Đàm Tinh Úy, dĩ nhiên, chỗ nào cũng muốn hôn.
Tô Nhứ vẫn còn đang ôm mặt nàng. Theo nguyên tắc "gần đâu trước đó", nàng nắm lấy cổ tay chị, trước tiên dùng má cọ cọ vào lòng bàn tay ấy, rồi nghiêng đầu, chầm chậm tiến tới.
Chỉ còn chút nữa là chạm môi, Tô Nhứ lại né đi.
Đôi môi nàng vẫn còn chu ra, ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn chị.
Tô Nhứ bật cười, vỗ nhẹ hai cái lên má nàng: "Chị đi rửa tay."
Ừ, cũng đúng thôi. Vừa dọn dẹp xong, đã chạm vào không ít thứ, thật sự nên rửa tay. Mà đâu chỉ mình chị, nàng cũng vậy.
Chị ấy vào trước, nàng liền theo sau. Không phải vào suông, nàng vòng tay ôm lấy eo chị, cùng chị chen chúc dưới một vòi nước.
Ánh mắt hai người gặp nhau trong gương. Đàm Tinh Úy hơi nhướng mày, tinh nghịch.
Tô Nhứ nhếch môi cười, tắt nước, bóp một chút dung dịch rửa tay, rồi nắm lấy tay nàng.
Ngón tay chị từ kẽ tay đan xen, chen vào giữa các ngón của nàng. Nước rửa tay trơn mát lan khắp lòng bàn tay, rồi chị ấy rút ra nửa chừng, dừng ở giữa, áp lòng bàn tay vào lòng bàn tay nàng, từ từ xoa.
Trán nàng khẽ tựa vào vai chị, hít một hơi nhẹ: "Chị ơi~"
Tô Nhứ: "Ừm?"
Đàm Tinh Úy bỗng phát hiện phía sau váy của Tô Nhứ có một dải ruy băng buộc thành nơ bướm.
Cởi ra... sẽ thế nào nhỉ?
"Chị làm gì đấy?" nàng thì thào, đồng thời khẽ cắn lấy dải ruy băng.
Không phải cắn qua loa, mà chậm rãi, dính dấp, vừa áp sát vừa kéo nhẹ.
Nàng cảm nhận được động tác trên tay chị khựng lại, cũng nghe thấy nhịp thở hơi dồn dập.
Khi nàng ngẩng đầu, chiếc nơ bướm đã biến mất.
Trong không khí, Tô Nhứ thở ra một hơi dài, rồi bàn tay lại tiếp tục động tác:
"Rửa tay cho em chứ còn gì nữa."
Chóp mũi nàng cọ vào lưng chị.
Thơm quá.
Tô Nhứ đúng là... biết cách rửa tay quá.
Nhưng rất nhanh, Tô Nhứ lại không thể tiếp tục được nữa.
Bởi vì nàng đã bắt đầu.
Tấm lưng ấy quá đẹp, vòng eo ấy quá nhỏ, làn da ấy quá trắng.
Thực ra chẳng có vị gì, nhưng dopamine trong não nàng tuôn trào, như thể vị giác cũng bị đánh thức, đầu lưỡi ngọt lịm.
Tô Nhứ không chỉ không thể rửa tay, mà đến cả chống tay cũng trở nên yếu ớt. Hai bàn tay mềm mại chống lên thành bồn, run rẩy.
Món khai vị kết thúc, trông chị có vẻ không ổn cho lắm.
Nhưng chị ấy không ổn thì nàng lại thấy ổn. Nàng rất vừa ý. Chị ấy không rửa được thì nàng rửa.
Nàng tiến lên một chút, nắm lấy tay chị, mở vòi nước, cùng nhau xả.
"Chị...quay qua đây."
Nghe vậy, Tô Nhứ ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người một lần nữa giao nhau trong gương.
Ánh mắt chị mềm mại vô cùng, như thể còn muốn hoãn lại đôi chút mới chịu quay sang. Bàn tay chị nâng mặt nàng, giống như khi ở ngoài, ngón cái nhẹ nhàng lau đi nơi khóe môi.
Tô Nhứ nói: "Thích."
Đôi mắt nàng mềm mại, cong cong: "Còn có thích hơn nữa."
Miệng nàng chẳng chút kiêng dè, nhưng cơ thể lại đỏ bừng, xấu hổ đến mức không biết giấu đi đâu.
Thế thì... làm việc chính thôi.
Nàng chen vào, ngẩng đầu, đôi môi chạm lên môi chị.
Hoàn toàn chủ động, hoàn toàn đắm chìm.
Gương lớn trên bồn rửa tay được viền bằng một vòng đèn vàng dịu. Khi nàng trượt xuống hôn cổ, nghiêng đầu liếc qua, hình ảnh phản chiếu ấy khiến tim nàng hẫng một nhịp.
Chị ấy ngửa đầu, mái tóc xoăn dài rơi xuống lưng, theo nhịp nàng lay động khẽ khàng.
Nàng khi thì nhắm mắt, khi thì mở mắt nhìn chị, khi thì nhìn chính hai người trong gương.
Đẹp quá.
Thơm quá.
Ngọt quá.
Những chiếc nơ bướm ban đầu không chỉ một, có thể hai, ba, thậm chí nhiều hơn. Nhưng rồi, cuối cùng, tất cả đều biến mất.
Một lực đẩy nhẹ, chị đã tựa lên bồn rửa tay. Nàng tiến sát, vòng tay qua sau lưng yếm váy, đối diện trực tiếp.
Trong mắt chị, nàng thấy một nét nũng nịu hiếm hoi.
Bàn tay chị đặt trên vai nàng, nhịp thở vừa chậm rãi vừa nặng nề.
"Bảo bối, ... nương tay."
Đàm Tinh Úy ngẩng lên, hỏi: "Tại sao?"
Giọng chị thì thầm, nhẹ đến mức như tan trong hơi thở: "Em nói tại sao..."
Nàng biết... hoặc có lẽ chỉ mơ hồ hiểu được đôi phần.
Không sao cả. Nếu đã bảo "nương tay"... thì hôn.
Đàm Tinh Úy chọn một chỗ, cúi xuống, lại hôn.
Trong gương, cảnh tượng đẹp đến nao lòng: đôi chân chị dài miên man, mái tóc rũ xuống, ôm trọn lấy nàng.
Một vài lọn tóc xoã trước ngực, lẫn vào tóc nàng, vương vấn. Chiếc váy trượt xuống ngang hông, vải lấp lánh như sóng, phản chiếu ánh đèn.
Rồi, Đàm Tinh Úy nhận ra một chi tiết thú vị.
Chị ấy... không mặc.
Trong đầu lập tức hiện lên cả một chuỗi hình ảnh: từ khoảnh khắc Tô Nhứ tắm rửa xong, rồi thu xếp hành lý, rồi lại bước vào đây rửa tay... Nếu như chị vẫn cứ thế từ đầu đến giờ...
Ý nghĩ ấy khiến nàng như bị câu dẫn, thần trí lạc đi, hồn bay phách tán.
Mùi hương trong không khí như có hình khối, quấn quanh, ngọt ngào, nóng, dính.
Ngón tay đan lấy ngón tay. Nàng tựa đầu vào chân chị.
Âm thanh kia vang lên, dịu dàng mà quyến rũ, như chất xúc tác khiến từng tế bào nàng rạo rực, thần kinh rối loạn, bản năng thúc đẩy không thể dừng lại.
Bay vút lên thật nhanh, rồi chậm rãi rơi xuống.
Khi tất cả lắng lại, nàng ngẩng đầu.
Chị trông mệt mỏi quá, bàn tay vô lực đặt trên đầu nàng, cúi xuống, mái tóc bên thái dương buông nhẹ, lướt qua mặt nàng.
Ngứa ngứa.
Nhưng thỏa mãn vô cùng.
Comments