Đàm Tinh Úy không biết trên màn hình điện thoại của Tô Nhứ lúc này là gì, càng không rõ chị nhìn thấy chi tiết nào mà lại có thể khẳng định chắc chắn đến vậy. Nàng chỉ thấy Tô Nhứ giữ nguyên dáng vẻ điềm nhiên thường ngày, không nhanh không chậm nói:
"Xem ra chị vừa phát hiện ra bí mật của em rồi."
Đầu óc Đàm Tinh Úy trống rỗng, nhưng ngay cả lúc này nàng vẫn còn có thể mạnh miệng: "Cái gì?"
Tô Nhứ hơi kinh ngạc, trong mắt xen lẫn nghi hoặc cùng một chút không thể tin được. Chị không dò hỏi, mà trực tiếp dựa vào đáp án kia để tìm manh mối:
"Lão sư tỷ tỷ," giọng điệu cố tình lặp lại cách xưng hô của Tiểu Tiễn Đao với Đàm Tinh Úy, ra vẻ như đã hiểu ra: "Là ý này à?"
Nàng không biết mình có còn gắng gượng mạnh miệng nữa hay không, chỉ mơ hồ lặp lại:
"Cái gì?"
Tô Nhứ chống cằm, ngón tay lướt trên màn hình vài cái:
"AXXX725919."
Nói xong, Tô Nhứ xoay điện thoại cho nàng nhìn.
Đàm Tinh Úy nhắm chặt mắt lại.
Khoảng cách xa như vậy, thực ra nàng chẳng nhìn rõ, nhưng cũng chẳng cần xác nhận nữa. ID đã đọc ra, không thể có khả năng nào khác.
Một nụ cười gượng gạo thoáng hiện, nàng lấy chiếc gối trên đùi xuống, cố gắng giữ bình tĩnh mà đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách, vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Cảm giác chết lặng tràn đến.
Trong đầu nàng bắt đầu xoay vòng vô số suy nghĩ. Chị ấy biết từ khi nào? Vừa rồi mới phát hiện ư? Hay thật ra đã sớm nhận ra từ lâu?
Nếu là mới đây, tại sao lại xác định nhanh đến thế? Chị ấy đã xem rồi sao? Không xem thì làm sao khẳng định được?
Thế thì những dòng chữ đầy màu sắc thiếu nữ, những cảm xúc u buồn lúc nửa đêm, những câu văn ấu trĩ viết từ bốn năm trước... tất cả Tô Nhứ đều đã thấy hết?
Trời ơi, đúng là tan nát.
Đàm Tinh Úy càng nghĩ càng hối hận. Biết vậy đã nói thẳng với chị ấy sớm hơn. Tự mình thẳng thắn chắc chắn dễ chịu hơn nhiều so với để người khác tự phát hiện. Rõ ràng đã từng có ý định này, vì sao lại chần chừ, vì sao không làm?
Xấu hổ chết đi được.
Ngượng chết đi được.
Vẫn giữ tay trên then cửa, nàng chậm rãi khuỵu xuống, quỳ ngay trước ngưỡng cửa, vùi mặt vào cánh tay.
A!
Không biết bao lâu trôi qua, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Đàm Tinh Úy tự nhủ đã trì hoãn đủ rồi, thế nhưng thân thể lại gắt gao dựa vào cửa, không chịu rời đi.
Nàng phát ra một tiếng yếu ớt, như muốn chứng tỏ bên trong vẫn còn người:
"A."
"Điện thoại của em." – giọng Tô Nhứ vang lên ngoài cửa.
Đến lúc này, nàng mới mở ra một khe nhỏ.
Quả nhiên, chị ấy chỉ đưa điện thoại vào, một cánh tay thò qua khe cửa, xong liền rời đi ngay.
Tính nàng vốn như thế, chính mình ngượng ngùng trốn tránh, nhưng Tô Nhứ vừa quay đi lại khiến trong lòng không cam lòng, không nỡ.
Nhưng việc đưa điện thoại chắc chắn không phải vô cớ. Nhìn xuống màn hình, quả nhiên có một tin nhắn mới.
Tỷ tỷ bảo bối: Chị còn chưa xem.
Đàm Tinh Úy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra.
Có cảm giác xấu hổ đã được giải tỏa một chút. Nàng mở khóa điện thoại, trả lời Tô Nhứ một cái: 【Khóc lớn】
Đàm Tinh Úy: Xấu hổ quá.
Tỷ tỷ bảo bối: Không xấu hổ không xấu hổ.
Tỷ tỷ bảo bối: Sao em lại đáng yêu như vậy.
Đàm Tinh Úy: Thế này mà cũng đáng yêu?
Tỷ tỷ bảo bối: Vô cùng đáng yêu.
Đàm Tinh Úy: Đừng nói nữa, em yêu chị.
Tỷ tỷ bảo bối: Đúng rồi, đúng rồi.
Hết lời để nói, thật biết dỗ người. Giây trước nàng còn vì Weibo mà không biết giấu mặt vào đâu, giây sau lại bị người ta dỗ đến cong cả miệng.
Hỏi rõ ràng đi.
Đàm Tinh Úy: Sao chị phát hiện được?
Tỷ tỷ bảo bối: Chị theo dõi một blogger, cô ấy cũng theo dõi em.
Tỷ tỷ bảo bối: Sau khi chị về nước không bao lâu, cô ấy thực ra đã đăng một bài Weibo liên quan, nhưng lúc đó chị không biết có ý gì, nên bỏ qua.
Tỷ tỷ bảo bối: Cô ấy vừa mới đăng.
Tỷ tỷ bảo bối: 【Ảnh】
Tỷ tỷ bảo bối: 【Ảnh】
Hai tấm ảnh đều là ảnh chụp màn hình Weibo. Bấm vào, Đàm Tinh Úy liền biết Tô Nhứ đang nói ai, nàng cũng theo dõi blogger này. Blogger ấy thường xuyên bình luận sự kiện thời sự, đăng lại những thứ thú vị, thỉnh thoảng còn tâm sự về cuộc sống của mình. Là một người đồng tính rất thú vị, có đông đảo fan.
Tấm ảnh đầu tiên, Weibo hiển thị thời gian là tháng trước, nội dung: "Oa oa oa Tiểu X thế mà lại cập nhật, chị A thế mà lại về rồi! Không biết các cậu có biết họ không, hai năm trước tôi thức đêm xem xong câu chuyện của họ, đã lâu không lướt thấy tin tức, còn tưởng không còn cập nhật nữa. Đêm khuya, tôi hét như điên."
Chắc là bài mà Tô Nhứ nói đã lướt thấy không lâu sau khi về nước.
Tấm ảnh thứ hai, từ tám phút trước.
"Sau này đều theo tôi ship đi, Tiểu X và chị A ở bên nhau rồi, chiến tích có thể tra cứu 【Kiêu ngạo】【Kiêu ngạo】". Dưới bài Weibo này là ảnh chụp màn hình bài đăng mới nhất của Tiểu X, về việc ở bên nhau.
Hãy cảm ơn chị gái đồng tính này, ha ha ha.
Đàm Tinh Úy tắt ảnh đi, gửi cho Tô Nhứ một biểu cảm: 【Thở dài】
Chính mình cũng thở dài một hơi.
Cơ chế đáng ghét của Weibo, nàng thế mà một lần cũng không lướt thấy bài đăng của blogger này.
Thôi, lướt thấy thì sao, nàng chỉ biết cảm thấy "oa, cô ấy thế mà cũng theo dõi Tiểu X", sau đó không có bất kỳ ảnh hưởng gì mà làm việc của mình.
Câu nói "Chị còn chưa xem" của Tô Nhứ cho nàng rất nhiều không gian. Chờ cảm giác đó hoãn lại, nàng hiểu ra rằng nhốt mình trong phòng một chút tác dụng cũng không có.
Có thời gian này, còn không bằng đi tìm chị làm nũng.
Ừm, nàng đi.
Đàm Tinh Úy mở cửa phòng, ấm ức đi thẳng đến chỗ Tô Nhứ, đến trước mặt, ném điện thoại đi, đẩy tay chị ra, nhào vào lòng.
Liền mạch, vô cùng mượt mà.
Tô Nhứ lập tức cười: "Ai da."
Nhưng không đợi nàng nói gì, câu tiếp theo liền hỏi: "Chị có thể xem không?"
Đàm Tinh Úy lập tức ngẩng đầu, tình huống tạm dừng: "A?"
Tô Nhứ: "Ừm?"
Nàng nghĩ ngợi: "Em kiến nghị chị không nên."
Tô Nhứ: "Tại sao?"
Nàng lại nghĩ ngợi, vẫn là nói: "Bỏ đi."
"Được thôi, được thôi," giọng Tô Nhứ lí nhí: "Chị biết rồi, người khác đều có thể xem, chị không thể xem, các chị em khác đều đã xem qua, chỉ có chị chưa xem," Tô Nhứ thở dài: "Cũng đúng, em có bí mật cũng rất bình thường..."
"Không phải..." Đàm Tinh Úy cười, che miệng Tô Nhứ lại: "Không phải ý đó."
Miệng Tô Nhứ bị che, nhưng đôi mắt lại càng quyến rũ hơn. Ban đầu Tô Nhứ chỉ cúi mắt, rồi chậm rãi ngẩng lên, hơi chau mày, ánh nhìn sáng lấp lánh chiếu thẳng vào Đàm Tinh Úy.
Khoảnh khắc đó, nàng liền nhớ đến đêm mình uống rượu hôn Tô Nhứ, ánh mắt khi ấy cũng kịch tính y hệt. Trong lòng Đàm Tinh Úy dấy lên nghi ngờ: chẳng lẽ hôm đó chính là chị A Nhứ cố ý quyến rũ mình?
Giống như giờ phút này, Đàm Tinh Úy hoàn toàn không còn chiêu gì để đối phó: "Ai nha, được rồi," nàng buông tay ra: "Chị xem đi."
Tô Nhứ nghiêng đầu: "Thật?"
Đàm Tinh Úy: "Thật."
Tô Nhứ: "Không phải chị ép, là em tự nguyện cho chị xem."
Nàng gật đầu: "Là em tự nguyện, em quá muốn cho chị xem rồi, chị tốt nhất là toàn văn ngâm nga, xem xong em còn sẽ kiểm tra chị."
Tô Nhứ bật cười, đưa tay nâng mặt nàng lên: "Được rồi, không làm khó em, khi nào em cảm thấy có thể thì lại cho chị xem."
"Bây giờ liền có thể," Đàm Tinh Úy đã nghĩ thông suốt: "Sớm xem muộn xem đều là xem, còn không bằng ngay bây giờ, ở trước mặt em mà xem. Weibo của em nhiều người đăng lại, không chừng một ngày nào đó chị tình cờ lướt thấy."
Tô Nhứ nhẹ nhàng véo cằm nàng: "Thật sự?"
Đàm Tinh Úy hừ một tiếng: "Tiểu X rất hot đấy."
Tô Nhứ: "Đương nhiên, nữ minh tinh mà."
Cái đuôi trong lòng nàng lập tức vểnh cao.
Hơn nữa lời Tô Nhứ nói rất đúng, người khác còn có thể thoải mái đọc, tại sao chị thì không?
Xem!
Đàm Tinh Úy như dịch chuyển tức thời bay đến góc sofa, chộp lấy gối ôm, cuộn tròn người lại, che nửa khuôn mặt.
Tô Nhứ bị nàng chọc cười, cũng cầm lấy điện thoại: "Chị xem đây."
Đàm Tinh Úy: "Mời."
Khoảng cách hai người rất gần, nàng nhìn rõ từng động tác của Tô Nhứ. Chị mở tìm kiếm, gõ một cách thành thạo.
"A Nhứ Tinh Tinh," vừa gõ, Tô Nhứ vừa hỏi: "Là viết tắt như này đúng không?"
Đàm Tinh Úy lại kéo gối lên che mặt thêm một chút: "Vâng."
Chắc đã tìm ra rồi, khóe miệng chị khẽ nhếch.
"Em năm nhất đăng ký Weibo, ngày 21 tháng 10," Tô Nhứ hỏi: "Có ý nghĩa gì đặc biệt sao?"
Đàm Tinh Úy lắc đầu: "Không phải ngày gì cả, chỉ là đột nhiên nảy ra ý tưởng."
Chị gật đầu.
Đàm Tinh Úy: "Chị xem kỹ quá nhỉ."
Tô Nhứ "ừm hừ" một tiếng: "Tất cả về em, chị đều rất tò mò."
Đàm Tinh Úy cười ngây ngô: "Hì hì."
Động tác tiếp theo của Tô Nhứ rất dễ đoán, ngón cái nhanh chóng trượt xuống, lướt, lướt mãi, rồi dừng lại.
Có lẽ là đến bài đầu tiên.
Trong lúc Tô Nhứ đang xem, Đàm Tinh Úy ôm gối, cẩn thận quan sát từng biểu cảm của chị, đồng thời trong đầu tự truy tìm lại đoạn chữ mình đã viết.
TV ở phòng khách đã bị tạm dừng từ lúc nàng bỏ vào phòng, giờ yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng động ngoài ban công bị cửa kính ngăn lại.
Một buổi chiều thoải mái như thế, vậy mà nàng lại như đang đứng trước vành móng ngựa.
Năm phút "thẩm phán" trôi qua, cuối cùng Tô Nhứ nở nụ cười.
Đàm Tinh Úy ôm chặt gối: "A? Sao vậy?"
Chị chống tay lên má, trông hơi ngượng ngùng: "Có chút ngọt."
Đàm Tinh Úy hỏi: "Chỗ nào?"
Tô Nhứ do dự một chút rồi đọc: " 'Em gái Tinh Tinh, chị nói như vậy em sẽ không để ý đến chị chứ?', chị đã từng nói thế à?"
Đàm Tinh Úy ấm ức: "Chị nói xem, có phải là lời chị sẽ nói không."
"Không phải là câu chị thường nói," Tô Nhứ cũng thừa nhận: "Nhưng là lời chị sẽ nói với em."
Nàng hừ một tiếng.
Nàng thích chị đến vậy, thật sự cũng chẳng oan uổng gì, Tô Nhứ đúng là phải chịu trách nhiệm lớn.
"Trời ơi," một lát sau, Tô Nhứ hít vào: "Chị quá đáng quá."
Đàm Tinh Úy hỏi: "Lại xem đến đâu rồi?"
Tô Nhứ bắt chước: " 'Đàm Ngân Thanh không tốt, chị A Nhứ tốt, đúng không?', rốt cuộc em định làm gì vậy."
Nàng vừa bò lên vừa kháng nghị: "Chị xem kìa, chị xem chị kìa," rồi mượn lời các chị em trên mạng: "Chị nói chuyện với em chính là sến súa."
Tiểu X đã viết quá nhiều, đủ để Tô Nhứ đọc mãi không hết. Đàm Tinh Úy quan sát chị một lúc, sau đó chính mình cũng lấy điện thoại ra, đăng nhập Weibo.
Hôm nay Tiểu Tiễn Đao cũng gửi tin mới, chia sẻ cho Tiểu X biết hôm nay cô ấy đi đâu, ăn những gì.
Đàm Tinh Úy trước tiên trả lời một biểu cảm thông dụng, rồi nói tiếp: "Cậu không thể tưởng tượng được, tớ và chị ấy hiện tại đang làm gì."
Tiểu Tiễn Đao chẳng biết lúc này đang làm gì, vậy mà trả lời ngay lập tức: "Hai người, đang?"
Đàm Tinh Úy: "Chị ấy đang xem Weibo của tớ."
Tiểu Tiễn Đao: "Ồ..."
Tiểu Tiễn Đao: "A?"
Tiểu Tiễn Đao: "A? A? A? Cái Weibo này sao?"
Tiểu X: "Đúng vậy, tớ lộ rồi."
Tiểu Tiễn Đao: "A?! Tại sao lại thế, là do tớ à? Hôm qua tớ còn gọi cậu một tiếng."
Tiểu X: "Không hoàn toàn, chị ấy tự phát hiện."
Tiểu X: "Nói ra thì dài lắm, nói ngắn gọn chính là, xấu hổ chết đi được."
Tiểu Tiễn Đao: "Trời ơi trời ơi!"
Tiểu Tiễn Đao: "Tiến độ sao rồi?"
Tiểu X: "Chị ấy đã đọc được một lúc rồi."
Tiểu Tiễn Đao: "Thế nào, chị ấy từ góc nhìn của cậu xem câu chuyện của hai người, cảm nhận ra sao?"
Tiểu X: "Chị ấy bảo chị ấy rất quá đáng."
Tiểu X: "Nói chuyện không nặng không nhẹ."
Tiểu Tiễn Đao: "Chính là rất tán tỉnh!"
Tiểu Tiễn Đao: "Không được, lần này về tớ nhất định phải xem lại, tưởng tượng thêm khuôn mặt của hai người, cảm giác chắc còn gấp đôi."
Tiểu Tiễn Đao: "Hai người xinh đẹp quá hu hu, ship ngon quá."
Tiểu Tiễn Đao: "Thế chương sau khi nào cập nhật?"
Tiểu X ngẫm nghĩ: "Gần đây cuộc sống phong phú quá, có chút không có thời gian."
Tiểu Tiễn Đao: "Hiểu hiểu, đang trong tình yêu nồng cháy."
Tiểu Tiễn Đao: "Nhưng cũng đừng quên chúng tớ còn đang gào khóc đòi ăn nha!"
Tiểu X: "Có rảnh nhất định sẽ cập nhật!"
Tiểu Tiễn Đao: "Được!"
"Nhất Bả Tiểu Tiễn Đao."
Đàm Tinh Úy vừa trò chuyện xong thì Tô Nhứ bỗng nhiên niệm lên cái ID ấy. Nếu không phải đang ngồi cách xa, nàng hẳn đã nghi ngờ mình bị bắt quả tang.
Nàng nghi hoặc ngẩng đầu: "A?"
Tô Nhứ hỏi: "Là người bạn em gặp hôm qua?"
Đàm TInh Úy càng nghi hoặc: "Sao chị biết?"
Tô Nhứ đáp: "Cô bé ấy ở khu bình luận của em rất sôi nổi, phong cách rất giống người bạn hôm qua."
Đàm Tinh Úy gật đầu: "Chị thông minh thật."
Tô Nhứ lại cúi đầu nhìn điện thoại: "Cô bé ấy viết đồng nhân cho chúng ta à."
Nàng gần như bật dậy tại chỗ.
Tô Nhứ bị nàng dọa giật mình: "Sao vậy?"
Đàm Tinh Úy lại ngồi xuống: "À, không có gì."
Chuyện đó vốn không dễ tìm, là ở tài khoản phụ khác của Tiểu Tiễn Đao, rất nhiều fan mới cũng chẳng hay biết. Có lẽ Tô Nhứ chỉ tình cờ thấy ở một khu bình luận nào đó thôi, chắc là không sao.
Nàng vừa buông tâm, Tô Nhứ đã nói: "Chị còn chưa bao giờ xem đồng nhân văn, lại còn là viết về chúng ta."
Đàm Tinh Úy lại ngẩn người: "A? Có ý gì?"
Tô Nhứ nghiêng màn hình sang: "Đang xem."
Nàng lập tức ngồi thẳng: "Chị tìm được rồi?"
Tô Nhứ: "Khó lắm à? Tìm kiếm một cái là có thôi."
Đàm Tinh Úy: "..."
Tô Nhứ: "Sao vậy?"
Đàm Tinh Úy miễn cưỡng đáp: "Không có gì, chị xem đi."
Thôi được, chắc cũng chẳng vấn đề lớn. Tìm kiếm là có cả đống bản thuần túy, cái chương kia Tiểu Tiễn Đao đã sớm xóa, không sao cả.
Phần tiếp theo của Tiểu Tiễn Đao viết không nhiều, so với chính văn trên Weibo của Tiểu X thì ít hơn hẳn, Tô Nhứ chắc là sẽ nhanh chóng xem xong thôi.
Nhưng sự việc dần có chút không ổn. Tô Nhứ nhìn một lúc, mày nhướng lên; nhìn thêm một lúc, mày lại nhíu lại.
Nhíu nhíu, rồi điện thoại đặt xuống.
Trong không khí lập tức trở nên vi diệu và quỷ dị. Hai người đối diện nhau.
"Sao...sao vậy?" Đàm Tinh Úy thấy điềm báo chẳng lành.
Tô Nhứ nghiêng đầu, biểu cảm đầy nghi hoặc: "Chị là 0?"
Comments