Chương 6: Hạnh Phúc Phải Nắm Giữ Trong Tay Mình

Chương 6: Hạnh Phúc Phải Nắm Giữ Trong Tay Mình

 
Đàm Ngân Thanh nhại lại giọng nàng: "Chị ấy còn bóc đồ ăn cho em này~"

Tô Nhứ cười, đem thức ăn vừa bóc xong trên tay vòng qua Đàm Tinh Úy, đẩy đến trước mặt Đàm Ngân Thanh.

Sắc mặt Đàm Ngân Thanh lập tức thay đổi, làm ra vẻ điệu đà giống hệt nàng lúc nãy: "Cảm ơn chị A Nhứ."

Đàm Tinh Úy cắn răng liếc chị gái một cái, cũng đưa nắm đấm ra.

Đáng ghét là Đàm Ngân Thanh lại ra "bao".

Đàm Tinh Úy: "A!" Nàng quay đầu nhìn người bên cạnh: "Chị A Nhứ."

Tô Nhứ cũng đưa tay ra, giây tiếp theo, giữa không trung xuất hiện "kéo" của Tô Nhứ cắt "bao" của Đàm Ngân Thanh.

"Yeah!" Nàng reo hò.

Đàm Ngân Thanh hừ một tiếng: "Là em thắng chị à?"

Nàng đắc ý: "Chị A Nhứ thắng chính là em thắng."

"Phải phải, phải phải phải phải," Đàm Ngân Thanh mỉa mai xong lập tức nói tiếp: "Hai người thật sự bốn năm rồi không gặp sao?"

Nụ cười của nàng suýt chút nữa thì biến mất. Đã thế lúc này Tô Nhứ còn quay sang hỏi lại nàng một câu: "Phải không?"

Nàng lập tức lái sang chuyện khác: "Chẳng phải các chị cũng bốn năm rồi không gặp sao?"

Đến lượt Đàm Ngân Thanh đắc ý: "Cái đó thì không phải đâu nhé."

Nàng ngẩn người: "Hả?"

Dao Dao ở một bên giải thích: "Năm ngoái thì phải? Hay là năm kia, A Nhứ có về nước một lần."

Lần này, nụ cười của nàng thực sự biến mất. Nàng rất muốn mở miệng hỏi tại sao không nói cho mình, nhưng lý trí đã lập tức chặn miệng nàng lại. Suy cho cùng, Tô Nhứ về nước quả thực không có lý do gì phải báo cho nàng biết.

"Năm kia thì phải," bên kia Trần Tịnh bổ sung: "Lúc đó chị đang theo một dự án, vội vã về để ăn cơm với mọi người."

Nàng chớp chớp mắt, vô thức hướng ánh mắt về phía Đàm Ngân Thanh.

Chị gái dường như biết nàng đang nghĩ gì, liền mở miệng nói: "Lúc đó chị có hỏi em có về không, em nói không về."

Nàng kinh ngạc: "Khi nào ạ?"

Đàm Ngân Thanh lắc đầu: "Quên rồi, nói chung là chị hỏi em cuối tuần có muốn về không, em bảo không."

Đàm Tinh Úy: "..."

Đàm Tinh Úy: "Sao chị không nói là chị A Nhứ về?"

Đàm Ngân Thanh nghĩ ngợi: "Chị chưa nói à?"

Lúc này, bên tai nàng thoảng qua một giọng nói: "Ra là em không biết à, chị còn tưởng em không muốn gặp chị."

Nàng không biết nên cười thế nào cho phải.

Chủ đề này kết thúc, món cá nướng của họ cũng được dọn lên bàn.

Đúng vậy, đây chỉ là một chuyện hết sức bình thường, bạn thân trở về và mọi người cùng nhau gặp mặt. Không ai cảm thấy tiếc nuối vì đã không thông báo cho em gái của một người bạn.

Trừ chính cô em gái đó.

Mọi người quả thực rất hay nói chuyện với nhau như lời Đàm Ngân Thanh nói. Trạng thái của ai cũng giống như những người bạn thường xuyên gặp mặt, chuyện bên mình, người bên cạnh, không cần cố tình giải thích hay trình bày, cứ mở miệng là có thể tán gẫu.

Giống như bốn năm trước, nàng xuất hiện ở đây cũng chỉ để ké một bữa ăn.

Chủ đề mà nàng mong chờ cũng không hề xảy ra.

Nàng mong chờ cái gì chứ?

Ha ha, im nào.

Thật xấu hổ khi phải thẳng thắn thừa nhận, trước khi ra khỏi cửa nàng vẫn còn ảo tưởng, rằng nhỡ đâu có ai đó nhắc đến bài đăng trên Vòng bạn bè thì sao, lúc đó Tô Nhứ sẽ dùng giọng điệu và lời lẽ mập mờ mà chỉ mình nàng hiểu được, để giải thích về chuyện này như thế nào.

Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.

Ôi, không ai hỏi cả.

Thôi vậy, sướng quá cũng không tốt.

Nhưng cũng không phải không có thông tin hữu ích. Ít nhất nàng đã xác định được, đã tận tai nghe từ miệng Tô Nhứ rằng chị ấy đã chuẩn bị ổn định ở trong nước, thậm chí đã tìm được việc làm.

"Còn em thì sao?"

Khi chủ đề dần lắng xuống, Tô Nhứ gắp một đũa miến vào bát mình rồi hỏi Đàm Tinh Uý: "Chuẩn bị về Hải Thành làm việc à?"

Giọng Tô Nhứ khi hỏi câu này rất nhẹ, như thể đột nhiên tách ra khỏi đám đông, đứng bên cạnh và thì thầm với nàng.

Cảm xúc vô danh của Đàm Tinh Úy được v**t v*, giống như một con rối nhỏ trong góc được người ta nhấc lên: "Dạ vâng, em vẫn đang trong kỳ thực tập, nhưng đang bàn chuyện lên nhân viên chính thức."

Tô Nhứ gật đầu: "Chúc mừng."

Đàm Tinh Úy : "Cảm ơn chị."

Tô Nhứ lại hỏi: "Còn về trường không?"

Nàng gật đầu: "Dạ có, lễ tốt nghiệp phải về ạ."

Tô Nhứ lại gật đầu.

Chị ấy đã gắp rất nhiều miến, có lẽ là ngon, vậy thì nàng cũng gắp một đũa thử xem.

"Vậy em."

Bên tai, Tô Nhứ lại mở miệng.

Đàm Tinh Úy buông đũa xuống.

Ngay khi nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một câu hỏi khách sáo từ Tô Nhứ, thì lại nghe chị ấy hỏi.

"Khi nào mới bỏ chặn WeChat của chị?"

.

Không ngờ tới đúng không?

Cô nàng Đàm Tinh Úy to gan lớn mật này đã từng chặn WeChat của Tô Nhứ.

Mà còn không chỉ một lần.

Dĩ nhiên, chuyện "không chỉ một lần" này chỉ có mình Đàm Tinh Úy biết. Bốn năm trước, khi tâm trí còn chưa trưởng thành, tình đầu chớm nở và suy nghĩ miên man, nàng đã không biết bao nhiêu lần thêm rồi lại xóa WeChat của Tô Nhứ, tự mình diễn một vở kịch "mười tám lần xóa tương phùng" mà không có khán giả nào.

Đàm Tinh Úy không ngờ Tô Nhứ lại biết chuyện này, bởi vì nó đã khá xa xôi rồi. Nàng không nhớ rõ mình đã chặn chị ấy bao nhiêu ngày, nhưng chắc chắn là không lâu. Sau khi vào đại học, Đàm Tinh Úy đã không còn làm ầm ĩ chuyện này nữa.

Đầu tiên, Đàm Tinh Úy nhận ra Tô Nhứ thế mà lại biết.

Tiếp theo, nàng cũng không hiểu tại sao Tô Nhứ lại phải nhắc đến.

"Chị... đã gửi...," Đàm Tinh Úy lắp bắp, chọn một câu hỏi có lẽ phù hợp nhất lúc này và cũng là điều nàng rất muốn biết: "tin nhắn cho em?"

Tô Nhứ trả lời thẳng thừng: "Nếu không thì sao?"

Đàm Tinh Úy mím môi, chột dạ hỏi: "Đã gửi gì vậy?"

Tô Nhứ: "Không nói cho em biết."

Nàng lí nhí: "Gì vậy?"

Tô Nhứ nói: "Chị cũng có tính khí của mình."

Đàm Tinh Úy khựng lại.

Chuyện này đúng là Đàm Tinh Úy sai, nhưng lúc này, thật đáng xấu hổ, nàng lại cảm thấy có chút vui vẻ. Nhìn lại bốn năm trước, trong khoảng thời gian nàng chỉ muốn ở lì trong căn phòng không mở rèm cửa, nghĩ đến việc Tô Nhứ cũng từng gửi tin nhắn cho mình, cảm giác thỏa mãn của nàng bỗng nhiên được phóng đại vô hạn, chiếm trọn toàn bộ cảm xúc.

Thậm chí Đàm Tinh Úy không phân biệt được rốt cuộc là việc các chị bàn tán về bài đăng của Tô Nhứ làm nàng sướng hơn, hay là việc Tô Nhứ đã gửi tin nhắn cho nàng trong khoảng thời gian bị chặn ngắn ngủi đó làm nàng sướng hơn.

Đàm Tinh Úy nghĩ ngợi rồi vẫn nói: "Em đã bỏ chặn chị ngay sau đó rồi mà."

Không ngờ Tô Nhứ lại hỏi ngay: "Thế còn vòng bạn bè?"

Đàm Tinh Úy lại khựng lại.

Chuyện này đúng là vẫn do nàng sai, nhưng một lần nữa, nghĩ đến việc Tô Nhứ sẽ vào xem Vòng bạn bè của mình, cảm giác thỏa mãn của Đàm Tinh Úy lại tiếp tục dâng trào.

"Vòng bạn bè thì...," Đàm Tinh Úy thành thật khai báo: "...hôm qua ạ."

Tô Nhứ hỏi: "Ghét chị đến vậy sao?"

Đàm Tinh Úy hoàn toàn không hề liên kết Tô Nhứ với từ "ghét". Chị vừa hỏi câu này, phần ký ức về Tô Nhứ trong đầu Đàm Tinh Úy bỗng trở nên mới mẻ, giống như trong nhà có một vị khách lạ ghé thăm.

Sao có thể là ghét được chứ.

"Không có, chẳng phải là tại chị...," Đàm Tinh Úy nói đến đây, giọng lại nhỏ đi. Nàng nuốt lại những lời còn lại, đổi thành một câu khác: "Em xin lỗi."

Tô Nhứ hỏi: "Xin lỗi vì chuyện gì?"

Đàm Tinh Úy nói rành rọt từng chữ: "Em không nên chặn chị, không nên khóa Vòng bạn bè."

"Không sao," Tô Nhứ thản nhiên nói xong rồi hỏi: "Vậy em còn giận chị không?"

Đàm Tinh Úy lại một lần nữa dừng lại.

Đúng là cao chiêu, khó đỡ quá đi.

Tô Nhứ còn cười nói: "Sao nào, chuyện nào ra chuyện đó à?"

Đàm Tinh Úy lí nhí, mơ hồ, nhưng vẫn đủ để Tô Nhứ nghe rõ, phát ra một tiếng: "Vâng."

Tô Nhứ "à" một tiếng: "Vậy được rồi."

Nàng không nói gì.

Tô Nhứ cũng không nói gì.

Hai người đột nhiên im lặng và bắt đầu ăn miến.

Chỉ, vậy được rồi, thôi sao?

Đàm Tinh Úy nuốt một miếng miến vào bụng, quay đầu lén liếc Tô Nhứ. Bát của chị ấy lại trống không, nhưng chị ấy không gắp thêm miến nữa mà gắp một viên cá viên.

Vào bát của nàng.

Oa, kỹ thuật dùng đũa lợi hại thật!

Đó là suy nghĩ ngoài lề.

Trở lại vấn đề chính, Đàm Tinh Úy lập tức ngồi thẳng dậy, suy nghĩ nửa giây: "Ý chị là sao? Chị xin lỗi à?"

Tô Nhứ bật cười: "Cá viên chín rồi."

Đàm Tinh Úy : "Ồ..."

Nói sớm chứ, chiếc nơ bướm trong đầu mình suýt nữa thì bị tháo tung ra, mình suýt nữa đã nói vậy được rồi, thế thì em cũng tha thứ cho chị.

Cá viên vừa đủ, Tô Nhứ gắp cho nàng một viên xong, bốn viên còn lại cũng lần lượt dùng muỗng vớt ra, mỗi người một viên.

Không chỉ có cá viên, Tô Nhứ còn vớt ra một ít đồ ăn đã chín kỹ trong nồi, chia cho mọi người.

Mâm thức ăn nhanh chóng thấy đáy, ai nấy đều ăn no nê. Bữa này là do Tô Nhứ mời, và qua cuộc trò chuyện của mọi người có thể biết được, ngày mai họ vẫn sẽ tụ tập ăn uống. Bữa hôm nay không phải là dời từ ngày mai sang, mà là một cuộc hẹn đột xuất.

"Tớ còn tưởng mai cậu có việc bận," Dao Dao ôm cánh tay Tô Nhứ nói: "Tối nay gặp bọn tớ mà còn trang điểm đầy đủ."

Tô Nhứ có vẻ hơi ngượng ngùng: "Chẳng phải là lâu rồi không gặp sao."

Trần Tịnh: "Bọn mình với nhau thì khách sáo làm gì, tớ đây còn đang mặc quần ngủ này."

Lúc này Đàm Ngân Thanh nhanh hơn một bước: "Hay là lát nữa còn đi gặp ai?"

Lời này như thể phá án được một nửa, Dao Dao và Trần Tịnh đồng thời "Ồ~?!" lên.

Tô Nhứ bất đắc dĩ: "Không có, tối nay chỉ gặp các cậu thôi."

Dao Dao nheo mắt: "Thật không?"

Tô Nhứ: "Lừa cậu làm gì? Lát nữa tớ về nhà ngay."

Dao Dao nhìn thẳng vào mắt Tô Nhứ.

Tô Nhứ cũng nhìn lại.

Dao Dao cười và buông tha cho cô.

Mọi người cứ người một câu, kẻ một câu, Đàm Tinh Úy bị đám đông đẩy ra sau cùng. Đã thế bước chân nàng lại chậm, dần dần bị kéo lại một khoảng cách.

Đàm Tinh Úy cũng có chút không cười nổi.

Chắc hẳn ai từng đi học đều có thể nhìn ra được không khí vừa rồi của bốn vị này là như thế nào. Ồn ào, náo nhiệt, trêu chọc, nhân vật chính chỉ khẽ cười, các nhân vật phụ liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nằm trong sự im lặng không lời.

Đàm Tinh Úy đi chậm lại hai bước, cũng nhớ về một vài hình ảnh.

Là những hình ảnh giống như bốn năm về trước, khi họ cùng nhau trêu chọc Tô Nhứ.

Bốn năm đã trôi qua, Đàm Tinh Úy vẫn chẳng có chút tiến bộ nào. Nàng vẫn sợ phải nghe những lời nói mập mờ khiến người ta phải nghi ngờ, vì vậy lựa chọn của nàng bây giờ cũng giống hệt như lúc ấy, đó là từ từ rời xa. Không nghe thấy thì sẽ không biết.

Phòng riêng của họ ở sâu bên trong nhà hàng. Lúc này quán đã vắng khách, từ phòng riêng đi ra, nàng đi sau họ một dãy bàn ăn.

Nhưng chưa đi được vài bước, Tô Nhứ ở phía trước đột nhiên quay đầu lại.

Đàm Ngân Thanh cũng quay đầu theo.

"Sao đi chậm thế." Đàm Ngân Thanh dừng bước.

Đàm Tinh Úy cúi đầu giả vờ chỉnh lại ống quần, rồi đi đến bên cạnh chị gái.

"Từ từ, đừng nhúc nhích," Đàm Ngân Thanh đột nhiên nắm lấy cổ tay Đàm Tinh Úy, rút một tờ giấy ăn trên bàn bên cạnh, lau cằm cho nàng: "Bắn cái gì lên đây này."

Đàm Tinh Úy im lặng.

Vứt tờ giấy ăn đi, Đàm Ngân Thanh lại hỏi: "Sao vậy, tâm trạng không tốt à?"

Nàng bừng tỉnh, cũng thoáng chút bối rối, nhưng vẫn phát huy thói quen mạnh miệng như xưa: "Em mà lại tâm trạng không tốt?"

Đàm Ngân Thanh chỉ vào Đàm Tinh Úy: "Mặt mày xị ra thế kia."

Đàm Tinh Úy: "Hay là em cười với chị 24 tiếng một ngày nhé."

Đàm Ngân Thanh: "Cảm ơn, không cần."

Tô Nhứ ở phía trước cách hai chiếc bàn lại quay đầu nhìn họ một cái.

Đã không còn là khoảng cách xã giao nữa, Đàm Tinh Úy cuối cùng cũng không nhịn được. Nàng hít một hơi thật nhẹ, dũng cảm hỏi Đàm Ngân Thanh: "Tỷ tỷ, chị A Nhứ có bạn trai chưa?"

Đàm Ngân Thanh: "Chưa có," chị gái nói xong liền ngạc nhiên nhìn Đàm Tinh Úy: "Em vừa gọi chị là gì?"

Nàng "à" một tiếng: "Đàm Ngân Thanh, có phải chị A Nhứ có người trong lòng rồi không?"

Đàm Ngân Thanh: "Đây là thái độ nhờ vả người khác của em đấy à?"

Đàm Tinh Úy: "tỷ tỷ."

Đàm Ngân Thanh: "..."

Đàm Ngân Thanh bị mấy chiêu thức lộn xộn của nàng chọc cười: "Có thích ai không thì chị không biết, chuyện tình cảm của cậu ấy rất ít khi chia sẻ với bọn chị."

Lòng Đàm Tinh Úy có chút nặng trĩu, nhưng miệng vẫn giả vờ hóng chuyện: "Vậy sao chị biết chị ấy chưa có bạn trai?"

Đàm Ngân Thanh lại nở một nụ cười như muốn nói lại thôi: "Nếu có người yêu, cậu ấy sẽ nói."

Đàm Tinh Úy: "Thôi được rồi."

Đàm Ngân Thanh: "Sao thế?"

Đàm Tinh Úy: "Không có gì, hỏi vu vơ thôi."

Đàm Ngân Thanh: "Chị còn tưởng em định giới thiệu bạn trai cho A Nhứ."

Đàm Tinh Úy: "...Em?"

Đàm Ngân Thanh tự mình bật cười: "Em đúng là cũng không phải người như vậy, trong mắt em thì ai xứng với cậu ấy chứ?"

Trong lòng Đàm Tinh Úy gào thét: "Em! Em! Em! Em! Em!", miệng lại nói: "Đúng là không có ai."

Đàm Ngân Thanh: "Còn muốn biết gì nữa không em gái?"

Đàm Tinh Úy: "Hết rồi ạ chị gái, cảm ơn chị."

Không biết là do phía trước đi chậm, hay là do hai chị em họ bước nhanh, đi một đoạn thì mọi người cùng ra đến cửa.

Dao Dao và Trần Tịnh ở gần đó, họ chào tạm biệt rồi leo lên xe máy điện của mình.

"Em lái hay chị lái?" Trên đường ra bãi đỗ xe, Đàm Ngân Thanh hỏi Đàm Tinh Úy.

Lời nói đến bên miệng Đàm Tinh Úy lại trôi đi, nàng hỏi trước: "Có phải đưa chị A Nhứ về không?"

Tô Nhứ đáp lời: "Không cần đâu, chị cũng lái xe đến."

Đàm Tinh Úy "à" một tiếng, đưa chìa khóa xe trong túi cho Đàm Ngân Thanh: "Chị lái đi, em phải về căn hộ, em nhớ ra trên máy tính vẫn còn việc chưa làm xong."

Đàm Ngân Thanh mở to mắt: "Ý em là sao? Bây giờ đưa em về căn hộ á?"

Đàm Tinh Úy: "Vâng."

Đàm Ngân Thanh: "Em có biết căn hộ của em xa lắm không?"

Đúng là rất xa, nên Đàm Tinh Úy cũng không muốn làm phiền Đàm Ngân Thanh: "Vậy em bắt xe về vậy."

"Căn hộ ở đâu?" Lúc này, Tô Nhứ hỏi.

Đàm Tinh Úy cố gắng quản lý biểu cảm: "Phố Thành Lâm ạ."

Đàm Ngân Thanh bất đắc dĩ: "Em lại muốn làm phiền A Nhứ rồi, nhà cậu ấy cách căn hộ của em cũng không gần đâu."

Đàm Tinh Úy nhíu mày: "Em đã nói gì đâu?"

Tô Nhứ: "Cũng không xa, đi xe của chị đi."

Đàm Ngân Thanh thở dài một tiếng: "Đàm Tinh Úy."

Nàng cúi đầu cầm điện thoại: "Em đã nói là em bắt xe mà."

"Được rồi," Tô Nhứ ấn tay lên điện thoại của nàng: "Có muốn đi xe của chị không?"

Đàm Tinh Úy cuối cùng cũng không nhịn được cười: "Muốn ạ."

Đàm Ngân Thanh chỉ vào em gái mình: "Em xem em đi, em bao nhiêu tuổi rồi hả Đàm Tinh Úy."

Đàm Tinh Úy cố nén cười: "Làm sao ạ," nàng hơi nghiêng người qua: "Chị A Nhứ, chị là tự nguyện đúng không?"

Tô Nhứ: "Là chị chủ động."

Khóe miệng Đàm Tinh Úy sắp nhếch lên tận trời: "Thấy chưa."

Đàm Ngân Thanh xua tay, ra vẻ tùy các người: "Chị về nhà đây."

Đàm Tinh Úy ngọt ngào nói: "Tạm biệt chị, chị lái xe cẩn thận, về đến nhà báo em một tiếng nhé."

Đàm Ngân Thanh: "Ừ," rồi nói với Tô Nhứ: "Làm phiền cậu rồi."

Tô Nhứ: "Không sao đâu."

Đàm Ngân Thanh lại lắm miệng một câu: "A Nhứ vừa về nước em đã làm phiền cậu ấy."

Đàm Tinh Úy định nói gì đó, lại một lần nữa bị Tô Nhứ ấn xuống: "Không phiền phức."

Nàng ở bên cạnh Tô Nhứ làm mặt quỷ với Đàm Ngân Thanh. Đàm Ngân Thanh không thèm để ý đến nàng nữa.

Xe của họ đỗ ở hai hướng khác nhau, đến ngã rẽ, ba người liền tạm biệt.

Đêm đã khuya, đường vắng người, chỉ còn lại hai người họ.

Đàm Tinh Úy đã từng ngồi xe của Tô Nhứ trước đây, nhưng tình huống khi đó hơi khác so với đêm nay. Lần đó là Đàm Ngân Thanh chủ động nhờ Tô Nhứ tiện đường đưa nàng đến nhà bạn học.

Nhưng điểm giống nhau là, cả việc đến nhà bạn học lần trước và việc về căn hộ hôm nay đều là những chuyện không cần thiết phải xảy ra.

Ký ức ùa về, cảm xúc của Đàm Tinh Úy như được hâm nóng lại cảm giác lần đầu tiên ngồi ở ghế phụ trên xe Tô Nhứ.

Khi đó, vì đọc quá nhiều tiểu thuyết, Đàm Tinh Úy đã phủ lên chiếc ghế phụ một lớp màng lọc vô cùng thiêng liêng: là của người thân, là của người yêu, là vị trí độc quyền, là nơi không thể xâm phạm.

Dù chiếc xe lần trước là xe của ba chị ấy, nàng cũng mặc kệ, hạnh phúc một cách chân thật.

Thời gian trôi qua, Đàm Tinh Úy đã trưởng thành và cũng hiểu ra rằng, câu nói "hạnh phúc là do chính mình tạo ra" quả thực rất đúng. Tô Nhứ rõ ràng là vô tội, chị ấy chẳng làm gì cả.

Không lâu sau, Tô Nhứ đã dẫn nàng đến chỗ xe. Lên xe, một mùi xe mới xộc vào mũi. Đàm Tinh Úy bắt chuyện: "Chị mới mua xe ạ?"

Tô Nhứ "ừ" một tiếng: "Quà ba mẹ tặng chị về nước."

Đàm Tinh Úy: "Ba mẹ chị tốt thật."

Tô Nhứ: "Đúng vậy."

Nàng bắt đầu có một vài suy đoán.

Vậy thì phải hỏi!

"Hôm nay là lần đầu tiên chị lái à?" Đàm Tinh Úy hỏi.

Tô Nhứ nghĩ ngợi: "Không hẳn, lúc nhận xe mẹ chị có lái rồi."

Đàm Tinh Úy nén nụ cười nơi khóe miệng, thu lại câu nói trưởng thành vừa rồi của mình. Bốn năm qua nàng thật sự chẳng thay đổi chút nào, vẫn nghĩ rằng mình có lẽ là người đầu tiên ngồi ở ghế phụ này.

A...

Khoan đã, đây là niềm sung sướng thứ ba trong đêm nay rồi.

Hạnh phúc, phải nắm giữ trong tay mình!

"Chị phát hiện em có một chút thay đổi nhỏ." Xe vừa ra khỏi bãi đỗ, Tô Nhứ lên tiếng.

Lòng Đàm Tinh Úy có chút sợ hãi, nàng hỏi: "Thay đổi gì ạ?"

Tô Nhứ cười: "Em đang căng thẳng à?"

Bị nói trúng, nàng phát hiện mình quả thực đã ngồi thẳng hơn một chút.

Đàm Tinh Úy thừa nhận mình đúng là sợ Tô Nhứ sẽ nói điều gì đó không hay, nhưng miệng vẫn đáp: "Không có," nàng lặng lẽ ngồi thấp xuống một chút: "Chị nói đi."

Tô Nhứ: "Phát hiện em đã trưởng thành."

"A?" Đàm Tinh Úy nghi hoặc: "Vì sao?"

Tô Nhứ cười cười: "Lúc nhỏ em rất nhút nhát, ít nhất sẽ không chủ động hỏi chị có phải xe mới không."

Đàm Tinh Úy thoáng tưởng tượng rồi khẳng định lời này. Đúng là có chút thay đổi. Đàm Tinh Úy lúc trước không bao giờ hỏi Tô Nhứ bất cứ điều gì, khi đó nàng có một cảm giác chừng mực của riêng mình đối với chị. Nàng không hỏi chuyện riêng tư của chị, nhưng lại xen vào cuộc sống của chị.

Đúng vậy, thật là vô lý.

Dĩ nhiên, không hỏi Tô Nhứ không có nghĩa là không hỏi, nàng vẫn rất biết điều mà lén đi hỏi Đàm Ngân Thanh.

"Đương nhiên ạ," Đàm Tinh Úy coi đây là một lời khen: "Em đã tốt nghiệp đại học rồi mà."

Tô Nhứ nói tiếp: "Đúng vậy, là người lớn rồi."

Đàm Tinh Úy không đồng ý: "Vẫn luôn là người lớn," nàng cũng sửa lại: "Khi đó cũng không phải là lúc nhỏ, em đã thành niên rồi."

Tô Nhứ cười: "Được, vẫn luôn là người trưởng thành."

Đàm Tinh Úy lại nói: "Em cũng chỉ nhỏ hơn chị bốn tuổi thôi."

Tô Nhứ cười cười: "Sao lại để ý đến tuổi tác như vậy," chị ấy dường như nhớ ra điều gì đó: "Chị nhớ trước đây em đã rất để tâm đến con số 4 tuổi này."

Đàm Tinh Úy há miệng hồi lâu, cuối cùng vẫn ngậm lại.

Điều mà Đàm Tinh Úy để tâm đâu phải là tuổi tác, Tô Nhứ hoàn toàn không hiểu.

Comments