Chương 50: Sao Có Thể Giống Nhau Được

Chương 50: Sao Có Thể Giống Nhau Được

Đàm Tinh Úy rất thích cảm giác Tô Nhứ bám dính lấy mình.

Ví như ngay lúc này đây.

Thật hiếm khi chị ấy tỏ ra yếu đuối, cũng thật hiếm khi lại dính người như vậy. Giờ phút này, Tô Nhứ đúng là một người chị yểu điệu, đáng yêu.

Hai người đầu tựa vào nhau, hơi thở ấm nóng của Tô Nhứ phả nhẹ lên cổ Đàm Tinh Úy, một cảm giác vừa dễ chịu lại vừa đáng hưởng thụ.

"Chị A Nhứ." Ôm một lúc, Đàm Tinh Úy khẽ gọi.

Tô Nhứ dường như chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ừm" nhẹ hẫng phát ra từ mũi.

Đàm Tinh Úy không nói gì thêm, thật ra nàng cũng chỉ muốn gọi một tiếng như vậy thôi, không cần chị ấy đáp lại.

Đương nhiên, khi Tô Nhứ đáp lại, lòng nàng cũng ngập tràn vui vẻ.

Huống chi, chị ấy còn nói thêm: "Bảo bối, em giỏi lắm."

Đàm Tinh Úy bất giác đỏ mặt: "Hả?"

Tô Nhứ không nói tiếp, chỉ mỉm cười.

Nhưng chị ấy không nói không có nghĩa là Đàm Tinh Úy không nghĩ.

Ha ha ha ha ha ha, ừm.

Tuy Tô Nhứ khen nàng rất biết cách, nhưng bản thân Đàm Tinh Úy lại không hài lòng với chính mình cho lắm.

Trước đêm nay, nàng đã nghiêm túc ngẫm lại những lời Tô Nhứ từng nói, những câu mà chị ấy đã biên soạn lại sau khi đọc mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình.

Kế hoạch và thực tế chung quy vẫn là hai chuyện khác nhau. Một mặt là vì trong lúc "lâm trận", Đàm Tinh Úy rất khó mở lời, mặt khác là vì nàng không còn tâm trí đâu nữa, nàng đã quá đắm chìm và quên béng mất chuyện này.

Vòng tay của Tô Nhứ hơi nới lỏng ra, vừa đủ tạo cơ hội để cả hai có thể ngẩng lên nhìn nhau. Đàm Tinh Úy thầm nghĩ hay là nhân lúc này tâm sự với chị một chút, thế là nàng ngẩng đầu lên.

Nhưng ngay khi ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy liền quên hết mọi thứ. Đôi mắt chị ấy long lanh ngấn nước, hai má vẫn còn ửng hồng, và quần áo của chị ấy còn...

Đàm Tinh Úy vốn đã tỉnh táo, nhưng khi thấy dáng vẻ này của chị lại trở nên không tỉnh táo nữa.

Thế nên, câu buột miệng của nàng là: "Chị quyến rũ em."

Tô Nhứ đáp lại gần như không cần suy nghĩ: "Đúng thế đấy."

Giọng chị ấy mang theo ý cười, vẻ mặt quang minh chính đại, như thể đang nói với Đàm Tinh Úy rằng: "Đúng vậy đó, thì sao nào? Chị quyến rũ em đấy, làm sao?"

Đàm Tinh Úy mấp máy môi, cuối cùng chỉ cong mắt cười: "Được thôi."

Tô Nhứ bị dáng vẻ của Đàm Tinh Úy chọc cười. Chị ấy đưa tay lên, nâng niu gương mặt nàng rồi cúi xuống đặt một nụ hôn.

Một nụ hôn không dài cũng không ngắn. Hôn xong, Đàm Tinh Úy nói: "Chị trông khác quá."

Tô Nhứ hỏi: "Khác chỗ nào?"

Đàm Tinh Úy nở một nụ cười tinh quái: "Không nói cho chị biết đâu."

Tô Nhứ không hỏi dồn, chỉ im lặng nhìn Đàm Tinh Úy.

Đàm Tinh Úy cũng không nói, nàng cũng ngắm nhìn Tô Nhứ.

Nhìn nhau một lúc, Tô Nhứ là người hành động trước. Chị ấy kéo Đàm Tinh Úy lại gần, cúi đầu và cắn một cái lên vai nàng.

Một cái cắn hơi mạnh, nhưng lại mang đến cảm giác tê dại cực kỳ khoan khoái.

"A..." Đàm Tinh Úy rên lên một tiếng rất nhẹ.

Cắn xong vẫn chưa hết, Tô Nhứ còn lướt lưỡi một vòng trên dấu răng mới chịu ngẩng đầu lên.

"Giúp chị mặc quần áo vào đi," Tô Nhứ nói.

Nói rồi, chị ấy còn nhấc chân lên đạp nhẹ vào đùi Đàm Tinh Úy.

Đàm Tinh Úy cúi xuống nhìn chân Tô Nhứ, rồi lại ngẩng lên nhìn vào mắt chị: "Không cần."

Tô Nhứ nhướng mày: "Không cần?"

Đàm Tinh Úy cười: "Không cần."

Tô Nhứ lúc nũng nịu thật đáng yêu. Khi Đàm Tinh Úy nói không, chị ấy dường như cũng chẳng có cách nào khác, chỉ nhíu mày nhìn nàng một cái rồi tự mình với lấy dây thắt lưng.

Đương nhiên Đàm Tinh Úy không để chị tự mặc. Nàng nắm lấy cổ tay Tô Nhứ, ngăn cản động tác của chị rồi hôn nhẹ vào lòng bàn tay.

"Chị ơi," Đàm Tinh Úy nảy ra ý mới, nàng nhìn Tô Nhứ với ánh mắt mong chờ: "Chúng ta làm thêm lần nữa được không?"

Tô Nhứ ban đầu có chút kinh ngạc, nhưng ánh mắt của Đàm Tinh Úy vô cùng kiên định, không hề né tránh.

Cuối cùng, Tô Nhứ bật cười: "Tham lam vậy sao?"

Đàm Tinh Úy có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn thành thật: "Vâng."

Lần thứ hai, hai người trở lại giường. Chiếc giường đương nhiên là nơi tốt hơn để "phát huy", nó vừa rộng, vừa mềm, lại có cả chăn và gối.

Hơn nữa, nhờ rút kinh nghiệm từ lần đầu, Đàm Tinh Úy cảm thấy mình đã tiến bộ vượt bậc, nàng đã "biết cách" hơn rất nhiều.

Làm sao để biết ư? Đương nhiên là nhìn vào trạng thái của chị A Nhứ rồi.

Sau khi kết thúc, có người nào đó ngại ngùng ra mặt, không cho Đàm Tinh Úy nhìn mình, chỉ ôm chặt lấy nàng.

He he ha ha ha.

Chỉ tiếc là, Đàm Tinh Úy vẫn không thể nói ra những câu thoại đã chuẩn bị sẵn.

Thôi thì mỗi người một phong cách vậy. Biết đâu sau này luyện tập nhiều sẽ thành quen, chứ bây giờ thật sự là ngại quá, nàng không tài nào nói ra được.

Tương lai còn dài, không cần vội nhất thời, nàng và Tô Nhứ có rất nhiều thời gian.

.

Tô Nhứ sẽ đi công tác vào chiều ngày hôm sau, vì vậy buổi sáng hai người vẫn có thời gian ăn sáng cùng nhau.

Hậu quả của việc "vận động" quá khuya là sáng hôm sau cả hai đều uể oải, vật vờ. Lúc thức dậy không nói lời nào, đánh răng không nói lời nào, thay quần áo không nói lời nào, múc cháo cũng không nói lời nào.

Bầu không khí im lặng bị phá vỡ trong bữa sáng. Tô Nhứ đang ăn cháo thì đột nhiên bật cười.

Đàm Tinh Úy vẫn còn đang nửa mê nửa tỉnh, nghe tiếng cười liền lập tức tỉnh táo.

"Hả?" Đàm Tinh Úy ngơ ngác.

Tô Nhứ trước tiên lắc đầu, đồng thời xua tay, sau đó chị ấy đưa tay lên trán, cúi đầu che mặt mình đi.

Nhưng bàn tay thì che được bao nhiêu chứ, Đàm Tinh Úy vẫn thấy rõ Tô Nhứ đang cười.

"Hả?" Đàm Tinh Úy vẫn không hiểu: "Sao thế?"

Tô Nhứ nuốt cháo trong miệng xuống: "Không có gì."

Đàm Tinh Úy bĩu môi: "Không nói cho em biết?."

Tô Nhứ hít một hơi thật sâu, chị liếc nhìn Đàm Tinh Úy rồi mới nói: "Nghĩ đến chuyện tối qua."

Đàm Tinh Úy hơi nhíu mày, rồi ngay lập tức giãn ra.

Không khí im lặng vài giây, Đàm Tinh Úy phát ra một tiếng: "À."

Tô Nhứ lại hít một hơi nữa, đồng thời gắp một miếng trứng trên bàn bỏ vào bát của Đàm Tinh Úy.

"Tối qua làm sao ạ?" Đàm Tinh Úy vừa muốn ăn trứng, lại vừa muốn hỏi chuyện.

Tô Nhứ từ từ ngẩng đầu, chậm rãi ngước mắt: "Tối qua," chị ngừng lại một chút: "Thích lắm."

"Khụ khụ," Đàm Tinh Úy vội rút giấy ăn che miệng: "Khụ khụ khụ."

Tô Nhứ nở một nụ cười đắc ý, gắp miếng trứng còn lại vào bát của mình.

Đàm Tinh Úy vẫn là kém Tô Nhứ một bậc.

Nàng có chút hiểu Tô Nhứ rồi, chị gái này cần một khoảng thời gian đệm để xử lý những chuyện ngại ngùng. Chỉ cần khoảng thời gian đó qua đi, khi lòng chị ấy đã chấp nhận, chị sẽ hoàn toàn cởi mở.

Ví dụ như lúc ăn sáng này, hoặc ví dụ như buổi chiều.

Buổi chiều làm gì ư? Buổi chiều Tô Nhứ lên đường, chị ấy gửi cho Đàm Tinh Úy một tấm ảnh đã lên tàu, kèm theo một câu: "Ở nhà một mình phải ngoan nhé."

Đàm Tinh Úy: Sẽ ngoan ạ, sẽ ngoan ạ.

Tô Nhứ: Có nhớ chị không?

Đàm Tinh Úy: Đương nhiên có rồi!

Đàm Tinh Úy: Bây giờ đã nhớ chị rồi đây này.

Tô Nhứ: 【Hài lòng】

Một lát sau, Tô Nhứ lại nhắn: "Tối nay ngủ một mình nhé."

Đàm Tinh Úy: Vậy thì sẽ càng nhớ chị hơn.

Tô Nhứ: Nhớ ở đâu?

Người này ỷ mình đang rảnh rỗi trên tàu cao tốc mà cứ trêu chọc một người đang phải đi làm như nàng!

Đàm Tinh Úy: Đương nhiên là chỗ nào cũng nhớ.

Tô Nhứ: Ừm hửm?

Tô Nhứ: Nói chi tiết xem nào.

Đàm Tinh Úy cũng làm lại động tác của Tô Nhứ lúc sáng, đưa tay lên trán che mặt.

Xem kìa, chị A Nhứ của nàng lại là người như thế này đây.

Thôi khỏi phải nói, yêu chết đi được.

Đàm Tinh Úy gửi một nhãn dán ngại ngùng.

Đàm Tinh Úy: Không nói đâu.

Đàm Tinh Úy: Chị biết mà.

Tô Nhứ: Ồ?

Tô Nhứ: Chị biết á?

Đàm Tinh Úy lại gửi thêm một nhãn dán ngại ngùng nữa.

Câu tiếp theo của Tô Nhứ khiến nhiệt độ cơ thể Đàm Tinh Úy tăng vọt trong nháy mắt.

Tô Nhứ: Có người dù làm 1 hay làm 0 đều rất xuất sắc.

Đàm Tinh Úy tiện tay vơ lấy tập tài liệu trên bàn che mặt, dùng tay phải còn lại gõ bàn phím: "Chị ơi, em đang đi làm đó."

Tô Nhứ: Chị biết mà.

Thấy chưa, đã bảo là chị ấy cố ý mà.

Nhưng Đàm Tinh Úy lại rất thích trả lời.

Nàng còn trích dẫn lại lời của Tô Nhứ: "Có người dù làm 1 hay làm 0 đều rất xuất sắc."

Đàm Tinh Úy: Chị nói em à?

Tô Nhứ: Ừ hử.

Đàm Tinh Úy: He he.

Đàm Tinh Úy (gửi tín hiệu đôi bên cùng có lợi): Chị cũng vậy.

Tô Nhứ: Chị thì đương nhiên rồi.

Đàm Tinh Úy lại kéo tập tài liệu lên che mặt cao hơn một chút. Đang định gõ chữ tiếp thì một người đồng nghiệp đột nhiên đi tới. Đàm Tinh Úy nhanh như chớp dùng phím tắt ẩn cửa sổ WeChat đi.

Đồng nghiệp tìm nàng để lấy một tài liệu, Đàm Tinh Úy phải mất vài giây mới kéo hồn mình về lại với công ty. Giải quyết xong việc của đồng nghiệp, nàng thoát hẳn WeChat trên máy tính.

Dùng điện thoại nhắn là được rồi.

Đàm Tinh Úy: Vậy tối nay chị có nhớ em không?

Tô Nhứ: Đương nhiên.

Đàm Tinh Úy (hoàn toàn bị dạy hư): Nhớ ở đâu ạ?

Tô Nhứ: Những nơi đã được hôn qua.

Tô Nhứ: Cộng thêm cả trái tim chị nữa.

"Ha... khụ khụ khụ."

Oa, sến quá, nhưng mà thích.

Đàm Tinh Úy cố nén cơn ho, úp điện thoại xuống bàn, cầm cốc nước lên uống, vừa uống vừa liếc nhìn xung quanh.

May quá, sếp không có ở đây, mọi người đều đang lén lút làm việc riêng, không ai để ý đến nàng.

Uống nước xong, nàng cầm điện thoại lên, trả lời Tô Nhứ bằng một nhãn dán: 【Bắn tim】

Thường ngày trong giờ làm việc, luôn là Tô Nhứ bận rộn hơn Đàm Tinh Úy. Hôm nay thì hiếm có dịp Đàm Tinh Úy bận tối mắt tối mũi, còn Tô Nhứ lại rảnh rỗi có thể trả lời tin nhắn ngay lập tức. Vì thế, trong khoảng thời gian tiếp theo, Đàm Tinh Úy liên tục nhận được những tin nhắn như "Em gái bận rộn quá nhỉ", "Em gái ơi em gái ơi", "Bảo bối của chị biến mất nửa tiếng rồi", "Em gái ơi trả lời chị đi" từ Tô Nhứ.

Tất cả những lời Đàm Tinh Úy từng dùng để trêu chọc Tô Nhứ, giờ đây lại như những chiếc boomerang quay ngược lại găm vào tim nàng, khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh, mà mảnh nào cũng mang hình bóng của Tô Nhứ.

Thôi được rồi, thật khó để nói rốt cuộc ai sến súa hơn ai.

.

Tô Nhứ không có ở nhà, nên thứ Sáu sau khi tan làm, Đàm Tinh Úy đương nhiên là về thẳng nhà mình.

Tám giờ tối, Đàm Tinh Úy đang ngồi trên sofa trong phòng khách xem TV thì nghe thấy tiếng mở cửa.

Nàng bắt đầu cảnh giác. Quả nhiên, Đàm Ngân Thanh vừa bước vào, nhìn thấy Đàm Tinh Úy liền cất giọng châm chọc đầy mỉa mai: "Ồ, đây là ai thế nhỉ."

Đàm Tinh Úy vừa nhai bim bim vừa chờ đợi đợt công kích tiếp theo.

Quả nhiên, đi thêm hai bước nữa: "Khách quý hiếm có ghê, trời ạ."

Vẫn chưa xong đâu.

Thêm hai bước nữa, Đàm Ngân Thanh lại nói: "Sao lại nỡ lòng nào về nhà thế này."

Đàm Tinh Úy lười biếng liếc mắt nhìn Đàm Ngân Thanh: "Sao nào?"

Đàm Ngân Thanh cười: "Không sao," chị gái nàng giả vờ kêu lên một tiếng rất rõ ràng: "À, mới nhớ ra là em đi làm rồi, lâu không về nhà cứ tưởng em vẫn còn học đại học cơ đấy."

Đàm Tinh Úy cũng hùa theo: "Ai nha, người ta tốt nghiệp rồi mà."

Đàm Ngân Thanh nhìn Đàm Tinh Úy với vẻ mặt chán ghét, nhưng cũng bình tĩnh hỏi: "Có chuyện gì à? Sao lại về nhà?"

Đàm Tinh Úy: "Chị gái đi công tác rồi."

Đàm Ngân Thanh buột miệng: "Chị đi công tác hồi nào?"

Nhưng rất nhanh sau đó, Đàm Ngân Thanh: "..."

Đàm Tinh Úy bật cười.

Đàm Ngân Thanh: "Chị cũng phục em thật," chị gái nàng lập tức mất bình tĩnh: "Được, bây giờ trong mắt em chỉ có một mình A Nhứ là 'chị gái' thôi chứ gì."

Đàm Tinh Úy bĩu môi, không những không phản bác mà còn đổ thêm dầu vào lửa.

"Không thể nào," Đàm Tinh Úy làm bộ đưa tay che miệng: "Chị A Nhứ đi công tác mà chị không biết à? Em cứ tưởng hai người thân nhau lắm chứ, ai nha, đúng là hiểu lầm mà."

Đàm Ngân Thanh nhe răng nhìn Đàm Tinh Úy: "Chị méc mẹ!"

"Đi đi," Đàm Tinh Úy thản nhiên: "Tiện thể giúp em công khai luôn."

Đàm Ngân Thanh không thèm mắng nữa: "Mơ đi cưng."

Đúng lúc này, điện thoại của Đàm Tinh Úy có tiếng chuông báo tin nhắn. Là tin nhắn thoại của Tô Nhứ.

Đàm Tinh Úy bấm mở nghe trực tiếp.

Tô Nhứ: "Bảo bối, chị đến khách sạn rồi."

Tin nhắn thoại của Tô Nhứ vừa dứt, bên này liền vang lên một tiếng "Chậc".

Đàm Tinh Úy cười quay đầu lại, đối diện ngay với vẻ mặt "Hai người được lắm" của Đàm Ngân Thanh.

Nàng gõ chữ trả lời Tô Nhứ: "Đàm Ngân Thanh về rồi, chị ấy nghe thấy tin nhắn thoại đó."

Đàm Tinh Úy: Giờ mặt chị ấy đang đầy vẻ chán ghét này.

Tô Nhứ: Vậy à.

Nói xong, Tô Nhứ lại gửi một tin nhắn thoại nữa.

Đàm Tinh Úy chuyển nó thành văn bản trước, thấy trên màn hình hiện ra dòng chữ: "Bảo bối có nhớ chị không".

Đàm Tinh Úy hiểu ý, nàng liền bật tin nhắn thoại đó lên.

"Bảo bối có nhớ chị không."

"Á!"

Đàm Ngân Thanh hét lên. Chị ấy nhận ra Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy đang cố ý trêu mình, liền chỉ vào mặt Đàm Tinh Úy và la lớn: "Hai người!"

Đàm Tinh Úy đương nhiên là nhấn giữ nút ghi âm, gửi cho Tô Nhứ: "Nhớ chị lắm ạ."

Trong phòng khách lại vang lên tiếng hét thứ hai của Đàm Ngân Thanh: "Á!"

Hét xong, Đàm Ngân Thanh giằng lấy điện thoại từ tay Đàm Tinh Úy, cũng nhấn vào nút ghi âm: "Tớ chịu hết nổi rồi!"

Đàm Tinh Úy cười rất vui vẻ.

Đàm Ngân Thanh cũng ghi âm một đoạn: "Cậu! Nhắn tin cho cậu cả buổi không thèm trả lời, hóa ra là đang ở đây chim chuột với Đàm Tinh Úy phải không."

Bên kia, Tô Nhứ trả lời rất nhanh: "Bạn gái và bạn thân sao có thể giống nhau được."

Đàm Ngân Thanh nghiến răng nghiến lợi đến mức mặt không còn cảm xúc, cuối cùng bình tĩnh gật đầu: "Được."

Đàm Ngân Thanh đang định làm gì đó thì trên màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn từ người khác.

Điện thoại đang ở trên tay Đàm Ngân Thanh, nên cả hai người đều nhìn thấy.

Người gửi tin là Trần Chính, cậu ta hỏi Đàm Tinh Úy: "Cậu check-in chưa? Ngồi ở ghế nào thế?"

Đàm Ngân Thanh nhướng mày: "Trùng hợp vậy, hai người đi cùng chuyến bay à?"

Đàm Tinh Úy nhún vai.

Đàm Ngân Thanh lại hỏi: "Em có trả lời không?"

Đàm Tinh Úy ban đầu định nói: "Không trả lời," nhưng nghĩ lại rồi vẫn nói: "Trả lời."

Nói rồi, nàng mở tin nhắn của Trần Chính ra.

"Oa," Đàm Ngân Thanh cảm thán: "Em không thèm trả lời tin nhắn mà nó vẫn mò tới hỏi à."

Đàm Tinh Úy vừa gõ chữ vừa nói: "Chị có biết làm sao cậu ta biết chuyến bay của em không?"

Đàm Ngân Thanh nghĩ một lúc: "Không phải là bố nói đấy chứ?"

Đàm Tinh Úy nở một nụ cười như không cười với chị gái.

Đàm Ngân Thanh tỏ vẻ bất lực: "Bố phiền thật đấy," chị ấy liếc nhìn tin nhắn Đàm Tinh Úy gửi đi: "Hả? Em cho nó số ghế của em à?"

Đàm Tinh Úy: "Em có ngồi ghế đó đâu."

Đàm Ngân Thanh giơ ngón tay cái tán thưởng, rồi hỏi: "Thế lỡ nó mua vé ngồi cạnh số ghế đó thì làm sao?"

Đàm Tinh Úy đóng cuộc trò chuyện với Trần Chính lại: "Đó là chuyện của cậu ta."

Đàm Ngân Thanh cười phá lên: "Cũng được," chị ấy lại "Ồ" một tiếng: "Em làm thế thì đến cả xác suất tình cờ ngồi cạnh nhau Trần Chính cũng không có."

Đàm Tinh Úy thờ ơ "Ừm" một tiếng, quay lại giao diện trò chuyện với Tô Nhứ.

Tiếp theo đó, Đàm Tinh Úy đã hoàn toàn biểu diễn thế nào là từ mặt không cảm xúc chuyển sang lòng nở hoa.

Đàm Ngân Thanh cũng bị cô em gái của mình chọc cho cười không ngớt.

Tin nhắn mới của Tô Nhứ là: "Đúng rồi, mùng 5 tháng sau là sinh nhật mẹ chị, em có muốn đi không? Mẹ chị 50 tuổi rồi."

Đàm Ngân Thanh nghe xong liền "Oa" một tiếng: "Thế này là ra mắt phụ huynh rồi à?"

Đàm Tinh Úy vặn vẹo người, lại bắt đầu diễn: "Ai da ai da."

Đàm Ngân Thanh huých vào tay Đàm Tinh Úy: "Em hỏi A Nhứ xem, nếu em đi thì sẽ đi với tư cách gì."

Đàm Tinh Úy đã nhấn nút ghi âm, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Đàm Ngân Thanh, nàng lại vuốt lên để hủy.

Đàm Tinh Úy ngơ ngác: "Chị đùa hay là bảo em hỏi thật đấy?"

Đàm Ngân Thanh: "Đương nhiên là thật rồi."

Đàm Tinh Úy: "Hả?"

Đàm Ngân Thanh cũng: "Hả?" Chị ấy hỏi lại Đàm Tinh Úy: "Em không biết A Nhứ đã come rồi à?"

Comments