Lần này, bài Weibo của nàng được viết với thái độ vô cùng nghiêm túc.
Rõ ràng chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, nàng đã viết rất nhiều. Nàng kể về việc lén lút sau lưng các chị thật thú vị, nói rằng chị gái nàng rất chúc phúc cho họ, lại bộc bạch việc ở bên cạnh chị A Nhứ vui vẻ tựa như một giấc mơ. Cuối cùng, nàng tràn đầy cảm xúc thổ lộ rằng Tô Nhứ thật sự thấu hiểu mình, khiến nàng vô cùng cảm động.
Có lẽ trong thâm tâm nàng đã nghĩ rằng bài viết này nhất định sẽ được chị A Nhứ nhìn thấy, nên mới viết ra những lời ấy.
"Phong cách sao đột nhiên thay đổi vậy, giống hệt một bức thư tỏ tình."
Chưa đăng được bao lâu, liền có một cư dân mạng để lại bình luận như thế.
Khi viết, nàng không hề cảm thấy như vậy. Nhưng lúc này bị chỉ ra, nàng mới thấy quả thật có lý, dường như đúng là như thế.
Thế rồi lại có người nói: "Chẳng lẽ chị A cũng trà trộn vào quần chúng!"
Thật thông minh.
Chị A trong đám quần chúng ấy, sau khi tắm rửa xong biết được Tiểu X đã đăng Weibo mới, tóc còn chưa kịp sấy khô, đã ngồi trước gương trang điểm. Khăn tắm quấn trên đầu, tay chống cằm mà xem, thỉnh thoảng lại hiện lên vài nụ cười khó đoán, trông vô cùng thích thú.
Tiểu X thấy thế rất hài lòng, trong lòng vô cùng cảm kích sự ủng hộ của lão sư tỷ tỷ.
Đại hội "phê bình" của hội bạn thân được hẹn vào trưa hôm sau. Hai người họ tính toán thời gian vừa khéo, gần như vừa tỉnh dậy liền xuất phát.
Nhưng còn chưa đến giờ hẹn, Đàm Ngân Thanh đã bắt đầu gáy "o o" trong WeChat.
Đàm Ngân Thanh: Đến đâu rồi, đến đâu rồi?
Đàm Ngân Thanh: Bọn chị đều có mặt rồi, em sao thế?
Đàm Ngân Thanh: A Nhứ chưa bao giờ đến muộn, em đừng dạy hư người ta.
Đàm Tinh Úy: Sắp đến rồi, đừng kêu nữa.
Đàm Tinh Úy: Không muộn đâu, chị xem lại thời gian đi.
Đàm Tinh Úy: Gì mà em dạy hư người ta, em cũng chẳng hề đến muộn!
Đàm Ngân Thanh: Đến đâu rồi?
Đàm Tinh Úy: Ngay đây, hai phút.
Gửi xong mấy lời này, nàng quay đầu liền oán trách cùng Tô Nhứ: "Chị A Nhứ, chị xem chị ấy kìa."
Tô Nhứ liếc mắt: "Các cậu ấy có chuẩn bị tiết mục gì không?"
Đàm Tinh Úy tò mò: "Ồ? Tiết mục gì ạ?"
Tô Nhứ: "Khó nói."
Quả nhiên, chỉ có chị A Nhứ mới hiểu rõ đám bạn thân.
Hai người tìm được phòng riêng, đẩy cửa bước vào. Bên trong, ba người ngồi thành hàng, dựa lưng vào ghế, chân vắt chéo, ra vẻ vô cùng oai phong.
Khung cảnh ấy có chút buồn cười, nhưng lúc này không phải thời điểm để cười.
Tô Nhứ nắm tay nàng đi vào, từ tốn đóng cửa, rồi chậm rãi lấy ba chiếc túi trên tay ra, theo thứ tự từ trái sang phải.
"Kem nền của cậu." chiếc túi đầu tiên đưa cho Trần Tịnh.
"Album có chữ ký của cậu." chiếc thứ hai đưa cho Đàm Ngân Thanh.
"Chim cánh cụt nhỏ của cậu." chiếc thứ ba đưa cho Dao Dao.
Trao xong, Tô Nhứ lùi lại một bước, đứng cạnh Đàm Tinh Úy, nghiêm túc hỏi: "Sao vậy? Các cậu ngồi thế này, có chuyện gì sao?"
Ba người đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn một bụng lời lẽ, nhưng lại không thể mở miệng.
Cuối cùng, Đàm Ngân Thanh – người ngồi giữa – là người đứng dậy trước, đồng thời "rầm" một tiếng kéo ghế ra.
"Hai vị...mời." chị ấy chỉ vào lối duy nhất vừa được nhường ra.
Tô Nhứ mỉm cười: "tỷ tỷ khách sáo quá."
Tô Nhứ vừa lên tiếng, Dao Dao liền lập tức nối lời: "Cảm ơn A Nhứ, chim cánh cụt nhỏ đáng yêu quá."
Trần Tịnh cũng nhanh nhảu: "Cảm ơn A Nhứ."
Hai người đã cảm ơn, áp lực dồn đến Đàm Ngân Thanh. Chị ấy cũng cười: "Cảm ơn chị A Nhứ."
Đàm Tinh Úy nhịn không nổi, bật cười thành tiếng.
Nhờ những món quà nhỏ ấy, bữa cơm trở nên vô cùng hài hòa. Mặc dù thỉnh thoảng vẫn có vài câu nửa đùa nửa thật như: "Hai người chơi vui vẻ, chẳng cần quan tâm đến sống chết của bọn tớ", hay "Giỏi thật đấy, giấu bọn tớ lâu như thế"... nhưng đồng thời cũng có những lời chúc phúc chân thành lay động lòng người như: "Hai người quả thực là trời sinh một cặp", "Đúng là xứng đôi vừa lứa", "Hai người đừng quá xứng nữa."
Khi bữa cơm gần kết thúc, Dao Dao bất ngờ nói: "A Nhứ, tớ nhớ trước khi cậu ra nước ngoài còn bảo thích kiểu mấy chị gái lớn tuổi hơn, vậy mà về nước lại bị em gái bắt mất rồi."
Tô Nhứ nghe vậy thì ngạc nhiên: "Tớ từng nói à? Tớ nói khi nào?"
Lời này vừa thốt ra, ba người kia lập tức phản đối.
Trần Tịnh: "Có một lần bốn đứa mình ra bờ biển, cậu quên rồi sao?"
Dao Dao: "Rõ ràng là cậu nói, nếu không thì ba đứa bọn tớ đâu ai tự dưng bảo thích mấy chị gái."
Đàm Ngân Thanh: "Đúng thế, lúc đó còn có người nói với tớ rằng người đồng tính đều thích mấy chị hơn tuổi."
Mỗi người một câu, ký ức của Tô Nhứ được gợi lại. Ban đầu chị chỉ "ồ" một tiếng, rồi bật cười: "Khi đó tớ sắp ra nước ngoài."
Lời dừng lại ở đó, không có phần sau.
Vài giây sau, ba người đồng thanh: "Cho nên thì sao?"
Tô Nhứ có chút ngượng ngùng, cầm ly nước nhấp một ngụm: "Không có cho nên gì cả, cánh gà hôm nay rất ngon."
Không ai bị che mắt, Dao Dao nghi hoặc: "Chuyện này cũng không thể hỏi sao?"
Đàm Ngân Thanh lúc này "à" một tiếng như vừa hiểu ra, rồi quay sang nhìn Tô Nhứ cười: "Tớ hình như đã hiểu rồi."
Dao Dao lập tức hỏi: "Cậu hiểu gì?"
Chị gái lại quay đầu nhìn Đàm Tinh Úy: "Có phải giống như chị nghĩ không?"
Đàm Tinh Úy nói: "Cà tím hôm nay cũng rất ngon."
Nói xong, nàng và Tô Nhứ cùng bật cười.
Ba người còn lại dĩ nhiên chẳng thể cười nổi. Bất chấp quà cáp gì, họ đồng loạt khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào hai người.
Đặt ly xuống, lúc này Tô Nhứ mới nói: "Khi đó thân với Tinh Tinh, tớ chột dạ."
Trần Tịnh kêu "à" một tiếng, Dao Dao theo sau cũng "à", rồi đến lượt Đàm Ngân Thanh buột miệng "à" thêm lần nữa.
Trần Tịnh tấm tắc: "Tớ đã cảm thấy bốn năm trước hai người có chuyện."
Dao Dao tò mò: "Cậu đã phát hiện từ bốn năm trước sao?"
Trần Tịnh nói: "Sau khi A Nhứ ra nước ngoài, vòng bạn bè của Tinh t*nh h**n toàn biến mất. Cậu không thấy lạ à?"
Dao Dao tròn mắt: "Tớ thậm chí chẳng phát hiện ra," ánh mắt đảo qua đảo lại rồi bỗng dưng kêu lên: "Ồ, A Nhứ, cậu không đến hẹn, chẳng lẽ là vì Tinh Tinh?"
Đàm Ngân Thanh cũng như bừng tỉnh: "Khoan đã, chẳng phải là đêm trước khi A Nhứ ra nước ngoài sao? Ngày đó em nói với chị có việc khác nên không về cùng, cuối cùng A Nhứ cứ hỏi chị em đã về chưa."
Trần Tịnh và Dao Dao đồng thanh: "Thật còn có chuyện đó à?"
Đàm Tinh Úy hỏi: "Đàm Tinh Úy, em muốn tỏ tình với A Nhứ sao?"
Khóe môi nàng cong cong: "Làm gì có."
Đàm Ngân Thanh chen vào: "Đừng đùa nữa, khi ấy A Nhứ sao có thể ở bên em được."
Đàm Tinh Úy quay sang: "Chị A Nhứ, chị lấy lại album có chữ ký đi."
Dao Dao lúc này cùng Trần Tịnh chạm ly. Trần Tịnh thở dài một câu: "Mọi người đều có tương lai tươi sáng."
Cứ thế, câu chuyện rôm rả kéo dài, cả bàn quên mất mình đang ở đâu, lại mở ra một cuộc "thảo luận lớn":
"Tớ đã nói trước đây cậu đối với Tinh Tinh có chút quá tốt."
"Tớ đã nói hai người lúc trước thân mật không bình thường."
"Tinh Tinh dính cậu như vậy, tớ nhìn mà còn giật mình, thế mà cậu lại rất hưởng thụ."
Từ góc nhìn của người ngoài mà bàn tán về việc Tô Nhứ thích nàng, quả thật thú vị.
Nghe đến mức Đàm Tinh Úy phấn khích không chịu được, chỉ muốn nói thêm cho nhiều.
Quán ăn hôm nay là ba chị gái kia chọn, không gần cũng chẳng xa, cách khu nhà Đàm Tinh Úy chỉ một con phố.
Vì vậy, ăn xong, Tô Nhứ bị hai chị em họ Đàm đưa về nhà.
Mẹ đang xem TV trong phòng khách, thấy hai con gái về thì còn dửng dưng, nhưng khi thấy phía sau còn có người đi cùng thì lập tức ngồi thẳng dậy.
"A Nhứ?" Nụ cười mẹ ngay lập tức nở rộ: "Lâu lắm không gặp, con về nước rồi à."
"Về rồi ạ." Tô Nhứ lễ phép đáp: "Chào dì."
"Được được." Mẹ nhiệt tình hẳn lên: "Vào đi, dì lấy chút trái cây cho các con ăn."
Đàm Tinh Úy liền nói: "Con muốn ăn dưa hấu."
Mẹ bật cười: "Có, có."
Trên TV đang chiếu một bộ phim cổ trang ăn khách, cảnh sắc chậm rãi trôi qua. Vài phút sau, mẹ bưng khay trái cây ra.
Dù đã trò chuyện không ít khi ăn cơm, bầu không khí giữa ba người vẫn yên ắng. Nhưng khi mẹ xuất hiện, nhà có khách, bản năng quan tâm hậu bối liền bùng nổ. Đối với Tô Nhứ, hầu như nghĩ gì hỏi nấy.
Hỏi tình hình bên Anh quốc thế nào? Sao lại quyết định về nước? Ba mẹ hiện tại ở đâu? Giờ làm công việc gì, cụ thể là gì, áp lực lớn không? Về nước đã quen chưa, công việc thuận lợi không?
Cũng nhờ vậy, Đàm Tinh Úy theo mẹ mà hiểu thêm không ít về Tô Nhứ.
Sau khi hỏi đủ chuyện, mẹ lại tiếp tục: "Con cũng ở khu Ba Nghi, Tinh Tinh nhà dì cũng ở đó." Đoạn bà vỗ nhẹ vào chân nàng: "Hai đứa chẳng phải rất gần sao, đều sống một mình, nên qua lại nhiều, chăm sóc lẫn nhau."
Tô Nhứ chưa kịp mở miệng, Đàm Tinh Úy đã mỉm cười: "Sớm chăm sóc rồi, mẹ không cần dặn đâu."
Mẹ hài lòng gật gù: "Vậy thì tốt."
Tất nhiên mẹ cũng không quên: "A Nhứ có bạn trai chưa?"
"Chưa ạ." Tô Nhứ đáp.
Mẹ liền nói: "Không còn nhỏ nữa, nên tìm bạn trai đi thôi."
Đàm Ngân Thanh liếc mắt đầy hứng thú, rõ ràng là chờ xem kịch.
Chủ yếu vẫn là xem nàng.
Quả nhiên nàng bật dậy: "Sao lại thế được, chị A Nhứ của chúng con ưu tú như vậy, tại sao nhất định phải tìm bạn trai?" Rồi nàng lớn tiếng: "Ai xứng chứ?"
Đàm Ngân Thanh bật cười: "Đúng vậy, ai xứng chứ?"
Mẹ bất mãn "chậc" một tiếng: "Đừng nghe nó nói, con trai ưu tú cũng nhiều lắm. Không cần nhìn ngang, cứ ngẩng đầu mà chọn, đúng không?"
Đàm Tinh Úy đảo mắt: "Không thể tự mình sống sao?"
"Hai đứa này..." Mẹ bất đắc dĩ: "Ngày nào cũng nói không kết hôn, làm gì có ai không kết hôn, toàn nói bậy."
Tô Nhứ liếc mắt ra hiệu, Đàm Ngân Thanh đứng dậy: "A Nhứ, cậu không phải muốn cái kia sao? Tớ tìm cho cậu."
Tô Nhứ gật đầu đồng ý, cười với mẹ rồi cả ba cùng rời khỏi phòng khách.
Ai da, dưa hấu còn chưa kịp ăn xong.
Ba người vừa bước vào phòng Đàm Ngân Thanh, mẹ lại gõ cửa.
Bà hé một khe, cầm theo một tấm bưu thiếp: "Thiếu chút nữa quên mất cái này."
Đàm Ngân Thanh đi tới nhận, hỏi luôn: "Ai gửi vậy?"
"A Nhứ gửi cho Tinh Tinh," mẹ tò mò: "Có phải chuyển phát nhanh bị thiếu một tấm không, sao không thấy của Ngân Thanh?"
Người nói vô tâm, người nghe thì đau lòng. Mẹ đóng cửa, Đàm Ngân Thanh cầm tấm bưu thiếp duy nhất, xoay người nhìn Tô Nhứ: "Sao vậy nhỉ? Là gửi thiếu sao, chị A Nhứ?"
Tô Nhứ ngẩng đầu nhìn trần nhà: "Đèn sáng quá."
Đàm Tinh Úy bật cười rất to, liền hỏi Đàm Ngân Thanh: "Chị là ai?"
Đàm Ngân Thanh hậm hực ném bưu thiếp lên bàn, nghiến răng, làm ra vẻ thở hổn hển.
Tô Nhứ cười: "Lần sau đi công tác tớ sẽ bù cho."
Đàm Tinh Úy quay sang: "Chỉ cho chị ấy thôi sao?"
Tô Nhứ đáp: "Đương nhiên em cũng có."
Đàm Ngân Thanh càng tuyệt vọng, còn giả vờ lau nước mắt: "Tôi mệt rồi, không muốn thấy hai người nữa, đi đi."
Thế là vừa ý nàng, Đàm Tinh Úy lập tức ôm bưu thiếp, đưa Tô Nhứ về phòng mình.
Thực ra nàng cũng hơi mệt, vừa đúng giờ ngủ trưa. Nàng tìm áo ngủ cho Tô Nhứ, hai người kéo rèm thay đồ, tắt đèn rồi cùng lên giường.
"Chị hình như lần đầu tới phòng em nhỉ?" Đắp chăn cẩn thận, Đàm Tinh Úy hỏi.
Tô Nhứ "ừm": "Rất sạch sẽ."
Lời nhận xét đơn giản nhưng khiến nàng bật cười: "Đó là vì lúc nào cũng sẵn sàng bị kiểm tra bất ngờ, nên chẳng sợ gì."
Tô Nhứ đột nhiên hỏi: "Mẹ em thường hay nói chuyện kết hôn với bọn em à?"
"Không thường xuyên, nhưng thái độ rất kiên quyết." Nàng nghĩ rồi nói: "Giờ họ chủ yếu giục Đàm Ngân Thanh, còn chưa đến lượt em, chị cứ yên tâm."
Tô Nhứ lại hỏi: "Nếu đến lượt em, em sẽ đi xem mắt không?"
Đương nhiên Đàm Tinh Úy sẽ không đi, trong nhà này chưa ai có thể sai bảo được nàng.
Nhưng nàng cũng phải hỏi ngược: "Chị không muốn em đi à?"
Tô Nhứ đáp: "Đương nhiên rồi."
Nàng mừng rỡ: "Vậy thì không đi, em nghe lời chị."
Tô Nhứ hôn nhẹ lên má nàng, ôm Đàm Tinh Úy vào lòng.
"Nhưng sau này nếu trong nhà nhắc đến chuyện đó, em không cần vội vàng phản bác," Tô Nhứ nói tiếp: "Mỗi thế hệ đều có quan niệm riêng."
Đàm Tinh Úy ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Em biết, vốn dĩ cũng chẳng thể thuyết phục được, chỉ là đôi lúc không nhịn được mà muốn nói," nhưng nếu chị A Nhứ đã dặn dò như vậy, nàng liền thuận theo: "Nghe lời, sau này em sẽ không nói nữa, giữ im lặng."
Tô Nhứ xoa đầu nàng: "Ngoan."
Tiếng cười ngây ngô của nàng vừa bật ra đã bị ngắt quãng bởi một cái ngáp.
Tô Nhứ bật cười: "Mệt đến thế sao?"
Đàm Tinh Úy lim dim mắt: "Ăn cơm xong thì hơi buồn ngủ."
Tô Nhứ: "Ngủ đi."
Nàng "ừm" một tiếng.
Thế nhưng mắt nàng vừa khép lại, chị lại hỏi: "Phòng này cách âm có tốt không?"
Đàm Tinh Úy mở mắt.
"Có lẽ... không hẳn, khó nói," nàng nhớ lại một chút: "Khi em hát trong phòng, Đàm Ngân Thanh ở phòng bên vẫn có thể nghe được."
Tô Nhứ "ừm", đưa tay khều nhẹ một cái rồi như muốn rút lại.
Tim nàng lập tức ngứa ngáy.
Không được.
Nàng giữ chặt cổ tay chị, đặt lại chỗ cũ.
Trong không khí vang lên tiếng cười: "Sao thế, em gái?"
Đàm Tinh Úy gọi: "Chị..."
Tô Nhứ: "Ừm?"
Nàng lại rướn người sang gần hơn, giọng nhỏ nhẹ: "Chị ơi."
Tay Tô Nhứ lần nữa đặt lên, rồi nhắc nhở: "Cửa không khóa đâu."
Đàm Tinh Úy mặc kệ, chỉ rúc sâu vào lòng chị.
Cũng nhắm mắt lại.
Tô Nhứ dùng thêm chút lực.
"Ừm..."
"Suỵt..."
Ngón tay trỏ chị ấy đặt lên môi, không động thêm.
Nàng đưa tay che mặt, bật cười khúc khích.
"A!" nàng thôi cười, phát ra tiếng càu nhàu khó chịu.
Đến lượt Tô Nhứ cười, giọng đầy đắc ý.
Chị ấy còn hỏi: "Muốn tiếp tục không?"
Đàm Tinh Úy nhìn thẳng vào mắt chị: "Chị cố ý."
Đôi mắt cong cong, Tô Nhứ cười: "Bị em phát hiện rồi."
Nàng trách: "Chị xấu quá."
Tô Nhứ: "Ừ hử."
Nàng hít sâu một hơi.
Chị mỉm cười, đổi sang một động tác khác, chậm rãi, từ tốn.
Quá hiểu nàng, nhưng động tác đó lại bị nàng bắt lấy.
Lại đặt về chỗ cũ.
Biểu cảm trên gương mặt Tô Nhứ đã không thể chỉ gói gọn trong chữ "hư". Chị nhìn nàng, ánh mắt đầy ý cười: "Hửm?"
Giọng nàng lí nhí: "Muốn."
Vừa dứt lời thì bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Nàng vội bật dậy khỏi lòng Tô Nhứ
Mấy tiếng gõ sau đó, mẹ đã đẩy cửa bước vào.
"Ngủ rồi à?" giọng mẹ nhỏ nhẹ, bước chân cũng khẽ khàng: "Mẹ mượn cái kéo."
Nàng hờ hững đáp: "Trên bàn, trong ống bút."
Mẹ tiến lại gần hai bước, lại nói: "Ôi chao, A Nhứ cũng ở đây à, làm mẹ giật cả mình."
Nàng nhắm mắt lại: "Chị ấy ngủ rồi."
Mẹ không hỏi thêm, lấy xong kéo liền rời đi. Phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Tô Nhứ không còn giả vờ ngủ nữa, cười đến nỗi gối đầu cũng rung lên.
Nàng: "..."
Sao lại có người đang khóc, ai?
Comments