi hôn nhẹ mu bàn tay nàng.
Đàm Tinh Úy cứ vùi trong gối, chị cũng thuận theo, không hề chậm trễ, tiếp tục.
Nhưng rồi cuối cùng, gối chẳng còn đủ, nàng buông ra, chỉ muốn ôm lấy chị.
Phải trút hết tất cả lên người chị.
Không cần quản gì nữa, hôm nay, Đàm Tinh Úy tình nguyện chết trong tay Tô Nhứ.
Comments