Chương 5: Chỉ Có Em Gái Mới Để Ý

Chương 5: Chỉ Có Em Gái Mới Để Ý

"Ba mẹ đâu chị?" Nàng bước vào nhà và hỏi.

Đàm Ngân Thanh: "Chơi mạt chược rồi."

Đàm Tinh Úy gật đầu rồi đi về phòng, nhưng chị gái lại gọi với theo: "Tối nay đi ăn khuya chung không?"

Nàng dừng bước: "Ăn gì thế?"

Đàm Ngân Thanh: "Chưa biết, vẫn chưa quyết định, A Nhứ rủ đấy."

Đàm Tinh Úy đứng sững lại, lùi về sau nửa bước: "Chị ấy... cũng... rủ em à?"

"Cái đó thì không," Đàm Ngân Thanh tay vẫn thao tác lia lịa trên màn hình: "Có phải đi làm gì đâu, em muốn đi thì đi thôi, chỉ có bốn đứa bọn chị thôi."

Nàng "à" một tiếng: "Vậy em đi," nói xong nàng đi về phía phòng, nhưng nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm nên quay lại: "Em muốn ăn cá nướng."

Đàm Ngân Thanh: "Được thôi, để chị nói với các cậu ấy."

Về phòng, nàng đóng cửa lại, lấy máy tính bảng ra. Lướt một vòng, mấy bộ phim và chương trình giải trí nàng đang theo dõi đều đã có tập mới. Nàng tùy tiện chọn một cái, mở ứng dụng video, vào mục lịch sử xem và tiếp tục xem dở.

Xem được một lúc, nàng lại liếc sang điện thoại.

Xem thêm một lúc nữa, nàng lại liếc sang điện thoại.

Đàm Ngân Thanh chơi game gì mà lâu thế? Rốt cuộc đã nói với mấy người bạn của chị ấy chưa?

Video đã qua một nửa mà điện thoại của nàng vẫn im lìm. Nàng không nhịn được nữa, bấm tạm dừng rồi ôm máy tính bảng đi ra ngoài.

Ngoài phòng khách, Đàm Ngân Thanh đã kết thúc ván game. Chị ấy cũng mở TV, tiếp tục xem chương trình giải trí hồi chiều.

Đàm Tinh Úy ngồi xuống bên cạnh chị gái, co chân lên, đặt máy tính bảng lên đùi.

"Chị nói chưa?" Nàng buông một câu bâng quơ.

"Cái gì?" Đàm Ngân Thanh ngớ người ra rồi mới nhớ: "À, ăn khuya hả, nói rồi, các cậu ấy bảo được, mười rưỡi nhé."

Nàng bĩu môi, "à" một tiếng: "Sao nói xong không bảo em một tiếng?"

Đàm Ngân Thanh: "Thì giờ chị đang nói với em đây, em vội lắm à?"

Đàm Tinh Úy: "..."

Thật sự là không có gì để nói với mấy cô gái thẳng này mà!

Nàng kéo thanh tiến trình trên máy tính bảng lùi về một chút.

"Ây, A Nhứ đăng bài mới này." Một lúc sau, Đàm Ngân Thanh lại lên tiếng.

Tay Đàm Tinh Úy khựng lại, nhưng nàng vẫn nhíu mày ngồi yên, ra vẻ như đang đắm chìm trong cốt truyện.

"Hôm nay thật sự có người đến đón cô ấy này," Đàm Ngân Thanh không biết đã thấy gì mà đột nhiên thốt lên một tiếng "A~" đầy ẩn ý.

Nàng không nhịn được nữa.

Tay trái nàng vén tóc, tay phải nhanh như chớp rút điện thoại từ trong túi ra, vội vàng vào Vòng bạn bè.

Lướt xuống vài bài mới thấy bài của Tô Nhứ, đăng từ mười phút trước.

"Điều bất ngờ đầu tiên khi xuống máy bay, gặp được cô em gái đã lâu không gặp. Em ấy đã trưởng thành rất nhiều, nhưng vẫn là dáng vẻ của ngày xưa.

Đã lâu lắm rồi không nhận được hoa, rất vui, rất đẹp, rất thích."

Dưới dòng trạng thái là một tấm ảnh.

Chính là tấm ảnh nàng đã chụp cho Tô Nhứ trên xe.

Tâm trạng của Đàm Tinh Úy, vốn đã dần lắng lại sau cuộc gặp mặt, một lần nữa lại bị khuấy động. Cảm xúc chi phối cả thần kinh, khiến lòng bàn tay nàng râm ran.

Đây là lần thứ hai chị ấy đăng ảnh nàng lên Vòng bạn bè.

. . . .

"Điều bất ngờ đầu tiên khi xuống máy bay, gặp được cô em gái đã lâu không gặp..."

Bên tai, Đàm Ngân Thanh đọc lại nửa đầu bài đăng của Tô Nhứ, sau đó lại thốt lên một tiếng "A~" rất nhẹ.

Cùng lúc đó, trên màn hình điện thoại của nàng hiện lên bình luận của Đàm Ngân Thanh.

Đàm Ngân Thanh: Em gái cơ à?

Nàng chớp mắt, còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hay hỏi lại chị gái thì bình luận đó đã đột nhiên biến mất.

Bị Đàm Ngân Thanh xóa rồi.

Nàng lén quay đầu nhìn chị gái, chỉ thấy chị ấy đang mải mê với điện thoại, tiếng cười từ chương trình giải trí ồn ào cũng không át được tiếng lạch cạch từ bàn phím khi đôi tay Đàm Ngân Thanh đang gõ chữ lia lịa.

Lạch cạch, lạch cạch.

Nàng bắt đầu có vô số suy đoán. Đàm Ngân Thanh đang chat nhóm à? Đang nói chuyện gì? Có phải đang nói về bài đăng của Tô Nhứ không? Tại sao chị ấy lại phải lặp lại hai từ "em gái" với giọng điệu kỳ quặc như vậy?

Đàm Ngân Thanh đang cười cái gì? Nhắc đến chuyện gì mà cười như thế? Gõ chữ nhanh vậy, cả bốn người đều đang nói chuyện sao?

Tô Nhứ có nói gì không?

Nói gì cơ?

Tại sao Tô Nhứ lại đăng bài như vậy?

Nhưng nghĩ lại thì cũng không có gì không ổn, dường như cũng không nói gì thừa, chỉ là không chỉ đích danh là nàng mà thôi.

Không chỉ đích danh thì trách ai được? Ai là người đã lén lút ra sân bay đón người ta?

Nàng suy nghĩ nhiều đến mức có thể thấy trong đầu mình có vô số sợi dây đang quấn vào nhau, thắt thành một cái nút tròn vo.

Cái nút tròn trông thật xấu xí, nàng bèn sửa nó lại thành một chiếc nơ bướm.

Nền trắng, nơ bướm bằng dây ruy băng đỏ mảnh, giống hệt chiếc nơ trên bó hoa nàng tặng Tô Nhứ hôm nay, cái mà được chị ấy khen đẹp, chiếc nơ bướm màu đỏ.

Trên mỗi dải ruy băng của chiếc nơ đều viết tên Tô Nhứ. Oa, sến súa quá đi...

"Ha ha ha ha." Bên cạnh, Đàm Ngân Thanh đột nhiên phá lên cười.

Nàng cuối cùng cũng không nhịn được: "Chat gì đấy?"

Đàm Ngân Thanh lắc đầu: "Không có gì, Trần Tịnh đang làm trò hề."

Một ngày nào đó mình sẽ bị tức chết vì mấy câu trả lời không đầu không cuối của Đàm Ngân Thanh mất. Nhưng bây giờ là lúc phải nói chuyện đàng hoàng, nàng thậm chí còn nở một nụ cười: "Làm trò gì cơ?"

Đàm Ngân Thanh: "Cậu ấy nói A Nhứ bây giờ trở về thì chính là Nữu Hỗ Lộc A Nhứ rồi."

Nàng cảm thấy mình sắp tiếp cận được chân tướng: "Chị A Nhứ làm sao?"

Đàm Ngân Thanh vẫn dán mắt vào điện thoại cười, miệng thì đáp: "Không có gì."

Đàm Tinh Úy chịu thua.

Nàng cũng nhớ ra, thời kỳ nàng nịnh nọt chị gái mình nhất chính là vào kỳ nghỉ hè năm ấy, thân thiết đến mức Đàm Ngân Thanh còn tưởng nàng đã uống nhầm thuốc gì.

Mười rưỡi tối cuối cùng cũng đến, nàng lái xe đưa Đàm Ngân Thanh đến điểm hẹn đúng giờ.

Vào phòng riêng, Trần Tịnh và Dao Dao đã có mặt ở đó. Sau khi tốt nghiệp, họ đều ở lại Hải Thành, hiện tại còn là bạn cùng phòng nên rất hay đi cùng nhau và cũng thường xuyên ăn uống với Đàm Ngân Thanh.

Nàng vừa cởi áo khoác ra thì ngoài cửa đã có tiếng động.

Không biết ai gọi trước, một giây sau cả phòng đều "a a a" lên.

Dĩ nhiên, một người điềm tĩnh như nàng thì không la hét. Dù rằng nàng chỉ mới xa Tô Nhứ một phần tư ngày mà như cách ba phần tư mùa thu, dù rằng Tô Nhứ đã thay một bộ đồ khác đột nhiên toát ra khí chất ngự tỷ khiến nàng choáng váng, dù rằng mái tóc chị ấy được búi lên, không đeo kính, để lộ những lọn tóc mai lòa xòa bên tai khiến nàng ngứa ngáy, nàng vẫn im lặng đứng bên ghế, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt như thể "mọi người say cả, riêng ta tỉnh" mà nhìn các bà chị của mình.

Nhìn họ.

"Lâu quá không gặp A Nhứ!"

"A Nhứ! A Nhứ! A Nhứ!"

"Nhớ cậu quá đi mất!"

...

Trần Tịnh là người đầu tiên lao đến ôm, cô ấy đặt tay lên vai Tô Nhứ: "Cậu gầy quá đi."

Tô Nhứ: "Dạo này đúng là gầy đi một chút."

Tiếp theo là Dao Dao, cô ấy ôm xong cũng gật đầu đồng tình: "Đúng là gầy đi thật," rồi hỏi: "Cậu xịt nước hoa gì thế?"

Tô Nhứ nghĩ ngợi: "Không nhớ tên."

Dao Dao: "Lát nữa gửi link cho tớ nhé."

Tô Nhứ: "Được."

Cuối cùng là Đàm Ngân Thanh, ôm xong liền nắm lấy cánh tay Tô Nhứ: "Kiểu trang điểm này hợp với cậu ghê."

Tô Nhứ: "Chẳng lẽ không phải vì tớ xinh đẹp sao?"

Đàm Ngân Thanh cười: "Điều đó còn cần phải nói à?"

Đàm Ngân Thanh nói xong liền lùi ra. Lúc này, Tô Nhứ mới hướng ánh mắt về phía Đàm Tinh Úy.

Không chỉ có cô, ba người chị còn lại cũng như xếp hàng, đồng loạt nhìn về phía nàng, chờ đợi người cuối cùng hoàn thành nghi thức không hẹn mà gặp này.

Tất cả đều nằm trong ánh mắt, nàng bước ra một bước trông có vẻ tùy ý nhưng thực chất đã chuẩn bị từ lâu, giống như ba người kia, đi đến trước mặt Tô Nhứ.

Không rõ là ai chủ động trước, đến khi nàng kịp phản ứng thì đã áp mặt vào vai chị ấy.

Vì chênh lệch chiều cao, nàng phải hơi nhón chân một chút, mùi nước hoa thơm ngát mà chị Dao Dao vừa khen lập tức thoảng vào khoang mũi nàng.

Là mùi hoa.

"Lâu rồi không gặp, Tinh Tinh."

Cái ôm rất ngắn ngủi, sau khi kết thúc, Tô Nhứ lên tiếng.

Nàng lén giấu đi một nụ cười, vậy thì nàng cũng: "Lâu rồi không gặp."

Tô Nhứ lại nói: "Xinh ra nhiều đấy."

Nàng cảm thấy má mình đang nóng bừng lên, may mà nàng có trang điểm, lớp kem nền đã che đi tất cả.

"Chị cũng xinh lắm." Nàng đáp lại.

Tô Nhứ cười.

"Hai người đúng là lâu rồi không gặp," bên kia Dao Dao đã kéo ghế ra ngồi xuống: "Bốn năm rồi nhỉ? Năm A Nhứ ra nước ngoài hình như Tinh Tinh vừa thi đại học xong?"

"Đúng vậy," Đàm Ngân Thanh nói tiếp: "Mấy ngày sau khi A Nhứ đi, con bé này ngày nào cũng khóc trong phòng đấy."

Đàm Tinh Úy trừng mắt: "Chị nói bậy bạ gì thế?"

Đàm Ngân Thanh cười lớn: "Chẳng phải em tâm trạng không tốt sao?"

Mặt Đàm Tinh Úy sắp cháy đến nơi: "Em làm gì có?"

Đàm Ngân Thanh đưa ra bằng chứng: "Mấy ngày đó có phải em cứ ở lì trong phòng không ra ngoài không?"

Nàng thoáng chột dạ, nhưng miệng vẫn cứng: "Em ở trong phòng không ra ngoài nghĩa là tâm trạng không tốt à? Vậy ý chị là mỗi lần chị về phòng đều là vì tâm trạng không tốt?"

Đàm Ngân Thanh: "Em có tâm trạng không tốt hay không, trong lòng em tự biết."

Đàm Tinh Úy: "Em đương nhiên biết rõ là em không có."

Đàm Ngân Thanh: "Lêu lêu."

Đàm Tinh Úy cũng: "Lêu lêu."

Mọi người đã quá quen với cảnh hai chị em đấu khẩu nên chẳng ai thèm để ý, người gọi món cứ gọi món, người bóc bộ đồ ăn cứ bóc.

Thôi thì nàng cũng đi bóc bộ đồ ăn vậy. Trận chiến kết thúc, nàng vươn tay về phía mâm xoay, nhưng ngay khi sắp lấy được thì một bàn tay khác đã nhanh hơn, giành mất món ăn nàng vừa ý.

Đồng thời, một cái chén đồ ăn đã được bóc sẵn được đẩy đến trước mặt nàng.

Đúng vậy, Tô Nhứ đang ngồi ngay bên tay phải nàng.

Ngọn lửa chiến đấu của nàng tắt ngúm, và nàng lập tức trở nên ngoan ngoãn: "Cảm ơn chị."

Giọng nàng vừa dứt, tiếng cười của Đàm Ngân Thanh từ bên trái đã vang lên.

Quả nhiên giây tiếp theo: "Rốt cuộc ai mới là chị của em?"

Nàng lập tức dựa vào người Tô Nhứ: "Đương nhiên là chị A Nhứ rồi, chị ấy còn bóc đồ ăn cho em này."

Comments